http://rossikuku.blogspot.de/ chân thành kính chúc Qúy Độc Giả Một Năm Mới An Khang - Thịnh Vượng - Vạn Sự Như Ý

Tà quyền việt cộng mang côn đồ sang Liên Hiệp Quốc dự UPR?

Trầm Hương Thơ | 13:51 | 0 nhận xét

Côn đồ trong phái đoàn chính phủ VN tại trụ sở LHQ.

Một thành viên trong phái đoàn chính phủ Việt Nam bị cáo buộc có những hành xử côn đồ và mang tính đe dọa nhóm dân sự độc lập tại phiên điều trần UPR tại Liên Hiệp Quốc diễn ra hôm 5/2. Ít nhất 3 người đàn ông trong phái đoàn nhà nước cộng sản đã có những hành vi mờ ám như theo dõi, trà trộn và nghe ngóng thông tin đối với các nhà hoạt động đến từ Việt Nam.

Trong số này, một người bị nhận diện là kẻ từng lén lút chụp ảnh những nhà hoạt động đến tham gia sự kiện 'Ngày Việt Nam' hôm 30/1 trong khuôn viên trụ sở LHQ. Khi bị chụp ảnh lại, người đàn ông này đã tỏ ra tức giận và quát tháo bằng một thái độ hống hách y hệt những cán bộ cộng sản tại Việt Nam.

Đến phiên Kiểm điểm Định kỳ Phổ quát (UPR) hôm 5/2, người đàn ông này được thấy là đi cùng phái đoàn nhà nước cộng sản đến tham dự buổi điều trần. Ông ta có vẻ là cấp trên của hai người còn lại cũng đến hội nghị để làm điều mờ ám.

Ngồi hàng ghế cuối cùng là 3 người đàn ông trong 
phái đoàn chính phủ Việt Nam thực hiện những hành vi mờ ám

Các nhà hoạt động dân sự độc lập đến từ Việt Nam vốn là những người thường xuyên đối mặt có kinh nghiệm với những thủ đoạn mờ ám từ lực lượng an ninh CS, nên họ cũng mau chóng nhận ra sự xuất hiện bất thường của 3 kẻ lạ mặt trên.

Trong lúc phiên họp đang diễn ra, khi người đàn ông trong phái đoàn nhà nước CS đang lân la 'tác nghiệp' thì bị một bạn nữ trẻ trong phái đoàn dân sự độc lập phát hiện. Nhận thấy điều mờ ám, nhà hoạt động nữ này liền đưa máy lên chụp ảnh làm bằng chứng.

Ngay lập tức, người đàn ông này vội đưa một tay che mặt, để lộ một con mắt long sòng sọc vì tức giận. Ông ta gầm gừ một câu gì đó nghe không rõ, rồi bất ngờ hùng hục lao đến húc thẳng vào người cô gái đang chụp ảnh.

Mặc dù bất ngờ, nhưng cô bạn trẻ vẫn kịp bấm máy rồi vội lùi sang một bên để né tránh cuộc tấn công. Sau màn cố ý va chạm bất thành, người đàn ông này lập tức nhanh chân bỏ chạy. Cô gái liền đuổi theo nhưng chỉ kịp chụp được phần lưng của tên côn đồ đang tháo chạy thoát thân.

Người đàn ông vội che mặt sau khi bị chụp ảnh vì 
có hành vi theo dõi phái đoàn dân sự độc lập


Sau khi tấn công một bạn nữ nhưng không thành, tên côn đồ bỏ chạy thoát thân


Dù vậy, khuôn mặt của tên côn đồ trong phái đoàn nhà nước Việt Nam vẫn bị ghi lại

Mọi việc chỉ diễn ra trong tích tắc. Khi tên côn đồ đã mất dạng, cô bạn trẻ vẫn còn hơi bàng hoàng, vì 'từ nhỏ đến giờ, em chưa bị ai hành xử với mình như vậy'. 

Cô gái trẻ vốn là công dân của một đất nước văn minh, tham gia phái đoàn dân sự độc lập đến Geneva vì muốn góp phần thay đổi Việt Nam - đất nước quê hương mà bố mẹ cô luôn nhắc nhở. Chưa về đến Việt Nam, nhưng đã phải 'nếm mùi' công an cộng sản ngay giữa trụ sở nhân quyền LHQ thì quả là một kinh nghiệm đáng nhớ đối với cô bạn của chúng ta.




montaukmosquito 

"Chính phủ Việt Nam mang côn đồ sang Liên Hiệp Quốc dự UPR?"
Chính phủ côn đồ thì cần gì mang theo côn đồ, vì họ ở đâu mà chẳng côn đồ . Đâu cứ phải Liên Hiệp Quốc là họ không thể hiện bản chất côn đồ của họ ra .



Vgcs hầu hết nhìn mặt rất bặm trợn và cô hồn kể cả Bác "Hù"!!! Điểm IQ của tụi này thuộc loại rất tệ "từ lưng quần trở xuống" nghĩa là phân nửa dưới trung bình. Có thể vợ con tên này sẽ nhận ra thằng chồng và ông Tía của họ đang làm công tác"quậy" ngay tại LHQ!?! Thật nở mặt cho nguỵ Ba Đình?!?



Hahaha! Dzui wá. Người ta nói, "Trăm nghe không bằng mắt thấy." Đây là việc làm đúng lúc, kịp thời của tên côn an để cho cả thế giới thấy rỏ bản chất thật, bộ mặt thật của chế độ CSVN. Hay nói cách khác, đang khi phái đoàn của cái nước CHXHCNCĐ mở loa hết công suất ca bài, "tự sướng" thì tên côn đồ nầy lại chứng minh cụ thể bằng hành động đầy tính "văn minh" của cái đảng "quang vinh, vĩ đại" cộng sản Việt Nem. Do hành động "kịp thời đúng lúc " nầy, có thể kết luận là lời nói và việc làm của VC luôn là 2 đường nghịch chiều nhau. Khi VC nói đến những diều hay nhứt, tốt đẹp nhứt, đó cũng lúc bọn chúng làm những việc tồi tệ nhứt, gian ác nhứt. Ngoài ra tôi nghĩ, các bạn trẻ trong phái đoàn Dân Sụ Độc Lập nên cám ơn tên côn an nầy. Chính hắn đã chứng minh cho phái đoàn các nước tham dư UPR thấy rỏ những điều mà các bạn nói đều là sự thật! Phải chăng đây là ý Trời!?



Xin hỏi bà con nào trong thôn biết làm ơn chỉ giáo cho xích lô.
- "Đảng viên CSVN nào là dân lương thiện"?
- "Dân lương thiện nào gia nhập đảng CSVN"?


Hãy yêu cầu nhân viên an ninh của tòa nhà LHQ kiểm tra lại máy quay phim, cho họ đúng thời điểm đã chụp hình (thuờng là có ghi lại trong hình đã chụp) để họ đỡ mất thời giờ tìm kiếm, và đưa đoạn video và hình này làm bằng chứng để độp vào mặt CS Vẹm và trục xuất côn đồ CS ra khỏi Thụy Sĩ.






Chế độ cai trị tại Việt Nam bằng những tên "cách mạng côn đồ" lãnh đạo đất nước, chứ đâu có người cách mạng chân chính yêu nước lãnh đạo đâu nhỉ?
Người dân Việt hiện nay biết rõ chế độ đảng trị này rồi, chỉ chờ một cơn gió thổi qua sẽ cùng nhau đứng lên xóa sạch...


TT 

Khi nói tới "cộng sản" hay "Việt Cộng" (V.C.) là nhân loại phải tởm lợm, muốn ói... Vì "cộng sản hoặc V.C. là biểu tượng của Đàn Áp, Trấn Lột, Thủ Tiêu, Cướp Bóc, Hãm Hiếp Man Rợ... và chúng không ngần ngại hành động bất cứ ở đâu và bất cứ lúc nào.
Nên không có gì nhục cho bằng khi bị những người chung quanh gọi mình là "cộng sản" hay tệ hơn nữa là bị gọi là "V.C.", vì "V.C" (phát âm là vi sị, vici...) là một từ "insult" (nhục mạ) dùng để "nhục mạ" hoặc chế diễu, chê cười hoặc sỉ nhục kẻ bị gọi là V.C.
Nên lấy lại thanh danh cho Việt Nam bằng cách tiêu diệt cộng sản khỏi Quê Hương Việt Nam... Để khỏi bị thế giới khinh miệt Việt Nam là một nước "cộng sản" và đang bị cai trị bởi một lũ "V.C." bán nước, hèn với giặc, ác với dân...

Anam 




Chỉ có thể nói là "ghê qúa, tởm qúa!" Trông mặt mà bắt hình dong: đúng là côn đồ ngoài bến xe.

Anam 


Tôi không biết ông bà, cha mẹ, bà con, vợ con và anh chị em của tên nầy sẽ nghĩ sao về hành động của hắn? Hay là họ lại hãnh diện vì sự "kiêu hùng" của hắn?

Anam 

Thói côn đồ trong cách hành xử của đảng CS sẽ vượt qua mọi khái niệm về không gian, thời gian và nhân cách. Chính nhờ nó mà đảng CSVN tồn tại đến ngày nay.

con vet buon 

Nét mặt tên này phảng phất diện mạo của người thiểu số, chắc lẫn lộn trong đoàn sắc tộc được mang theo để hà hơi tiếp sức (hay câu giờ) trong phiên kiểm điểm Nhân Quyền của ngụy quyền csVN.



Dù là ngay giữa trụ sở nhân quyền LHQ, ông ta cũng muốn lập công với đảng để tỏ "bản lãnh". Bẽ mặt cs quá!

đảng ta là đảng côn đồ 


Cộng nô, đảng của tặc Hồ
Toàn là sát thủ, côn đồ hại dân
Bầy đàn hung hãn rần rần
Ở đâu cũng tưởng người dân hại mình!
Tư tưởng của Hồ Chí Minh:
Phải hiếp kẻ yếu, phải rình người ngay
Ra tay đàn áp hàng ngày
Ai đòi dân chủ tống ngay vào tù
"Tự do là cái con c...."
Ai mà cãi lại, đi tù mọt gông.


Trẹo Bản Họng 


Từ trước đến giờ, người ta gọi những tên việt cộng chóp bu, bằng những từ ngữ như là: "những thằng cộng sản lưu manh", những tên ngu đần", v.v...
Theo tôi phải gọi chúng là "những tên chó điên việt cộng" mới đúng danh xưng của chúng.


NTV 

Sao tôi sinh ra trong Đất Nước nhiều nhục nhã khi chiến tranh đô hộ Nhân Dân đã qúa gặp nhiều sự bất công, mong sao Đất Nước thông nhất hết chiến Tranh để Nhân Dân hưởng thụ tư tưởng xã hội chủ nghĩa, Không ngờ từ khi Taliban Việt Nam khát máu nắm Quyền toàn dỡ trò đê hèn đi quảng Bá tin truyền làm xấu hổ Nhân Dân Việt Nam.


Thật là xấu hổ cho đất nước tôi có một "nhà nước"chẳng khác gì một băng đảng Mafia, chỉ biết duy nhất một lối ứng xử là "bạo lực". Mà tôi cũng không hiểu nổi vì sao các nước văn minh lại đi chơi với cái đám Mafia nầy, có lẽ họ cũng có lợi ích gì đó chăng?

Tại trụ sở của LHQ mà CSVN còn dỡ thói côn đồ. Sao không biết nhục.


CSVN biết tiền chứ không biết nhục Bạn ơi. Đó là chỉ Truyền Thông cho Thế Giới biết là Đảng ta phái Mafia làm nhiệm vụ khắp nơi....

Ga Tre 

QUẢ LÀ KHÔNG SAI
Cái hình thằng cs côn đồ trong bầy đàn côn đồ ô hộp Việt gian cs ở trên, nó hành động với thói du côn đồ như vậy là đúng với thứ côn đồ csVN rồi, chứ còn gì nữa. Hổng lẽ là thứ côn đồ lại có hành động văn minh đàng hoàng sao?


Chủ trương ngu dốt của đảng việt cộng không che dấu được bản chất côn đồ lưu manh của những kẻ thất học.

Trương Tấn Sang 

Nhà Nước Việt Nam hành động theo lối côn đồ quen rồi đi ra nước ngoài cũng cho đàn em Mafia theo này là tư tưởng đạo đức Hồ Chí Minh đem ra nước ngoài tuyên truyền.


Toàn là cháu ngoan boóa ho cả đấy!


Trời! Đúng là nhà nước của bọn côn đồ.
Đến một đất nước văn minh như Thụy Sỉ, đi kiểm điểm phổ quát về Nhân Quyền mà lại mang theo côn đồ để hù dọa thì hết nói nổi. Chứng tỏ nhà nước Việt Nam là nhà nước côn đồ cần gì phải kiễm điễm ? Tại sao an ninh ở hội trường không kiểm tra thử phái đoàn Việt Nam có mang theo dao, búa hay mắm tôm.
Nhân dân Việt Nam ruột thịt. Chúng ta có gần cả 90 triệu người đang bị sống chung và bị bị sự kềm kẹp của 3 triệu tên côn đồ. Hàng ngày chúng ta phải đối diện với sự đàn áp, bị trấn lột đủ mọi thứ mà chúng ta phải chịu câm nín mãi hay sao ? Là con người, chúng ta có đủ tất cả mọi quyền hạn mà tất cả mọi người trên Thế Giới đều có. Tại sao người dân VN chúng ta lại không có được cái quyền đó. Chúng ta phải đứng lên, đánh đuổi bọn côn đồ CS. Dành lại quyền Tự Do Dân Chủ, quyền Tự Do ứng cử và bầu cử để chọn người lảnh đạo. Chúng ta phải được sống trong không khí Tự Do và Hạnh Phúc.. Dẹp tan đảng CS là nhiệm vụ của chúng ta đối với Tổ Quốc và tương lai của con cháu chúng ta.

Dân Cầu Muối 

Đảng cộng sản được thành lập từ những tên vô lại, nên họ sử dụng côn đồ (kể cả trong đám quan chức cán bộ đảng viên ra công tác nước ngoài) không có gì lạ. Họ đã quen đàn áp dân bằng đám xã hội đen. Hãy cùng nhau ghi nhớ hình ảnh, địa chỉ, lai lịch bọn này, để có ngày tính sổ bọn chúng.

Đèo Hải Vân 
"Chính phủ Việt Nam mang côn đồ sang Liên Hợp Quốc dự UPR?"
Không phải! Đó là cán bộ của Đảng và Nhà nước Ta đó ! Sao lại gọi là côn đồ?
Định làm việc mờ ám gì đó không được, bị chụp hình thì che mặt - cái này là cái nét đặc trưng của người của Đảng và Nhà nước Ta đó mà! Nếu bảo những người này là côn đồ thì trong xã hội làm gì còn có côn đồ?

Hành Khất 

Rất tiếc!!! Không biết là tình hình lúc đó có những ai hay chỉ cố gái và tên côn đồ Việt cộng nầy. Nếu có số người ngoại quốc chung quanh, mà trò trâu húc của hắn thành công, thì bảo đảm sẽ có chuyên lớn khác. 
Nếu cần thì nên châm lửa thêm cho thế giới nhìn tận mắt "vẻ đẹp" của bọn Việt cộng là thế nào trên thực tiển --nhất là cái đám côn an, rất đúng nghĩa của nó.


Ở Thụy Sĩ họ rất ghét và lên án, khinh bỉ những dạng tội phạm khủng bố tinh thần này, bằng chứng là đất nước họ đã xóa bỏ các nhà tù, không còn tội phạm. Các bạn hãy nhanh chóng trình với Ban tổ chức hình ảnh đã chụp được để gây chú ý và yêu cầu họ check trên camera, vừa là một bằng chứng bảo vệ các bạn trên đường về, cũng là một bằng chứng tố cáo bộ mặt bỉ ổi của chúng.

WE 

Xin nhắc các bạn trong phái đoàn hoạt động dân sự hãy cảnh giác. Bọn cs này ngoài nhiệm vụ theo dõi, chúng còn giở trò ăn cắp vặt đấy. Hãy cẩn thận về máy ảnh và Iphone. Xin nhắc chuyện cũ: "Năm 2001, Kiều Trinh được cử sang Thụy Điển 3 tuần. Ngay tuần đầu, ngày 11-2-2001, cô đã bị cảnh sát thành phố Kalmar bắt vì tội ăn cắp hàng trong siêu thị. Lúc đầu cô nàng chối bai bải, nhưng khi mở băng ghi hình thì phải cúi đầu nhận tội. Cô nàng đã ăn cắp ở Orebro, Kaimar số mỹ phẩm trị giá 400 đô la. Số tiền đó không lớn, nhưng ở Thụy Điển người ta trị ăn cắp, tham nhũng rất nghiêm, nên theo luật Kiều Trinh phải ngồi tù. Vũ Kiều Trinh là con của cựu Tổng giám đốc đài truyền hình Việt Nam Vũ Văn Hiến".

Đỗ Mười HCM 

Bọn CS-HCM muốn cho thế giới biết thế nào là cộng sản đấy mà!

Quỷ Đỏ Bán Nước 

Nhờ "Anh Tẹc Nách" mà đây là đầu tiên chứng kiến tận mắt lủ vẹm chó nói láo trước mặt thế giới mà không biết nhục: KHÔNG có tù chính trị, KHÔNG kiễm duyệt báo chí, AnhTẹcNách,v.v... Nói láo có chuẩn bị trước mà còn đem theo côn đồ bảo vệ thì có đúng là khủng bố không ? Trong nước thì đánh dân như vậy nè, ra ngoài thì nói láo, đúng là lủ súc vật khốn nạn: www.youtube.com/watch?v=m7aUxS...


Hay! "Anh Tẹc Nách": cám ơn sáng kiến của bạn.

123 Free Duck

"Anh Tẹc Nách"
Cháu ngoại Quỷ Đỏ Bán Nước

Bà ngoại ơi, bà ngoại à. Xin bà ngoại cảnh giác 2 điều sau:
1) Bà ngoại cẩn thận. Mấy tên côn an bắt hụt Đặng Chí Hùng tại Thái Lan vừa được lệnh sang Mỹ bề truy bắt bà ngoại đó. Chúng nó thù ĐCH một thì thù bà ngoại mười đó.
2) Bà ngoại xem bức ảnh ở đầu bài viết: "Chính phủ Việt Nam mang côn đồ sang Liên Hợp Quốc dự UPR?" của tác giả CTV Danlambao ở trên, có ảnh của một tên côn an. Tên này sẽ nhập bọn với mấy tên côn an kia, sang Mỹ để chôm chỉa. Bà ngoại cẩn thận, đừng mang dây chuyền và Iphone, Ipad nghe ngoại. Bọn cán bộ CS đi công tác nước ngoài đều là bọn có số má cả đấy.


Bà ngoại còn trẻ đẹp quá đi thôi. Nếu bà ngoại thành lập được đội ngủ chữi bọn côn đồ CS cũng là một hình thức tuyên truyền rất hữu hiệu. Mở lớp dạy chữi chế độ cho tất cả chị em phe ta. Đảng CS có lẽ rất nhức đầu với bà ngoại nầy.

HUYNH ALEXANDRE Khánh-Phong

Chỉ có những cái chiêu "dân giả " này!!! Có lẽ mới đi sâu vào lòng người!!! Và ngắt được từ từ mấy cái dây thần kinh của cái Đảng Bò Cạp Chúc sức khỏe; Chúc có duyên Bà Ngọai trong năm mới; Tôi mê coi youtube của Bà lắm!!!

TN 

Trâu bò mặc đồ vét thì cứ vẫn là trâu bò bất kể ở đâu!


Đã làm côn đồ mà cũng biết xấu hổ phải che mặt lại khi người ta phát hiện chụp hình thì đi làm côn đồ làm gì nữa. Côn đồ CSVN không có bản lãnh. Vậy thì đi chết đi cho rồi. Biết sai mà vẫn làm thì tội còn nặng gấp đôi.

Sự việc côn đồ CSVN hành hung người tham dư điều trần này, phải được chuyển đến đại diện ngoại giao đoàn đang tham dư điều trần nhân quyền tại Geneve, để họ chất vấn phái đoàn CSVN xem chúng ngụy biện bằng cách nào?

Đem chuông đi đấm xứ người, mà CSVN tự bôi tro, chét cứt vào mặt "đảng ta" kiểu này thì làm sao còn đất sống nữa đây. Chắc là cả lũ CSVN phải chui xuống ống cống cho đỡ nhục rồi.

Mylinh Nguyễn 

Tên côn đồ này dữ dằn giống Phan Văn Khải khi qua Mỹ, nó quên, tưởng như rằng còn ở trong nước, tha hồ ăn hiếp dân. Đến khi nhớ lại, đây là Thụy Sĩ thì vụt bỏ chạy. PVK khi xưa cũng thế, khi ông Huỳnh Quốc Bình nói: "you're a liar", Khải bèn nói: "còng đầu nó lại". Mấy tên an ninh VC toan xách nách ông Bình, ông la lớn: "don't touch me", mấy tên an ninh sợ hãi quá, phải buông ra liền, vì nhớ lại, đây là Mỹ, hổng phải ở VN. Mặt mày tên côn đồ này đã lên Dân Làm Báo rồi, nếu về lại VN coi chừng khó sống lắm.

Em LA Lu 

Đúng là: "Khối U Biện Chứng"! Một sản phẩm của Cộng Sản. Nơi nào CS có mặt là có cái Khối U này!.

VNCH muon nam 

Đất nước tôi

Hình cong như ông lão
Dưới gánh nặng của bất công
Nơi những người dân lam lũ
Không có đất sống
Nơi có những lãnh tụ
Với bộ ngực đầy huy chương
Nhưng lại khiếp sợ trước kẻ thù
Nơi có những người thật mập
Và những đứa trẻ thật gầy
Và sản phẩm kỹ nghệ duy nhất
Là chiếc còng số 8
Nơi này có nhiều nghĩa địa hơn vườn trẻ
Và nhân viên công lực không cần có lương tâm
Ở đây 
Người ta có quyền làm trâu, ngựa
Nhưng không có quyền làm người
Và theo bản thống kê mới nhất
Ở đây 
có 87 triệu người tù
Và 3 triệu đứa khốn nạn.


Bộ đồ Vét sang trọng trên con người dơ bẩn của nó, không phủ lấp được cái bản mặt côn đồ hèn hạ bẩn thỉu của hắn.

Chu Mot 

Đảng ta là đảng côn đồ,
công an quyền rộng, tha hồ tác oai!
Lưu manh tính thừa thải, csvn sẵn sàng 'xuất khẩu' sang các nước láng giềng như Lào, Thái, Campuchia truy tìm, bắt bớ những người trốn chạy cs; mai phục trong toà đại sứ ở "các nước dẫy chết" để theo dõi "các thế lực thù địt" đang ngày đêm chống phá xhcn quang vinh (sic). Cho nên, phái đoàn đảng ta mang chuông rè đi đánh tận xứ Geneva đầy 'bọn phản động' phải cần đám đầu gấu để giữ an ninh nội bộ là bắt buộc!
Có thấy mới tin, cô bạn trẻ lần đầu bị sách nhiễu còn bàng hoàng kinh ngạc; chớ dân trong nước lâu nay phải chịu đựng thì vô kể!


Viết 1 bài và gửi về liền cho tổ chức nhân quyền LHQ tại Geneve and tổ chức sẻ kiểm duyệt thông tin khí có máy cam trong phiên họp... đây là bằng chứng cụ thể nhất.... 
cố gắn lên các bạn ơi.


Hoan Hô Mozambique đề nghị Việt-Nam phải giáo dục nhân quyền cho Công An xứ này... một đề nghị mỉa mai hóc búa! Thật nhục nhả! Diển đàn Liên Hiệp Quốc không phải là một chỗ cho phép công an chìm hành hung người đến dự.

Một GV ĐH phía Bắc 
Nhục quốc thể quá! Đây là Genève, Thụy Sĩ, là thành phố toàn cầu, chủ yếu là do sự có mặt của nhiều tổ chức quốc tế ở đây, kể cả tổng hành dinh châu Âu của Liên Hiệp Quốc. Đường Rue de la Croix-d'Or, một trong những đường chính ở Genève, một phần của les Rues Basses. Có cả Nhà thờ St. Pierre ở khu phố cổ của Genève, Đại học Genève, v.v... chứ đâu phải ở Hà Nội đâu mà dở thói lưu manh côn đồ là được! Nhục quá cái chế độ này! Quốc tế họ biết cả rồi!


Thầy/cô ơi!
Cộng sản nô bộc làm việc là như vậy đấy,
Phải dẹp cộng càng sớm càng tốt.
Trân trọng thầy, cô.

nguoiduatin 
Tên côn an cộng sản vô lại tại Geneve có hành động mờ ám nhất là đối với phụ nữ, ngay tại trụ sở Nhân quyền LHQ, cho thấy đám an ninh VC chúng không biết gì về phép ứng xử tối thiểu với phụ nữ. Loại côn an VC như tên mặt mo trong hình trên chỉ thích hợp chăn dắt gái cho "Hiệu trưởng" Sầm đức Xương thích hợp hơn là ra nước ngoài làm xấu mặt VN, dù biết rằng hắn là VC.

Và nữa, những tên an ninh côn an, chúng chỉ "anh hùng" theo tính bầy đàn theo bản năng rừng rú, tui cá là rủ chúng chơi sòng phẳng "Đâm tay đôi" là chúng sẽ thoái thoát, vì sao thì cũng không có gì khó hiểu, bản chất của chúng là dùng bạo lực, nhưng khi chạm phải bạo lực thứ thiệt chúng quỳ gối cái rụp xin làm tôi mọi, miễn có cái ăn là OK.

Cứ nhìn thái độ của đám chóp bu cộng sản đối với giặc Tàu là nghiệm ra đám thuộc hạ.

cakhia 

Hàng ghế phía sau VN và Gabon là đại diện Jamaique mà.
Nhửng người này có thèm đọc đâu, hay củng chẵng biết đoc...cứ "xí" chổ người khác thoải mái, quen tật rồi, đi dâu củng tưởng mình là ông trời...Tôi mà là cô gái bị hành hung, to sẻ "file a complaint có chứng cớ với security service" của tòa nhà LHQ này ....đả vào một cách hợp pháp và đăng ký thì không ai có quyền sách nhiểu hành hung trên "đất LHQ". Put it on UN record!!!

anh hai 
Đây chỉ là hạt cát trong công nông cát, ở việt nam cát như tên này nhiều lắm và còn thêm cả đá tảng nữa.



Lê Công Định: 'Tôi không đổi lý tưởng'

Trầm Hương Thơ | 11:14 | 0 nhận xét

Luật sư Lê Công Định vẫn đang chịu quản thúc tại nhà
Tròn một năm sau ngày được thả khỏi tù nhưng vẫn bị quản chế (06/2/2013), từ Sài Gòn, luật sư đấu tranh dân chủ, ông Lê Công Định lần đầu tiên lên tiếng chính thức và dành cho BBC cuộc trả lời phỏng vấn đầu Xuân.

Luật sư Định nói vụ việc ông bị chính quyền bỏ tù bốn năm về trước không làm ông thay đổi lý tưởng và mong muốn giúp cho Việt Nam xây dựng một "quốc gia pháp trị và xã hội dân sự".

Tuy nhiên, ông cũng bày tỏ rằng ông "bị dằn vặt vì cảm thấy có lỗi với người thân" vì đã gây nên những điều "phiền muộn, đau khổ và mất mát" cho những người mà ông cám thấy phải "có trách nhiệm."Cựu tù nhân chính trị đang chịu quản chế ba năm nói ông "chưa bao giờ hối tiếc" về những việc mà ông đã làm và về những gì đã xảy ra với ông khi những việc đó là hệ quả của "lý tưởng" của ông.

Cựu tù nhân lương tâm cũng thuật lại những trải nghiệm chính của ông trong thời gian bị bắt giữ, tù đầy và nói ông thích việc được nhà chức trách và giới chức điều tra gọi tên là "tội phạm tư tưởng" hay "tù nhân tư tưởng", và nói ông đã được đối xử đặc biệt, khác với các tội phạm khác.

Cựu Phó Chủ tịch Đoàn Luật sư TP Hồ Chí Minh cho rằng Việt Nam đang trong một giai đoạn đặc biệt của một quá trình quy luật xã hội mà ông khái quát là "vật cùng tắc biến".

Đồng thời chia sẻ rằng, đối với cá nhân những người đang tranh đấu cho một sự chuyển đổi ở Việt Nam thì, họ nên cố gắng đừng để bị ảnh hưởng tới thoái chí hoặc sao lãng mục tiêu bởi cả những lời ca ngợi hay chê trách nào.

"
Khi sự kiện Đông Âu diễn ra, tôi xác định phải làm gì đó để thay đổi đất nước theo hướng xây dựng một quốc gia pháp trị và xã hội dân sự. Hơn 20 năm nay vẫn như vậy, không lý do gì để biến cố của 4 năm vừa qua có thể thay đổi lý tưởng của tôi"

Luật sư Lê Công Định, sinh năm 1968, bị bắt ngày 3/6/2009 và bị Tòa án Nhân dân TP Hồ Chí Minh trong phiên sơ thẩm ngày 20/01/2010 xét xử theo Điều 79 của Bộ Luật hình sự với tội danh "hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân". 

Cùng bị kết án với ông có các bị cáo khác là các ông Trần Huỳnh Duy Thức, Lê Thăng Long và Nguyễn Tiến Trung.

Ông Định nhận mức án 5 năm tù giam, 3 năm quản chế, và được ra thả tù sớm hơn thời hạn vào ngày 06/2 năm ngoái.

Mở đầu cuộc trao đổi với BBC, luật sư trả lời câu hỏi "Lê Công Định bây giờ và Lê Công Định trước đây có gì khác nhau không?".

'TRẢ GIÁ KHÁ ĐẮT'

LS. Lê Công Định: Về lý tưởng, trước đây và bây giờ tôi vẫn không thay đổi. Từ năm lên 7 tuổi, tôi đã bắt đầu quan tâm đến chính trị. Năm lên 14 tuổi, tư tưởng tôi dần định hình. Đến năm 20 tuổi, khi sự kiện Đông Âu diễn ra, tôi xác định phải làm gì đó để thay đổi đất nước theo hướng xây dựng một quốc gia pháp trị và xã hội dân sự. Hơn 20 năm nay vẫn như vậy, không lý do gì để biến cố của 4 năm vừa qua có thể thay đổi lý tưởng của tôi.

Tuy nhiên, về hành động, tôi đã khác trước. Bây giờ tôi điềm tĩnh, kiên nhẫn và lắng nghe nhiều hơn.
BBC: Từ một luật sư có triển vọng bỗng chốc tiêu tan sự nghiệp, gia đình ly tán, bản thân phải ngồi tù. Phải nói ông đã trả một cái giá khá đắt. Ông có hối tiếc về điều đó không?

Ông Lê Công Định bị bắt khẩn cấp ngày 13/6/2009 ở Sài Gòn.

LS Lê Công Định: Quả thật, so với nhiều người cùng cảnh ngộ, tôi đã trả một cái giá khá đắt. Dù vậy, tôi chưa bao giờ hối tiếc những gì đã làm và về sự việc đã xảy ra, nhất là khi điều đó xuất phát từ lý tưởng của mình. Điều tôi ân hận nhất là hành động của mình đã gây nên phiền muộn, đau khổ và mất mát lớn cho những người thân yêu mà cuộc đời của họ tôi có trách nhiệm, có những điều không thể cứu vãn được. Tuy hậu quả tôi phải gánh chịu, song đó là điều tôi bị dằn vặt vì cảm thấy có lỗi với người thân của mình.

BBC: Từ ngày ra tù đến nay, ông có theo dõi tình hình đất nước và thế giới không? Ông có thấy sự thay đổi gì so với trước không?

LS. Lê Công Định: Tôi vẫn luôn theo dõi tình hình kinh tế, chính trị và xã hội trong và ngoài nước kể cả khi ở trong tù, dù thông tin vô cùng hạn chế. Thế giới và Việt Nam đã khác trước nhiều.

Sự kiện “Mùa xuân Ả Rập” cho thấy không thành trì nào không thể sụp đổ trước lòng căm phẫn của người dân. Cái chết của nhà độc tài Gaddafi ở Libya là tấm gương lớn cho những ai cùng chung ảo tưởng với ông. Trước khi bị sát hại, ông vẫn tin và tuyên bố không ngượng rằng chế độ của ông là do lịch sử và nhân dân Libya lựa chọn. Song lịch sử và nhân dân đã chọn một cách khác cho ông mà chúng ta đều đã chứng kiến.

Việt Nam cũng đã thay đổi. Thời “sự im lặng của bầy cừu” không còn nữa. Trước đây, đôi lúc tôi cảm thấy cô đơn khi lên tiếng về những vấn đề chính trị và xã hội của đất nước. Bây giờ, xung quanh nhiều người can đảm và mạnh mẽ hơn tôi nhiều, nhất là giới trẻ. Công nghệ thông tin, mặt khác, đã tạo nên chuyển biến lớn trong nhận thức chung của xã hội ngày nay. Nhãn quan của người dân không bị che phủ bởi bức màn sắt nữa. Sự đoàn kết và khích lệ lẫn nhau ngày càng gia tăng. Tuy nhiên, tôi thật sự quan ngại về tình hình kinh tế, cả vĩ mô lẫn vi mô. Đời sống của các gia đình có thu nhập thấp sẽ ra sao trong cơn khủng hoảng vô tiền khoáng hậu này? Tôi cảm thấy đau xót.

'TRẢI NGHIỆM TRONG TÙ'

BBC: Trong tù ông được đối xử như thế nào?
LS. Lê Công Định: Về đời sống và sinh hoạt, cũng như bao nhiêu người tù khác, tôi đã chạm đến ranh giới giữa con và người. Về cách đối xử, trước mặt tôi, các cán bộ quản giáo tỏ ra tôn trọng tôi. Tôi nhớ hồi mới bị bắt giam, các nhân viên an ninh điều tra thường nói rằng vì chúng tôi là những người phạm tội “tư tưởng”, nên sẽ được đối xử khác với các tù nhân thường phạm.
Ông Lê Công Định bị xét xử cùng các bị cáo khác cùng vụ án tại phiên sơ thẩm hôm 20/01/2010.

Nhân tiện, xin lạm bàn đôi chút, tôi thích khái niệm “tội phạm tư tưởng” hay “tù nhân tư tưởng” mà chính các nhân viên điều tra của Bộ Công an đã sử dụng khi làm việc với chúng tôi, vì điều đó cho thấy chúng tôi bị bắt do có tư tưởng khác. Thật lý thú, bởi khác với hầu hết các nước, luật pháp Việt Nam vẫn bảo vệ một đường lối tư tưởng độc tôn, mà bản Hiến pháp mới sửa đổi là một minh chứng.

Do suy nghĩ khác với đường lối đó và không chấp nhận sự áp đặt tư tưởng, nên tôi đã muốn thay đổi hệ thống luật pháp này. Để một đạo luật hay hệ thống luật bất hợp lý được thay đổi, trước hết phải vi phạm nó, tất nhiên một cách ôn hòa. Một người dấn thân vì tự do tư tưởng như chúng tôi mà không vi phạm những Điều 79, 88 và 258 của Bộ Luật Hình sự Việt Nam thì quả nhiên lạ, phải không? Tôi phải vi phạm và cũng đã nói rõ điều đó từ khi bị bắt giam đến lúc ra tòa. Tôi cũng đã trình bày đầy đủ mọi sự việc với cơ quan điều tra, bởi không có gì cần phải giấu diếm cả.

Thông điệp từ sự bất tuân luật pháp của tôi đơn giản chỉ là: “Hãy thay đổi luật pháp!” Từ năm 2007, khi biện hộ cho chị Lê Thị Công Nhân và anh Nguyễn Văn Đài, tôi từng nói:

“Nếu tại một nơi nào và ở một thời điểm nào mà luật pháp xem lòng yêu nước là tội phạm, thì thay vì trừng phạt những nhà yêu nước, hãy thay đổi luật pháp ấy.”
Tất nhiên, tôi đã trả giá đắt vì điều đó, nhưng tôi chấp nhận và đã đi đến tận cùng những gì lương tri mình tin là đúng.

Tấm gương lớn của tôi chính là Rosa Parks, người phụ nữ Mỹ da đen vĩ đại của nước Mỹ. Vào ngày 1 tháng 12 năm 1955 tại Montgomery, Alabama, Parks, khi đó 42 tuổi, Rosa Parks đã từ chối lời đề nghị của người lái xe buýt James Blake yêu cầu nhường chỗ cho một hành khách da trắng để xuống ngồi phía cuối xe theo luật định. Khi cảnh sát đến nói rằng bà đã vi phạm luật, Rosa Parks chấp nhận bị bắt. Hành động của bà đã trở thành biểu tượng của phong trào dân quyền hiện đại. Nước Mỹ sau đó đã thay đổi luật để tôn trọng nhân quyền hơn.

'LỜI KHUYÊN, CHIA SẺ'

"
Nếu bạn đã xác tín nội tâm điều mình làm là đúng đắn, thì dù ai đàm tiếu vì không hiểu hành động của bạn, hãy mặc họ và không lùi bước, vì suy cho cùng mỗi mình bạn phải tự chịu trách nhiệm về những gì bạn làm mà thôi"

BBC: Thời gian ở trong tù là thời gian mà con người có thể chiêm nghiệm rất nhiều. Với ông, ông đã chiêm nghiệm điều gì và rút ra được những gì?

LS. Lê Công Định: Không ai thích ở tù để chiêm nghiệm, song tôi đã tranh thủ thời gian đó để chiêm nghiệm nhiều điều bổ ích cho riêng mình, nhất là về nhân sinh. Hầu hết những điều đó liên quan đến triết học, mà không phải ai cũng thích nghe ở đây. Tôi chỉ muốn nói rằng tôi đã học được cách tha thứ để đạt được sự bình an trong tâm. Ngày xưa tôi đã “biết” như vậy rồi, nhưng chưa “làm” được. Đôi khi người ta phải trải qua một biến cố lớn lao mới có thể thu hẹp được khoảng cách giữa tri và hành.

BBC: Ông có lời khuyên gì dành cho những người cũng đang dấn thân vào con đường tranh đấu giống như ông?

LS. Lê Công Định: Tôi không muốn khuyên ai vì chưa xứng đáng làm như vậy, chỉ mong chia sẻ một kinh nghiệm rằng nếu bạn đã xác tín nội tâm điều mình làm là đúng đắn, thì dù ai đàm tiếu vì không hiểu hành động của bạn, hãy mặc họ và không lùi bước, vì suy cho cùng mỗi mình bạn phải tự chịu trách nhiệm về những gì bạn làm mà thôi. Lời ca tụng hay chê trách chỉ giúp mình suy ngẫm thêm, song cố gắng đừng để bị ảnh hưởng mà thoái chí hoặc sao lãng mục tiêu.

BBC: Con đường Việt Nam là phong trào do ông là người đồng khởi xướng, thế nhưng đến giờ sao ông vẫn chưa lên tiếng gì về phong trào này để mọi người hiểu thêm về nó? Nếu nói thì ông sẽ nói gì?


Ông Định từ chối bình luận về phong trào 'Con đường VN' mà ông Lê Thăng Long (trong ảnh) đồng chủ xướng.

LS. Lê Công Định: Tôi chưa muốn nói về vấn đề này vào lúc này.

BBC: Ông nghĩ thế nào về lập trường của ông Lê Thăng Long muốn ‘chuyển hóa Đảng’ và ‘ôm hôn kẻ thù’?

LS. Lê Công Định: Mỗi người có một sự lựa chọn. Dù thế nào, tôi vẫn yêu quý và kính trọng Lê Thăng Long, Trần Huỳnh Duy Thức và Nguyễn Tiến Trung, bởi chúng tôi đã chia sẻ hoạn nạn với nhau.

Tôi thích từ ‘vượt bỏ’ hơn ‘chuyển hóa’. ‘Vượt bỏ’ (thuật ngữ do Bùi Văn Nam Sơn dịch từ ‘aufheben’ của tiếng Đức) là một khái niệm trong triết học biện chứng của Hegel khi ông bàn về sự vận động. Đối với tôi, phong trào cộng sản nói chung và đảng cộng sản nói riêng là một phần của lịch sử đã qua, mà tôi thì chỉ quan tâm đến hiện tại để chuẩn bị cho tương lai. Tôi không xem họ là kẻ thù. Vì thế, chưa bao giờ tôi muốn chống lại và không có ý định “ôm hôn”.

'VẬT CÙNG TẮC BIẾN'

BBC: Ông có niềm tin vào tương lai đất nước không? Với tình hình hiện nay thì theo ông tương lai đất nước sẽ như thế nào?

"Nhiều người bi quan về thực trạng xã hội hiện giờ. Tôi nghĩ khác, “vật cùng tắc biến”, Lão Tử đã nói như thế và lịch sử ở mọi thời đại cũng đã chứng minh như vậy. Mọi sự đang diễn ra như cùng đi đến một kết cuộc. Do đó, tôi luôn có niềm tin vào tương lai tươi sáng sắp gần đến của đất nước"

LS. Lê Công Định: Nhiều người bi quan về thực trạng xã hội hiện giờ. Tôi nghĩ khác, “vật cùng tắc biến”, Lão Tử đã nói như thế và lịch sử ở mọi thời đại cũng đã chứng minh như vậy. Mọi sự đang diễn ra như cùng đi đến một kết cuộc. Do đó, tôi luôn có niềm tin vào tương lai tươi sáng sắp gần đến của đất nước hơn bao giờ hết.

Ở trong tù, tôi làm nhiều thơ về các nhân vật lịch sử của nước ta, mà sự nghiệp của họ để lại nhiều bài học cho thế hệ ngày nay. Tôi muốn ghi lại đây một bài thơ về Hồ Quý Ly, người đã đặt dấu chấm hết cho triều đại nhà Trần. Vương triều ấy đã khởi đầu bởi Trần Thủ Độ và kết thúc bởi Hồ Quý Ly, đều một cách đẫm máu, ân oán trả đủ. Thật đáng tiếc! Tôi mong tương lai chúng ta không đến nỗi như vậy.

Vịnh Hồ Quý Ly

"Trí vượt đương thời xướng cách tân, Vua suy bỏ ước thúc quân thần. Nền san Minh Đạo, thay lề cũ, Thủ đắp Tây Đô, tránh họa gần. Triều trước cướp ngôi, oan chất hận, Buổi tàn trả nợ, oán quên ân. Thời gian dời đổi anh hùng xuất, Sử chẳng u mê mãi “chọn” Trần."

SỰ VỖ NGỰC KỂ CÔNG VÔ LỐI

Trầm Hương Thơ | 11:09 | 0 nhận xét
PHẠM ĐÌNH TRỌNG

Từ khi có được chính quyền, đảng Cộng sản Việt Nam liền tự huyễn hoặc bằng một khẩu hiệu mang đầy đủ sự kiêu ngạo cộng sản, mang cả vẻ lấp lóa vàng son của những ngai vàng trung cổ và mang âm hưởng tiếng tung hô của những vương triều phong kiến: Đảng Cộng sản Việt Nam quang vinh muôn năm.

Năm nay, mùa xuân thứ 84 đất nước chìm trong hận thù giai cấp, chia rẽ dân tộc bởi cuộc cách mạng giai cấp sắt máu khi đảng cộng sản lấy giai cấp thống trị dân tộc, xã hội đang xao xác vì tham nhũng làm trống rỗng, kiệt quệ nền kinh tế đất nước, người dân đang xót xa nhận ra máu xương và năm tháng cuộc đời bấy lâu nay họ đã mang cống hiến cho một giá trị giả và đang vô cùng hoang mang vì họ vẫn bị buộc phải theo đuổi cái giá trị giả mù mịt đó “đến cuối thế kỉ này chưa chắc đã có chủ nghĩa xã hội hoàn thiện” như lời của chính ông Tổng bí thư đảng Cộng sản đã nói với họ, thì đảng Cộng sản lại đưa ra khẩu hiệu mà giá trị thực tế còn kém xa cả giá trị thực tế của chủ nghĩa xã hội: Đảng Cộng sản Việt Nam – người tổ chức và lãnh đạo nhân dân giành những thắng lợi vĩ đại!

Chưa tính những cuộc tắm máu lớn nhỏ do đảng Cộng sản Việt Nam liên tiếp gây ra cho dân tộc Việt Nam. Từ những cuộc chém giết của lòng hận thù giai cấp mù quáng như:

Tổ chức, lãnh đạo, kích động nông dân Nghệ Tĩnh nổi dậy thẳng tay giết bỏ Trí, Phú, Địa, Hào năm 1930, ngay khi đảng Cộng sản Đông Dương vừa ra đời.
Tổ chức, lãnh đạo cuộc cải cách ruộng đất bắn giết hàng trăm ngàn nông dân ưu tú biết làm giàu cho gia đình, cho quê hương đất nước và đã đóng góp lớn lao xương máu, của cải cho cuộc kháng chiến chống Pháp của đảng Cộng sản.

Đến việc lùa hàng trăm ngàn người dân Việt Nam không cùng ý thức hệ cộng sản vào những nhà tù hà khắc núp dưới tên trại tập trung cải tạo để rồi người thì vùi xác trong những bãi tha ma hoang vu giữa rừng heo hút, người may mắn sống sót trở về gia đình liền cùng với cả gia đình phải mang thân phận là công dân hạng hai, công dân có lí lịch xấu, không có chỗ đứng trong xã hội, phải bơ vơ lưu vong ngay trên quê hương đất nước mình.

Tắm máu trên đất liền. Tắm máu ngoài biển khơi. Chính đảng Cộng sản Việt Nam đã gây ra thảm họa “Thuyền Nhân”, gần chục triệu người dân Việt phải cố sống cố chết vượt biển bỏ nước ra đi để rồi nửa triệu người phải vùi xác dưới đáy biển.

Máu dân lành tiếp tục loang đỏ trên đất nước Việt Nam thân yêu đến tận hôm nay.
Với học thuyết chuyên chính vô sản, giữ quyền thống trị xã hội bằng bạo lực, lực lượng công an, lá chắn bảo vệ đảng cộng sản, bảo vệ nhà nước cộng sản, được quyền đứng trên pháp luật và ngôn ngữ hàng ngày của công an từ cấp xã nói với dân là “Luật là tao”. Luật là “công an nhân dân còn đảng còn mình” nên công an của nhà nước cộng sản đánh chết dân trong trại giam, đánh chết dân trong trụ sở công an, đánh chết dân ngay trên đường phố diễn ra hàng ngày trên khắp đất nước Việt Nam đau thương.

Chưa tính đến sự lạnh lùng nhẫn tâm của đảng Cộng sản Việt Nam coi chín mươi triệu dân Việt con Rồng cháu Lạc chỉ là vật thí nghiệm của cuộc cách mạng Xã hội chủ nghĩa ngông cuồng, vô vọng chỉ mang lại quyền sinh quyền sát, quyền vơ vét cướp bóc, quyền cha truyền con nối cho số ít người có quyền lực trong đảng cộng sản và làm cho đất nước kiệt quệ, làm cho toàn dân Việt Nam trắng tay. Trắng tay từ quyền làm người trở đi.

Chưa tính đến đảng Cộng sản Việt Nam với tư duy bạo lực, bạo lực và bạo lực, quá ỷ vào bạo lực, quá lạm dụng bạo lực đã đưa người dân Việt Nam vào những cuộc chiến tranh đẫm máu không đáng có và người dân Việt Nam đã phải trả một giá máu quá lớn, quá đắt làm nên thắng lợi trong những cuộc chiến tranh thảm khốc đó.

Chưa tính đến đảng Cộng sản Việt Nam đã buộc dân tộc Việt Nam Văn Hiến phải trở thành tên lính xung kích trong cuộc chiến tranh ý thức hệ thế giới ngập máu và nước mắt, buộc dân tộc Việt Nam bé nhỏ hiền lành phải trở thành tên lính đánh thuê không công cho sự sống còn của chủ nghĩa cộng sản thế giới.

Chưa cần tính sổ đảng Cộng sản Việt Nam là đảng cầm quyền đầu tiên và duy nhất trong lịch sử Việt Nam đã quyết liệt, triệt để và đầy cảm hứng mê say trong xỉ nhục, đày đọa, tiêu diệt những tài năng, trí tuệ, tinh hoa dân tộc. Tất cả các chiến dịch máu và nước mắt: Cải cách ruộng đất, Nhân văn Giai phẩm, Xét lại, Cải tạo tư sản . . . đều nhằm triệt hạ, tiêu diệt, xóa sổ những tài năng, những tinh hoa ưu tú nhất của dân tộc Việt Nam, những trí thức uyên bác, những nhà khoa học tiếp cận được với khoa học thế giới, những văn nghệ sĩ chân chính, những doanh nghiệp tạo dựng nên nền công thương Việt Nam hiện đại.

Chưa tính đến đảng Cộng sản Việt Nam đã tổ chức lên một Nhà nước tham nhũng tràn lan, tham nhũng hối hả không có điểm dừng, tổ chức và lãnh đạo một Chính phủ đưa nền kinh tế đi từ khủng hoảng này đến khủng hoảng khác, làm cho nền kinh tế đất nước ngày càng tụt lại phía sau trong đời sống kinh tế thế giới. Nhà nước cộng sản đó, Chính phủ cộng sản đó đã tạo cho người dân nỗi oan khiên ngút trời và tiếng than ai oán dậy đất.

Chỉ cần nêu một tội trạng của đảng Cộng sản Việt Nam đối với đất nước Việt Nam, dân tộc Việt Nam, để lại nỗi đau nhức nhối trong trong lịch sử Việt Nam huy hoàng và để lại nỗi nhục ê chề trong lòng người dân Việt Nam là: Suốt mấy ngàn năm tồn tại, tổ tiên ta đã phải liên tục đương đầu với Nhà nước Đại Hán khổng lồ, liên tục chống chọi với đội quân Đại Hán xâm lược hùng mạnh và đã phải trải qua gần ngàn năm cai trị của Đại Hán, ông cha ta không những không để mất đất đai của tổ tiên mà còn mở mang bờ cõi cương vực rộng lớn về phía Nam và phía Đông. Gần trăm năm xâm chiếm nước ta, cai trị dân ta, dù chỉ là chính quyền đô hộ Việt Nam, thực dân Pháp cũng không để Đại Hán xê dịch một cột mốc cương vực lãnh thổ Việt Nam. Nhưng chỉ mấy chục năm thống trị nhân dân bằng bạo lực hà khắc song lại vô cùng nhún nhường, dễ dãi trước đòi hỏi ngang ngược về lãnh thổ của bành trướng Đại Hán, đảng Cộng sản Việt Nam đã kí hiệp định biên giới năm 1999 với Đại Hán, đã xê dịch hàng chục cột mốc biên cương lùi sâu vào bên trong lãnh thổ Việt Nam, dâng cho Đại Hán phần thác Bản Giốc thắng cảnh đẹp nhất nước ở Cao Bằng, dâng cho Đại Hán những điểm cao chiến lược hiểm yếu ở Hà Giang, dâng cho Đại Hán cả tòa thành cổng nước ở Lạng Sơn! Năm 1974, Đại Hán chiếm được quần đảo Hoàng Sa của ông cha ta để lại, xét đến tận cùng căn nguyên, Đảng cộng sản Việt Nam cũng không thể trốn tránh được trách nhiệm về sự mất mát đó!

Là một đảng bộ của quốc tế cộng sản, đặt lợi ích của giai cấp, của cộng sản quốc tế lên trên lợi ích dân tộc Việt Nam, đảng cộng sản Việt Nam đã chấp nhận sự áp đặt của cộng sản quốc tế chia đôi đất nước Việt Nam, chia đôi dân tộc Việt Nam thành hai trận tuyến đối kháng bắn giết nhau. Người Việt càng bắn giết người Việt, máu người Việt càng đổ, dân tộc Việt Nam càng kiệt sức, càng phụ thuộc vào nước ngoài, trước hết là càng phụ thuộc vào Trung Cộng và Mĩ. Trong tình thế đó, Trung Cộng đánh chiếm Hoàng Sa của Việt Nam dễ dàng như thò tay lấy vật trong túi áo.
Không phải chỉ chiếm Hoàng Sa, Trung Cộng đã tính đến làm chủ cả dải đất Việt Nam, nô dịch dân tộc Việt Nam, đồng hóa văn hóa Việt Nam ngay từ khi gây áp lực ép đảng Cộng sản Việt Nam chấp nhận hiệp định Genève năm 1954 chia đôi đất nước Việt Nam, chia đôi dân tộc Việt Nam. Và điều Trung Cộng toan tính từ năm 1954 đang diễn ra trong hiện thực hôm nay!

Một đảng của chính trường Việt Nam đã đưa đất nước Việt Nam, dân tộc Việt Nam đến những nổi đau mất mát lớn như vậy mà vẫn thản nhiên vỗ ngực kể công “đã tổ chức và lãnh đạo nhân dân giành những thắng lợi vĩ đại” được sao?

Tư Tưởng Đạo Đức Hồ Chí Minh Là Gì?

Trầm Hương Thơ | 11:03 | 0 nhận xét

PHONG TRÀO BỎ ĐẢNG: Thêm một đảng viên CSVN tuyên bố ly khai

Trầm Hương Thơ | 08:56 | 0 nhận xét
SÀI GÒN (NV) .- Ông Phùng Hoài Ngọc, 63 tuổi, cư trú tại thành phố Long Xuyên, tỉnh An Giang, vừa yêu cầu Đảng CSVN xóa tên ông khỏi danh sách đảng viên.

Một trong những tấm ảnh “đốt thẻ đảng viên” được nhiều blogger, facebooker, diễn đàn điện tử sử dụng để vận động các đảng viên CSVN tuyên bố ly khai, “đứng về phía nhân dân”. (Hình: Internet) 

Ông Ngọc là một giảng viên đại học đã nghỉ hưu và từng là đảng viên CSVN trong 38 năm. Ông có một trang mạng lấy tên là “Giang Nam Lãng Tử”. Trong thư gửi Chi bộ khóm Đông Thành, phường Đông Xuyên, thành phố Long Xuyên, tỉnh An Giang, ông Ngọc nêu ra hai lý do khiến ông yêu cầu xóa tên ông khỏi danh sách đảng viên.

Đó là vì phải “chứng kiến sự suy thoái trầm trọng của đảng, dẫn đến hậu quả đất nước khủng hoảng toàn diện, đời sống đại bộ phận nhân dân, công chức khó khăn, tệ nạn xã hội tràn lan, đạo đức xã hội xuống cấp”. Theo ông Ngọc, “nguyên nhân trực tiếp là do sự lãnh đạo của trung ương mắc nhiều sai lầm to lớn, không ít đảng viên có chức trọng quyền cao suy thoái phẩm chất đạo đức, ngay cả Nghị quyết 4 của đảng cũng thừa nhận điều đó”. Tuy nhiên, khi ông Ngọc và nhiều đảng viên, cán bộ, trí thức góp ý, kiến nghị thì những góp ý, kiến nghị này “không được tiếp thu”.

Do vậy, “việc sinh hoạt đảng ở cơ sở không có ích gì cho đất nước”, cũng bởi thế, “không ít đảng viên lặng lẽ tự nghỉ sinh hoạt đảng không cần thông báo với tổ chức đảng”, “thực chất đó là sự thoái đảng không chính thức”. Riêng ông Ngọc không muốn làm như vậy, nên thấy “cần có thông báo chính thức”.

Hồi thượng tuần tháng 12 năm ngoái, ông Lê Hiếu Đằng, người từng có 45 năm là đảng viên Đảng CSVN và vào thời điểm đó đang là Phó Chủ nhiệm Hội đồng Tư vấn về Dân chủ và Pháp luật của Ủy ban Trung ương Mặt trận Tổ quốc Việt Nam đã tuyên bố ly khai Đảng CSVN.

Trong một thư ngỏ gửi các đồng chí cũ, ông Đằng nhắn nhủ các đồng chí của ông rằng, nếu còn tâm huyết thì không có thời điểm nào thuận lợi cho bằng lúc này để bày tỏ thái độ, để đấu tranh với giới lãnh đạo Đảng CSVN.

Trò chuyện với Bauxite Việt Nam tại một bệnh viện ở Sài Gòn trước khi qua đời, ông Đằng nhắn những cán bộ, đảng viên, trí thức đang do dự rằng, nếu cứ cho rằng tình hình chưa chín mùi, chưa đúng lúc thì bao giờ mới chín mùi, mới đúng lúc (?). Ông kêu gọi bạn bè, đồng chí cũ tác động để tình hình chín mùi, đừng “ngồi chờ sung rụng”. Chờ đợi là một cách hành xử tiêu cực, cần tranh đấu mạnh mẽ, không sợ bắt bớ, tù đày.

Ông Đằng khẳng định, giới lãnh đạo Đảng CSVN biết “chủ nghĩa xã hội” là không tưởng nhưng thay vì chuyển thể chế chính trị từ chuyên chế, toàn trị sang dân chủ, để hòa vào dòng chảy của thế giới, giới lãnh đạo Đảng CSVN làm ngược lại vì đặt quyền lợi cá nhân lên trên lợi ích quốc gia, lợi ích dân tộc.

Việc giới lãnh đạo Đảng CSVN cố tình áp đặt vai trò lãnh đạo “toàn diện, tuyệt đối” của Đảng CSVN, cũng như tái khẳng định kinh tế nhà nước là chủ đạo, đất đai vẫn thuộc sở hữu toàn dân trong hiến pháp mới là bằng chứng rõ ràng nhất về chuyện Đảng CSVN càng ngày càng tệ hại, không thể nào chấp nhận được. Không còn có thể hy vọng giới lãnh đạo Đảng CSVN tự thay đổi. Muốn thay đổi phải có tác động. Việc xây dựng một xã hội dân sự mạnh, đủ sức hạn chế quyền lực, sẽ tạo ra áp lực để buộc giới này phải thay đổi.

Sau tuyên bố ly khai Đảng CSVN của ông Lê Hiếu Đằng, tới lượt ông Phạm Chí Dũng một đảng viên, từng là cán bộ Ban An ninh Nội chính của Thành ủy Sài Gòn, tuyên bố ly khai Đảng CSVN. Kế đó, bác sỹ Nguyễn Đắc Diên một đảng viên CSVN cư trú ở Sài Gòn cũng tuyên bố ly khai Đảng CSVN. Trên thực tế, đã có nhiều cán bộ – đảng viên ly khai Đảng CSVN một cách âm thầm bằng cách không tham gia “sinh hoạt Đảng”.

Hồi tháng 6 năm 2012, nhân sự kiện bà Đặng Thị Hoàng Yến, đại biểu Quốc hội CSVN bị bãi nhiệm vì đã cố tình không nhận là đảng viên CSVN, khi khai lý lịch ứng cử, ông Đinh Văn Quế, cựu Chánh Tòa Hình sự của Tòa án Tối cao, có viết một bài với tựa là “Tự ra khỏi Đảng lặng lẽ”, gửi cho tờ Pháp Luật TP.HCM.

Trong bài, ông Quế cho biết, chuyện đảng viên CSVN “tự ra khỏi Đảng”, bằng cách “không nộp giấy chuyển sinh hoạt Đảng, hồ sơ đảng viên cho tổ chức Đảng nơi mà đảng viên được giới thiệu đến sinh hoạt” rất phổ biến trong đủ mọi giới. Ông cựu thẩm phán này nhận định: “Đó là hình thức tự ra khỏi Đảng “trong sạch” và dễ dàng nhất mà nhiều đảng viên đang áp dụng”.

Bên cạnh số âm thầm “tự ra khỏi Đảng”, càng ngày càng nhiều cán bộ, đảng viên công khai bày tỏ sự bất đồng với đường lối, chính sách của giới lãnh đạo Đảng CSVN. Số cán bộ, đảng viên đang hoặc đã từng nắm giữ trọng trách trong hệ thống Đảng, hệ thống chính quyền các ngành, các cấp, kể cả quân đội, công an, công khai ký tên vào các kiến nghị, mà hệ thống truyền thông của chính quyền gỉai thích là “do thế lực thù địch, phản động lôi kéo, kích động”, mỗi ngày một nhiều.

Gần đây, giới quan sát hiện tình chính trị Việt Nam đề cập đến khả năng xuất hiện một phong trào mà nhiều cán bộ – đảng viên công khai tuyên bố ly khai Đảng CSVN. Đó có thể là những người đã từng ký tên vào các kiến nghị gửi giới lãnh đạo Đảng CSVN nên cải tổ toàn diện, triệt để vì lợi ích lâu dài của xứ sở và dân tộc nhưng không những không được lắng nghe, việc ký vào các kiến nghị này còn là nguyên cớ khiến họ bị sách nhiễu, đàn áp.

G.Đ)

Ông Đặng Xương Hùng, nguyên lãnh sự Việt Nam tại Genève :Tại sao tôi xin tỵ nạn chính trị?

Trầm Hương Thơ | 00:54 | 0 nhận xét

Ông Đặng Xương Hùng, nguyên lãnh sự Việt Nam tại Genève

RFA screen capture

Ông Đặng Xương Hùng, nguyên lãnh sự Việt Nam tại Genève trong nhiều năm đã chính thức nộp đơn xin tỵ nạn vào ngày 18 tháng 10 năm ngoái và đơn xin của ông đang được Thụy Sĩ xem xét. Mặc Lâm phỏng vấn ông Đặng Xương Hùng để tìm hiểu thêm lý do nào khiến một cán bộ ngoại giao cao cấp từ bỏ chức vụ, quyền lợi để gia nhập vào lực lượng tranh đấu cho dân chủ nhân quyền cho Việt Nam.
Mặc Lâm: Thưa vào ngày hôm qua có nhiều thông tin cho biết ông xin tỵ nạn chính trị, xin cho biết là ông chính thức nộp đơn xin tỵ nạn vào lúc nào?
Ông Đặng Xương Hùng: Chiều hôm qua chỉ là thông tin trên báo chí còn thủ tục thì tôi đã làm cách đây ba tháng rồi.
Mặc Lâm: Bên Thụy Sĩ chính thức chấp nhận đơn xin tỵ nạn của ông chưa ạ?
Ông Đặng Xương Hùng: Chưa ạ. Đang trong quá trình xét đơn
Mặc Lâm: Thưa ông chúng tôi rất ngạc nhiên vì hành động dứt khoát và rất ngoạn mục của ông. Thứ nhất từ bỏ đảng rồi tiếp theo là xin tỵ nạn chính trị. Xin ông cho biết động cơ nào mạnh đến nỗi khiến ông chọn một thế đứng khác chấp nhận từ bỏ tất cả từ chức tước tới quyền lợi và đối mặt với chính quyền Việt Nam với vô vàn nguy hiểm trước mặt?
Ông Đặng Xương Hùng: Thật ra với thực tế đang diễn ra tại Việt Nam từ khi bức tường Berlin sụp đổ chúng tôi đã thấy sự thất bại của chính quyền, của đảng. Mọi chính sách điều hành đất nước đều thất bại. Tôi là người trong cuộc, một bộ phận của bộ máy nhà nước, của đảng trong thâm tâm nhất định nào đó tôi rất lo ngại nhưng cũng có niềm tin, nuôi hy vọng rằng một lúc nào đó đảng Cộng sản người ta sẽ sáng mắt ra và phải thay đổi
Thực ra trên thế giới này chỉ còn có Trung Quốc, Việt Nam, Cuba với Bắc Triều Tiên còn theo cộng sản thì một người bình thường người ta cũng thấy điều đó là một sự vô lý rồi. Mình cứ cười Bắc Triểu Tiên nhưng mình chả khác gì họ cả
Ông Đặng Xương Hùng
Thực ra trên thế giới này chỉ còn có Trung Quốc, Việt Nam, Cuba với Bắc Triều Tiên còn theo cộng sản thì một người bình thường người ta cũng thấy điều đó là một sự vô lý rồi. Mình cứ cười Bắc Triểu Tiên nhưng mình chả khác gì họ cả. Gần đây thỉ thôi rồi, không còn tin nữa! thất vọng hoàn toàn vì các bác cứ giữ điều 4 các bác ấy tuyên bố là một thế kỷ nữa chủ nghĩa Xã hội mới có thể thấy được tại Việt Nam, rồi sức mạnh nhân dân là ở sự lãnh đạo của đảng.
Rồi yếu tố Trung Quốc nữa. Họ không thấy được rằng lãnh đạo Trung Quốc đang ngồi cười khoái trá ở Bắc Kinh vì thấy Việt Nam đang trong tình trạng hỗn loạn nên nó thích lắm. Các bác không bao giờ nhận ra điều đó vì Trung Quốc chưa bao giờ ngưng việc muốn thôn tính Việt Nam. Bây giờ cơ hội cho nó thôn tính không cần bằng súng đạn nữa. Các bác cứ muốn có chỗ đứng trong lịch sử. Mình phải đứng trong lòng của người dân. Các bác và đảng tồn tại như thế này thì chỉ là tồn tại vật lý mà thôi.
Mặc Lâm: Trước khi có quyết định này chắc là ông đã phải cân nhắc rất kỹ vì tính chất nguy hiểm của nó. Ông là người đương chức đương quyền nên sự nguy hiểm cao nhơn rất nhiều lần so với người khác…
Ông Đặng Xương Hùng: Cân nhắc chứ. Cân nhắc nhiều lắm chứ vì mình còn đang ở bộ phận được hưởng lợi mà bỏ đi. Rồi sự đe dọa nữa ai mà chả sợ? Ai mà chả sợ nhất là sợ sự tàn ác, trả thù của Việt Nam? Nó rất quỷ quái, nó không những chỉ trả thù cá nhân đâu mà vào gia đình, vào những người khác của mình làm cho mình nhụt chí đi. Có những người không sợ với cá nhân họ nhưng người ta sợ việc làm của họ sẽ ảnh hưởng đến gia đình người thân. Nếu người nào đã xác định được giới hạn cuối cùng của sự trả giá để vượt qua nỗi sợ đó thì chả còn gì là sợ nữa.
Họ không thấy được rằng lãnh đạo Trung Quốc đang ngồi cười khoái trá ở Bắc Kinh vì thấy VN đang trong tình trạng hỗn loạn nên nó thích lắm. Các bác không bao giờ nhận ra điều đó vì Trung Quốc chưa bao giờ ngưng việc muốn thôn tính Việt Nam
Ông Đặng Xương Hùng
Mặc Lâm: Thái độ quay lưng của ông có thể bắt đầu cho một hành trình mới đó là tranh dấu cho dân chủ tự do và nhân quyển bên ngoài đất nước?
Ông Đặng Xương Hùng: Tôi cho là ít nhất phải làm một điều gì đó. Trước nhất là tỏ thái độ cái đã. Đi là tỏ thái độ rồi. Ra đi bỏ cả chức vụ bỏ cả đảng là tỏ thái độ rồi. Tỏ thái độ dứt khoát hơn nữa mình sang đây rồi thì hòa nhập vào lực lượng đấu tranh cho dân chủ nhân quyền cho Việt Nam. Đấu tranh cho một nước Việt Nam có dân chủ, tôn trọng nhân quyền và hòa nhập với thế giới văn minh. Đó là tương lai tươi sáng cho đất nước Việt Nam chứ.
Mặc Lâm: Thưa ông trong những lúc gần đây rất nhiều người tuyên bố bỏ đảng rồi kể cả ông nữa…theo ông thì làn sóng này phát xuất từ nguyên nhân nào, có phải vì bất mãn cá nhân hay cái xu thế nhìn lại quan điểm chính trị của mình phải tới lúc như vậy?
Ông Đặng Xương Hùng: Theo tôi từ sau khi Quốc hội bỏ phiếu thông qua sửa đổi hiến pháp thì rõ ràng có một làn sóng bỏ đảng. Bởi vì sự bỏ phiếu của Quốc hội thông qua hiến pháp tức là việc đảng khăng khăng phớt lờ cái nguyện vọng của nhân dân đi, đi ngược lại với nguyện vọng đó thì làn sóng bỏ đảng, bỏ công khai như bác Lê Hiều Đằng hay như tôi cũng có, bỏ âm thầm cũng có, đốt thẻ đảng cũng có, bỏ sinh hoạt đảng mà không tuyên bố cũng có. Mỗi người chọn cho mình hình thức phù hợp nhất vì mỗi người một hoàn cảnh.
Theo tôi từ sau khi Quốc hội bỏ phiếu thông qua sửa đổi hiến pháp thì rõ ràng có một làn sóng bỏ đảng. Bởi vì sự bỏ phiếu của Quốc hội thông qua hiến pháp tức là việc đảng khăng khăng phớt lờ cái nguyện vọng của nhân dân đi, đi ngược lại với nguyện vọng đó
Ông Đặng Xương Hùng
Có người lo không chiến thắng được bản thân mình là vì bỏ đảng là công nhận nhận thức của mình từ trước tới nay vể đảng, về chủ nghĩa xã hội, về chủ nghĩa Mác Lê là sai lầm. Nhất là các bác lớn tuổi phần lớn bây giờ bỏ sinh hoạt vì họ cho rằng sinh hoạt đảng, đóng góp cho đảng là vô giá trị bởi vì ai có tâm huyết đến đâu chăng nũa thì tiếng nói của mình chả đi đâu vào đâu cả. Họ nghĩ rằng chẳng ích lợi gì cho đất nước khi sinh hoạt đảng.
Trước những yếu kém điều hành đất nước lại cố tình đi theo cái cách làm cũ. Với cách làm cũ, với suy nghĩ cũ thì chỉ cho ra kết quả cũ mà thôi. Mà kết quả cũ thế nào thì mọi người đều thấy rối.
Mặc Lâm: Xin một câu hỏi cuối, thưa ông mới đây Phó thủ tướng Bộ trưởng Ngoại giao Phạm Bình Minh đã nói với báo chí rằng lúc nào cũng có thế lực muốn chống phá về vấn đề nhân quyền của Việt Nam mặc dù Bộ ngoại giao đã rất cố gắng cải thiện nó. Là một cán bộ ngoại giao ông nghĩ thể nào về những phát biểu đó?
Ông Đặng Xương Hùng: Với cá nhân anh Phạm Bình Minh Phó thủ tướng Bộ trưởng Ngoại giao thì tôi rất kính trọng và khâm phục. Tuy nhiên phát biểu của anh ấy vừa rồi thì tôi thấy là các anh ấy dù đã đứng trong vị trí Phó thủ tướng và Bộ trưởng Ngoại giao nhưng vai trò của anh ấy cũng chỉ thực thi cái chỉ đạo của Bộ chính trị, do đó bài phát biểu của anh ấy thì bản thân tôi tôi thấy là không khéo léo. Anh ấy có thể nói theo một cách khác. Nếu nói như vậy trong nội bộ đảng để khuyến khích lẫn nhau thì được chứ còn nói ra với bên ngoài thì điều đó là cái bệnh của lãnh đạo khi phải thi hành chỉ thị của đảng.
Mặc Lâm: Xin cám ơn ông.

Đảng CSVN và những điều khó nói - THÔNG TIN-VĂN HÓA

Trầm Hương Thơ | 00:16 | 0 nhận xét

Phỏng Vấn Ông Đặng Xương Hùng

Trầm Hương Thơ | 06:08 | 0 nhận xét