http://rossikuku.blogspot.de/ chân thành kính chúc Qúy Độc Giả Một Năm Mới An Khang - Thịnh Vượng - Vạn Sự Như Ý

Chiếc dùi cui quật vào đâu?

Trầm Hương Thơ | 02:45 | 0 nhận xét
Lê Thanh Phong
Tại phiên tòa xét xử vụ án 5 công an dùng nhục hình đánh chết người diễn ra sáng 27.3, người tham dự nghe những lời khai rất khủng khiếp. Thân nhân của nạn nhân Ngô Thanh Kiều quá đau lòng, òa khóc trước tòa, người vợ trẻ bận đồ tang trắng cùng hai đứa con thơ của nạn nhân ngồi chết lặng.

5 công an còng tay, chân một nghi can vào ghế rồi thay nhau đánh để lấy lời khai. Nạn nhân bị đánh chấn thương sọ não và tử vong. Những hành động nhục hình của họ, qua lời kể, được quay lại như một cuốn phim trước tòa. Nạn nhân đã xanh cỏ, nhưng chính miệng của các bị cáo và nhân chứng kể lại.

“Xin anh đừng đánh em. Sáng giờ em bị đánh bầm giập lắm rồi” - đó là lời của nạn nhân Ngô Thanh Kiều nói với thiếu úy công an Nguyễn Thân Thảo Thành. Thành tự khai dùng gậy caosu định đánh Ngô Thanh Kiều, nhưng đã dừng lại vì Kiều van xin như vậy.

Nhưng nhân chứng Hà Văn Đại khai tận mắt nhìn thấy bị cáo Nguyễn Thân Thảo Thành dùng dùi cui giơ cao, đánh anh Kiều 2-3 cái từ trên xuống, có nghe anh Kiều kêu la. Còn nhiều nữa, nạn nhân bị còng tay dính vào ghế, hai chân cũng bị còng, bị công an dùng chân đạp, dùng tay đập, dùng gậy đánh bầm giập thân thể. Nói như lời khai của Thành, thì đã thấy Nguyễn Minh Quyền cầm gậy caosu “quật liên tục” vào người anh Kiều. Nhìn những tấm ảnh thân thể bầm giập của nạn nhân, không ai có thể không phẫn nộ.

Chẳng cần phải chờ đợi một bản án và những tuyên phạt của hội đồng xét xử cho các bị cáo là công an dùng nhục hình đối với Ngô Thanh Kiều, thì nhân dân cũng đủ kết luận và “tuyên” án đối với họ. Cho dù nguyên trung úy công an Đỗ Như Huy cúi đầu xin lỗi gia đình nạn nhân, thì cũng không thể vơi bớt nỗi đau trong lòng của người vợ mất chồng, hai đứa con mất cha, cũng không xoa dịu được cơn giận của người dân.

Nhân dân tuyên án dựa trên hành vi: 5 vị công an này đã dùng dùi cui quật vào lương tâm của chính mình. 5 vị công an này đã dùng dùi cui quật vào danh dự của người công an nhân dân. 5 vị công an này đã dùng dùi cui quật vào lòng tin của dân.

Hội đồng xét xử tòa án nhân dân TP.Tuy Hòa sẽ tuyên mức án cụ thể với 5 vị công an kia, nhưng không phải thế là xong. Những người lãnh đạo, chỉ đạo điều tra công dân Ngô Thanh Kiều cũng phải chịu trách nhiệm. Cụ thể là ông Lê Đức Hoàn - Phó Công an thành phố Tuy Hòa, người trực tiếp phân công cán bộ bắt giữ và xét hỏi công dân Ngô Thanh Kiều trái phép.

Ông Lê Đức Hoàn không thể không chịu trách nhiệm trong vụ án này.

"Chuyện thời nay" hơn là cãi "chuyện thời xưa"

Trầm Hương Thơ | 02:35 | 0 nhận xét
Tự nhiên (đi ngang nhà bạn) thấy đám dlv tranh nhau ngoác mồm chửi Mỹ, chửi dân "phản động", nên tui góp "chuyện thời nay" hơn là cãi "chuyện thời xưa"

Quan sát "chuyện nay" sẽ rõ. McDonald do ai mang vô Vietnam? Con rể "Dũng Dzăng Mắc Ê Rô" đó. 

Con gái của "Dũng Dzăng Mắc Ê Rô" mê con trai của "phản động", mê luôn cái "quốc tịch" "đế quốc" của con cháu "phản động".

KFC cũng của "thằng đế quốc Mỹ tàn ác" mà mùi của KFC thơm quá đám con cháu quân "chui trong rừng ra" cầm lòng không đậu, thèm "rõ rãi" mà... lương dư luận viên ba cọc bốn đồng chắc chi dám ăn. 

Chỉ có đám con cháu "đại gia đỏ" tập tành "xóa hận thù" vì mùi thơm của KFC làm cái bao tử "quên cả hận thù" (Hay là không nên ăn, coi chừng thằng Mỹ nó ác lắm, nó bỏ "thuốc độc" ăn dzô biến thành "phản động" hết à).

Chưa kể, "Tội phạm truy nã" Dương Chí Dũng cũng "bay tuốt" qua nhà "kẻ thù" Mỹ để xin "trốn án tử" của "đồng bọn, "đồng chí từ bi" (nhưng nhất định chơi cho chết thằng "đồng chí" để "bảo vệ miếng ăn") ai dè thằng "đế quốc Mỹ ác" quá, không cứu dùm, còn đá bay trở về Cam cho bị bắt giờ ôm án tử!!! 

Ai mà có đường móc nổi đưa Dũng đi??? Ah thì ra "Tướng côn an ta": đảng viên Dương Tự Trọng 

Sao đảng viên chê các nước cộng sản như China, Cu Ba, mà nhào qua thằng đế quốc Mỹ ác độc??? 

Ah thì ra là đảng viên cộng sản của "lão treo tường" quá mê mùi thơm của KFC, với McDonald, StarBuck của thằng "kẻ thù" mà sẵn sàng "xóa bỏ hận thù" vì miếng ăn cơ!!!! 

Chưa hết, "nhờ ơn bác đảng" đã cho ta nhiều "cơ hội" được cướp bia, cướp hoa, cướp dưa hấu, cướp luôn vợt đánh cầu của các vận động viên quốc tế, cứ y như "Rằm tháng Bảy" cướp như "cô hồn" vậy... Không có "công ơn đảng" thì làm sao có cơ hội cướp "vui như vậy"

Hồi xưa dân miền nam "đói nghèo" quá, nên "Sữa tươi phát không" cho con nít uống chán, tới khi để ra mời nó cũng không thèm, nói chi tới "giựt (hôi) như cô hồn, cho nên hổng dzui bằng bi giờ "có đảng" 

Dòm vậy hiểu rồi, hihihi với lại... bây giờ "nhờ ơn đảng" cái gì cũng "HÔI", từ "Hôi bia" tới "HÔI" hoa, dưa hấu cũng "HÔI"...hổng có gì "THƠM" như "mùi" KFC, McDonald, StarBuck.... của thằng đế quốc đang được đảng "rước về" VN làm cho các em dư luận viên thèm "rõ rãi" mà chỉ đứng xa xa hay chạy ngang qua hửi hửi từ xa (Chắc tại ... ngay mũi mà... đảng trả lương dlv ít quá ăn không được nên... tức quá chửi "thằng đế quốc... cho đỡ tức. 

(dlv đâu dám chửi đảng, chửi xong... "mất luôn chén cơm" còm cõi chứ nói chi tới KFC, hay McDonald) 

Nguồn fb: Tj Nguyen
.


19 người khác người khác thích điều này.


Kenny Nha Rất thực tế

Quoc Pham đọc bài của dlv chỉ thêm bực mình vì nó biết nó sai nhưng nó vẫn cù nhây nói như vậy. Mục đích là nó muốn cấp trên nó đọc. Cho nên mình không đọc

Tuan Phan Haha..... Đọc mà chết cười luôn đoá, "Dũng Dzăng Mắc Ê Rô" này giàu lắm nhen mà sao cứ bám đ... Đế Quốc làm răng? XHCNVN là Thiên Đàng mà, thì cứ từ từ mà hưởng thụ nhá kakak.......

Tj Nguyen Dư luận viên nào "còn chút lương tâm" "còn lòng tự trọng" thì NÊN thấy "mắc cỡ" mà "hồi đầu" 

(Nói thặc nhe, tui mà biết rõ dlv nào "thành tâm hồi đầu" thì tui có phải nhịn bớt phần ăn cả tháng tui cũng nhứt định "chia xẻ" KFC, McDonald, StarBuck cho dlv "hồi đầu" mấy chầu đã đời luôn (eh không có dzụ mặc cổm, tự ái nhe... tui phải "nhịn bớt" mới chia phần được àh nhe).... tui "Nghèo" lắm KHÔNG giàu như "Dũng Dzăng Mắc Ê Rô" đâu à. LOL
.

Hà Nội: Tông cột điện, tài xế tiếp tục ngủ ngon lành trong xe (chỉ có thể là cán bộ)

Trầm Hương Thơ | 00:06 | 0 nhận xét
(Dân trí) - Sau khi mất lái, đâm chiếc xe ô tô vào cột điện ở ngã ba đường, tài xế đã ngả ra ngủ ngon lành ngay trong xe. Hai tiếng đồng hồ sau, khi lực lượng CSGT đưa xe đi, anh này vẫn đang ngon giấc.

Khoảng 13h30 hôm nay, 1/4, người dân khu vực ngã ba dốc Ngọc Hà - Hoàng Hoa Thám được một phen hú vía khi chiếc xe ô tô Honda Civic BKS 30N-5213 đột nhiên mất lái, đâm thẳng vào cột điện ở đầu dốc Ngọc Hà.

Hiện trường vụ việc.

“Mọi người hoảng hốt chạy đến thì thấy lái xe đã ngả ghế ra phía sau, ngủ ngon lành” - bà N., một người bán trà đá tại khu vực đầu dốc Ngọc Hà, kể lại.

Theo những người dân khu vực này, họ đã cố gắng lay người tài xế dậy nhưng anh này vẫn ngủ li bì. Trong xe nồng nặc mùi rượu.

Tài xế ngủ ngon lành sau khi tông xe vào cột điện.

Nhận tin báo, lực lượng CSGT và công an phường sở tại đã có mặt ở hiện trường, ghi nhận vụ việc. Người nhà tài xế cũng được gọi đến, làm việc với cơ quan chức năng.

Tại hiện trường, chiếc xe ô tô cắm thẳng đầu vào cây cột điện đầu dốc Ngọc Hà. Một chiếc bếp than tổ ong và một cái ấm của chủ hàng trà đá sát đó trở thành “nạn nhân” của vụ việc. Chiếc xe ô tô chỉ bị hư hỏng nhẹ phần đầu, ba-đờ-sốc hơi tung ra.

Hai tiếng đồng hồ sau, tài xế vẫn ngon giấc.

Đến 15h30, khoảng 2 tiếng đồng hồ sau khi vụ việc xảy ra, lực lượng CSGT đã hoàn tất biên bản vụ việc, lấy lời kể những người chứng kiến. Lúc này, tài xế ô tô vẫn ngon giấc. Dù dùng biện pháp nào, anh này vẫn không tỉnh dậy. Người nhà tài xế đã phải bế anh ta ra ghế sau để 1 chiến sỹ CSGT điều khiển ô tô về trụ sở.

Vụ việc đang tiếp tục được làm rõ.

Tiến Nguyên

NỖI NIỀM !

Trầm Hương Thơ | 10:53 | 0 nhận xét
Hôm nay từ một nơi xa xôi ngoài biên giới Việt tôi nhận được tin từ bạn bè từ nguồn tin của luật sư Trần Thu Nam cung cấp, tội lặng người khi biết Bùi Hằng … còn sống . Tôi luôn tin là cô ấy không thể chết và sự thực đúng như vậy .

Tôi quặn lòng khi biết người ta đã phải dìu Bùi Hằng ra để gặp luật sư, tôi không thể biết chính xác được là cô ấy đã tuyệt thực bao nhiêu ngày, nhưng với bản tính của cô ấy tôi tin là cô sẵn sàng nằm xuống vì công lý, vì lẽ phải … con người cô là thế .

Xen lẫn niềm vui là nỗi buồn khôn xiết khi không được thông tin nào từ hai người bạn cùng bị bắt là Thúy Quỳnh và Văn Minh, nghe phong phanh là gia đình của Thúy Quỳnh có vẻ như muốn bỏ rơi cô ấy … nhưng dù gì thì gì thì tôi lại tin rằng chúng ta ( tôi và các bạn ) những người yêu chuộng công lý và hòa bình, căm phẫn trước cái ác, sự vô đạo của quân bất lương không bỏ rơi hai người bạn Thúy Quỳnh và Văn Minh .

Tôi tưởng tượng ra những hình hài teo tóp của cả 3 người bị bắt, nghe đâu Bùi Hằng cái mặt thì quắt lại, khi ra gặp luật sư thì phải có hai người xốc nách hai bên, nhưng tính quật cường của cô vẫn thể hiện ở việc tố cáo nhà chức trách đánh đập cô, vi phạm vào quyền bất khả xâm phạm của con người, bắt người tùy tiện và vô cớ . Tôi không thể nào hiểu nổi nếu người ta kết tội Bùi Hằng, Thúy Quỳnh, Văn Minh thì người ta còn có thể vẽ ra được cái tội nào cho đúng, cho hợp lý được ? vì là họ không hề phạm bất kể một tội danh nào có thể . 

Từ ngày 3 người bị bắt tại Lấp Vò Đồng tháp chỉ vì đi thăm anh Nguyễn Bắc Truyển vừa bị đàn áp và bị vu cáo về tội cản trở giao thông trong khi sự việc diễn ra như thế nào thì hẳn cộng đồng đều biết, biết rõ ai mới là kẻ gây cản trở giao thông, ai ? Kẻ nào mới là người gây mất trật tự công cộng ?

Những ngày qua trái tim tôi luôn hướng về đất mẹ, nơi mà hàng ngày có biết bao nhiêu máu chảy, bao nhiêu oan khuất, bao nhiêu mảnh đời còn phải run rẩy vì bệnh tật, vì thiếu thốn, vì bị hành hạ và sách nhiễu … trong nhà tù nhỏ và cả cái nhà tù lớn . Tôi dõi theo cả những động thái của những người luôn luôn dấn thân cho công lý và sự thật, dõi theo cả những tiếng nói của cộng đồng .

Trước đây tôi rất có ấn tượng về sự xông xáo, kiên cường của những con người như Bùi Hằng và một số anh em khác trước việc chống lại sự bất công đang diễn ra hàng ngày trên quê hương, tôi biết và hiểu Bùi Hằng đã làm được nhiều thứ và cũng đã đánh mất nhiều thứ … nhưng tôi cũng mong mỏi mọi người đồng hành với những con người công chính như cô ấy, bỏ qua những định kiến cá nhân, bỏ qua những bất đồng ngoài cuộc sống đời thường và tôi thật sự ngạc nhiên vì một số người bất đồng với Bùi Hằng gạt bỏ mọi thứ để cất tiếng nói, để đồng hành bằng cách này hay cách khác … và tôi cảm động vì điều đó, chưa kể được sự ủng hộ của rất nhiều anh em bạn bè cả trong và ngoài nước .

Nhưng có một điều tôi thực sự thấy buồn khi không biết họ ở đâu khi mà có những người nằm mơ thấy Bùi Hằng ( một sự thương mến và nhớ nhung ) sau khi cô bị bắt, có những người anh kết nghĩa, những cậu em đã từng kêu lên, thét lên trên fb rằng “ em nhớ chị “ … họ ở đâu khi mà chỉ có một mình Bo Trung đơn độc đi gõ cửa công quyền để nộp đơn từ kêu cứu cho mẹ … họ ở đâu lúc ấy ?

Hai trạng thái trái ngược nhau buộc tôi phải có những suy nghĩ lại về nhiều vấn đề . Trước đây có rất nhiều người đã vinh danh Bùi Hằng, thậm chí ngay cả tôi cũng có lúc hăng máu quá để rồi sánh cô ấy với Bà Trưng, bà Triệu … và tôi đã được sáng mắt vì điều đó . Có người đã khuyên tôi nên thực tế, nên nhìn nhận thực tế để đừng làm hại cô ấy, vâng đúng thế, ban đầu tôi cảm thấy có gì đó như là một sự khó chịu trong người khi nghe họ nói, nhưng rồi dần dần nghe họ nói, càng nghe tôi càng thấy họ đúng và họ công tâm lắm, tôi hiểu ra rằng nếu tôn vinh cô ấy một cách quá mức sẽ làm hại cô ấy vì thực sự cô ấy là một người phụ nữ bình thương, là một người phụ nữ có cá tính, xấu có, tốt có … và nổi trội hơn cả ở cô ấy là đức tính gan lì đến mức bướng bỉnh, để khuyên can cô ấy thì là việc không dễ dàng gì .

Tôi biết Bùi Hằng từ lâu, biết nhiều hơn khi cô ấy bắt đầu tham gia vào những cuộc biểu tình máu lửa, biết nhiều hơn khi cô ấy xả thân với anh em bạn bè khi nguy khốn trước bạo quyền, biết nhiều hơn khi cô ấy bị bắt bớ, đánh đập và bị đọa đày trong trại cải tạo Thanh Hà . Cô ấy trở lên một con người khác hẳn khi ra khỏi trại giam trá hình Thanh Hà, có lẽ chính những nỗi bất công mà cô ấy phải chịu, chính những nỗi mất mát đớn đau trong tình cảm gia đình mà chính quyền đã lợi dụng để đánh cô ấy làm cho cô ấy nhiều khi phải gồng mình lên quá sức, phải tuôn ra những lời chửi rủa và nhiều sự cứng rắn hơn mức cần thiết … làm cho cả một hệ thống từ an ninh cho đến cơ quan công quyền căm thù cô ấy, có lẽ chính vì điều đó nên người ta quyết tìm cách để triệt hạ cô ấy … tôi chỉ có thể suy luận theo cái chiều hướng ấy, một sự trả thù đã được định sẵn .
Là một người phụ nữ cùng trang lứa với Bùi Hằng, tôi hiểu và cảm thông với nỗi khát khao về một cuộc sống gia đình yên ả, một cuộc sống yên lành để lo toan làm ăn, lo lắng cho con cái, nhiều lúc tôi nhìn các con tôi ( cũng chạc tuổi các con của cô ấy ) tôi bui ngùi chạnh lòng mà xót xa cho cô ấy, thế nên sự đồng cảm với cô ấy nhiều hơn, sâu lặng hơn, nhưng ngược lại tôi vẫn nhìn ra những điểm yếu của cô ấy trong cách sống, cách cư xử với anh em đồng đạo … có những lúc muốn tâm sự và giãi bày với cô để mong cô thay đổi, nhưng tôi thiết tưởng sự thay đổi khong thể đến một sớm một chiều và sự thay đổi ấy nó sẽ đến khi mà chính cô ấy phải trả giá và cô ấy sẽ nhận thấy vấn đề sau những lần bì đàn áp, bị chà đạp bị ngoảnh mặt làm ngơ của một số người luôn nâng cô ấy lên mỗi khi có thể .

Với Bùi Hằng hình như người ta cố tình không để cho cô sống và mưu cầu một cuộc sống yên lành . Rất có thể giờ đây trên đất Việt buồn của chúng ta những ai không cam chịu đều phải chiu chung một tình cảnh như vậy, phải chăng đó chính là đường lối lãnh đạo và phương trâm của đảng và nhà nước ?

Tôi mạnh dạn nói ra nỗi lòng những mong một điều đơn giản là nếu mỗi người vì cái chung thì việc lớn gì ắt chẳng xong, thay vì thương mến lắm nơi chót lưỡi đầu môi thì hay thể hiện bằng những việc làm cụ thể theo cách tốt nhất có thể trong từng khả năng của mỗi người . Mong lắm thay !

Một điều mong mỏi nữa của tôi là chúng ta, những người luôn dõi theo tình cảnh của quê hương, cả người trong nước và hải ngoại đừng quên rằng ngoài Bùi Hằng còn có Thúy Quỳnh và Văn Minh cũng chưa biết sống chết ra sao … trong sự vụ Lấp Vò Đồng Tháp .

Hôm nay tôi thực sự nể phục và cảm động vì được biết luật sư Trần Thu Nam đã vid công lý, vì vấn để nhân quyền đã lặn lội xa xôi và đơn độc một cuộc hành trình dài để lo cho Bùi Hằng, thậm chí cả cậu bé Bo Trung ngây ngô . Càng cảm phục luật sư hơn khi luật sư sẽ tố cáo hành vi đánh đập Bùi Hằng của anh công an tên Dũng ( phó công an huyện ) ra trước công luận .

Một lần nữa tôi mong moi người hãy cùng nhau đồng hành trong từng sự vụ đang hàng ngày xảy ra trên quê hương đớn đau của chúng ta .
Thân ái !


(Tin Nóng) Trong chuyến thăm Đức vừa qua, ngày 28.3, Thủ tướng Đức Angela Merkel đã tặng Chủ tịch Trung Quốc

Trầm Hương Thơ | 10:37 | 0 nhận xét

(Tin Nóng) Trong chuyến thăm Đức vừa qua, ngày 28.3, Thủ tướng Đức Angela Merkel đã tặng Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình tấm bản đồ Trung Quốc in năm 1735, trên đó biên giới Trung Quốc chỉ tới đảo Hải Nam, theo tạp chí Foreign Policy ngày 1.4.

Thủ tướng Đức và Chủ tịch Trung Quốc xem bản đồ Trung Quốc cổ thế kỷ 18 do Jean-Baptiste Bourguignon d'Anville (Pháp) vẽ, tại Phủ Thủ tướng Đức ở Berlin tối 28.3 - 

Ảnh: Cơ quan báo chí chính phủ Đức (BPA)

Tấm bản đồ này do nhà bản đồ học người Pháp, ông Jean-Baptiste Bourguignon d'Anville vẽ, được một nhà xuất bản Đức in năm 1735. 

Thủ tướng Đức tặng bản đồ cổ này cho Chủ tịch Trung Quốc trong buổi chiêu đãi tối, trong phần trao đổi quà tặng.

Bản đồ của d'Anville dựa trên những khảo sát địa lý của các đoàn truyền giáo Dòng Tên ở Trung Quốc và được xem là "tổng kết hiểu biết của châu Âu về Trung Quốc thế kỷ 18".

Tấm bản đồ này, theo chú thích tiếng Latinh trên đó, chỉ ra một "Trung Quốc đích thực", trong đó khu trung tâm Trung Quốc chủ yếu là người Hán, không có Tây Tạng, Tân Cương, Mông Cổ, hay Mãn Châu. Còn hai đảo Đài Loan và Hải Nam được thể hiện bằng biên giới khác màu với biên giới Trung Quốc đích thực.

Dĩ nhiên là hoàn toàn không có Hoàng Sa, Trường Sa trong tấm bản đồ thế kỷ 18 này.

Báo chí Trung Quốc đã không công bố bản đồ d'Anville, mà lại đưa ra bản đồ khác và nói đó là bản đồ bà Merkel tặng (!). 

Bản đồ này của nhà bản đồ học người Anh tên John Dower, được nhà xuất bản Henry Teesdale & Co. in ở London năm 1844, trong đó bao gồm Tây Tạng, Tân Cương, Mông Cổ và một phần lớn Siberia.

Tấm bản đồ Trung Quốc cổ, của nhà bản đồ học người Pháp Jean-Baptiste Bourguignon d'Anville vẽ, được một nhà xuất bản Đức in năm 1735 - 

Ảnh: FP

Tuy nhiên trên các mạng xã hội Trung Quốc lại có thông tin về cả hai bản đồ này. Với bản đồ d'Anville, cư dân mạng Trung Quốc giận dữ với món quà bà Merkel tặng, cho rằng đó là "món quà vụng về", hoặc "Đức chắc có động cơ thầm kín", hay đi xa hơn là cáo buộc bà Merkel muốn hợp pháp hóa các phong trào đòi độc lập của Tây Tạng, Tân Cương v.v.

Còn bản đồ Dower trái lại được đón chào hơn, và có người còn tự hào về lãnh thổ cũng như quyền lực to lớn của đế quốc Trung Hoa trước đây.

Anh Sơn

Nguồn FB:

14 người thích điều này.


Thang Huynh Van Thằng Trung Quốc này chỉ có phương Tây mới trị đc nó.

NHƯ MỘT SỰ TÌNH CỜ: Ông J.B Nguyễn Hữu Cầu làm chứng về quyền năng...

Trầm Hương Thơ | 10:02 | 0 nhận xét


L.M. Nguyễn Công Đoan, S.J.

Tôi bỗng dưng được nổi tiếng kề từ mấy ngày nay, nhờ ông Nguyễn hữu Cầu. Ông đứng lên làm chứng về ơn đức tin ông đã được trong khám tử hình, lại còn khai thêm tên người làm phép Rửa cho ông mấy năm sau, khi cùng nhau vác cuốc ra đồng ở trại Lao Động Z30A, núp sau chân núi Chứa Chan. Anh em trong trại hay gọi đùa là núi “Chán Chưa”! thế mà có người ở hoài chưa chán đấy!

Ông đã được biết Chúa nhờ bao nhiêu người ông đã có “duyên” gặp từ khi vào tù và ông đã sống đức tin một cách sâu xa với chuỗi mân côi và chặng đàng thánh giá. Cái xâu chuỗi ông dùng thật là hy hữu, có lẽ phải đề nghị GUINESS đưa vào kỷ lục thế giới, nhưng cái ơn kiên trì trong đức tin và sự biến đổi nội tâm thì GUINESS không thể kiểm chứng được, mà chỉ có những người cùng chung đức tin mới cảm thông được và ca ngợi Thiên Chúa cùng với Đức Mẹ: “Linh hồn tôi ngợi khen Chúa”.

Tại sao Kinh Mân Côi và Đàng Thánh Giá lại có hiệu quả kỳ diệu như thế? Nên nhớ hồi đó ông Cầu chưa được lãnh nhận bí tích nào cả, nhưng ông vẫn xác tín là nếu ngày mai người ta thi hành án tử hình thì ông sẽ được gặp Chúa và Đức Mẹ. 

Ở trong tù thì làm gì có Sách Thánh mà đọc, nên Kinh Mân Côi và Đàng Thánh Giá là sách Phúc Âm thu gọn để nghiền ngẫm mà biết Chúa, yêu Chúa và theo Chúa. Cái thú vị là sách này có thể giữ an toàn, không sợ bị cán bộ xét phòng tịch thu; có thể đọc và nghiền ngẫm mà không cần ánh sáng bên ngoài, trong tư thế nào cũng được.

Tôi đã học từ Bà nội tôi mà biết dùng chuỗi Mân Côi để tính đường dài, và trong tù thì còn dùng để tính giờ nữa! Nhờ thế mà suốt ngày cứ “xem phim” cuộc đời Chúa Cứu Thế từ đầu đến cuối, xem hoài không chán, càng xem càng mê! Trong phòng tử hình tối thui, ông Cầu đã biết tính giờ từ sáng đến tối bằng 6 lần 15 mầu nhiệm Mân Côi và 3 lần 14 chặng đàng Thánh Giá. Đồng hồ này chính xác hơn đồng hồ điện tử! Đồng hồ này ông chờ nó sẽ điểm giờ một lần duy nhất khi nào người ta gõ cửa gọi ra cho về chầu Chúa. Khốn nỗi Chúa lại sai thiên thần tháo chuông cất đi… cho ông chờ dài cổ, rồi lấy mất luôn cái xâu chuỗi vô giá của ông.

Được biết Chúa, yêu Chúa và theo Chúa trên chính con đường thập giá, không phải đi mà nằm, nằm sẵn trên thánh giá, chỉ chờ người ta dựng lên là sẽ được nghe Chúa nói “Ngay hôm nay con sẽ được ở trên thiên đàng với Ta“. Thật là tuyệt vời phải không, anh Cầu!

Nhưng Chúa lại không cho anh được “phong thánh tức khắc” (Santo subito), mà để cho anh vác cây cuốc làm cây thập giá, không phải mấy năm, mà mấy chục năm. Rượu để lâu năm mới ngon! Nay Chúa đã đưa chai rượu chôn kỹ hơn ba chục năm để cho mọi người thưởng thức.

Xin tạ ơn Chúa muôn đời.

Nhiều người nhắn tin, yêu cầu tôi “phát biểu cảm tưởng”, thì tôi cũng xin nói thêm. Chuyện “như một sự tình cờ”. Có một bài ca sinh hoạt quen thuộc: “Gặp nhau đây, rồi chia tay, đường trường sông núi hẹn nhau ta sum vầy”. Gặp nhau trong tù cũng vậy thôi. Gặp nhau đây, rồi chia tay…vì lệnh “chuyển trại” có thể tới bất cứ lúc nào. Một điều ông Cầu nói có thể gây thắc mắc, đó là tôi nói chỉ làm Phép Rửa cho ông thôi. Lý do khiến phải rất thận trọng khi làm phép Rửa trong tù là vì “sau đó thì sao?” Làm sao giúp người đã chịu phép Rửa tiếp tục phát huy đời sống đức tin, rồi sau khi ra tù sẽ có cộng đoàn tín hữu nào đón nhận. Trường hợp ông Nguyễn hữu Cầu, tôi an tâm “làm liền”, vì thấy ông đã được Thiên Chúa trực tiếp tôi luyện, cho đối diện với cái chết từng ngày suốt hai năm trời, thực hành – tuy chưa đọc – lời trong thưHip-ri (12,2-3) “mắt chăm chú nhìn vào Đức Giêsu là Đấng khai mở và kiện toàn đức tin. Vì niềm vui đang chờ mình ở phía trước, chính Người đã chịu khổ hình thập giá, coi thường ô nhục, và nay đang ngự bên hữu Thiên Chúa. Anh em hãy nghĩ đến Đấng đã chịu đựng một sự chống đối như thế từ phía những người tội lỗi, để anh em khỏi sờn lòng nản chí”.

Trong câu chuyện đức tin của ông Cầu cũng như trong nhiều chuyện khác ở trong tù, tôi chỉ là

Như Một Sự Tình Cờ

Lạy Chúa, xin cứ dùng con theo ý Chúa,
làm chân tay cho những người què cụt,
làm đôi mắt cho ai phải đui mù,
làm lỗ tai cho những người bị điếc,
làm miệng lưỡi cho người không nói được,
làm tiếng kêu cho người chịu bất công.

Lạy Chúa, xin cứ gởi con ra đồng lúa,
để đem cơm cho người đói đang chờ,
và đem nước cho người họng đang khô,
đem thuốc thang cho người đang đau ốm
đem áo quần cho người đang trần trụi,
đem mền đắp cho người rét đang run.

Lạy Chúa, xin cứ gởi con ra đường vắng,
thắp đèn soi cho ai bước trong đêm,
đốt lửa ấm cho những ai giá lạnh,
truyền cảm thông cho lữ khách dơn côi,
nâng phẩm giá cho kẻ đời chà đạp,
đem ủi an cho những kiếp đọa đày.

Lạy Chúa, xin cứ gởi con vào thôn xóm
đem an hòa cho những ai bất thuận,
đem thanh bình cho kẻ sống âu lo,
đem ủi an cho người đang sầu khổ,
đem niềm vui cho những ai bất hạnh,
đem vận may cho người gặp rủi ro.

Lạy Chúa, xin cứ đặt con như một sự tình cờ,
đem may mắn cho những ai gặp được
giữa đường đời khi lỡ bước bơ vơ.
Cứ cho con đừng bao giờ khiếp sợ:
giữa biển đời mang con tim núi lửa,
với đôi tay êm ái của mẹ hiền.

Lạy Chúa, xin cứ dùng con làm tất cả
cho mọi người được hạnh phúc yên vui,
còn phần con, xin gởi hết nơi Ngài
là Thiên Chúa, Tình Yêu và Lẽ Sống,
Ngài cho con tất cả niềm hy vọng,
để tin yêu mà vui sống trọn đời.

Trại lao động cải tạo Z30A – 1987.

Ông Nguyễn Hữu Cầu: Đời tôi như một giấc mơ

Trầm Hương Thơ | 07:04 | 0 nhận xét


Ông Nguyễn Hữu Cầu cùng cô con gái Anh Thư trong bệnh viện Bình An hôm 24/3/2014.
Courtesy of danluan







Nghe



Lên tiếng với phóng viên Mặc Lâm hôm 28 tháng Ba, người tù thế kỷ Nguyễn Hữu Cầu tâm sự “ngắn gọn” rằng cuộc đời ông như một “giấc mơ”, “không ngờ cuộc đời mình phủi hết, không còn gì hết”, và “đã nhiều lần định tự tử nhưng mà tới giờ đó tự nhiên có tâm linh gì khiến mình mạnh mẽ lại” để bây giờ, sau gần 4 thập niên trong cảnh tù đày, người tù thế kỷ ấy đã trở về đầm ấm với “hai giọt máu” cùng mấy đứa cháu, trong đó, có đứa cháu nội – theo lời ông Nguyễn Hữu Cầu, “sao mới 13, 14 tuổi mà nó làm kinh động võ lâm”.

Cho dù cuộc đời ông “phủi hết, không còn gì hết” vào lúc cao niên và mang nhiều chứng bệnh, nhưng tù nhân thế kỷ ấy vẫn kiên quyết:

Cả miền Bắc, miền Nam từ hồi xưa tôi quan niệm là cùng con cháu Hùng Vương cùng một trăm trứng sanh ra. Đất nước mình vô tình lọt vô hai cái thế lực như vậy. Nhưng những người miền Nam hiểu rõ, còn những người bị bịt mắt như con ngựa già của Chúa Trịnh nó khăng khăng nó đi. Bởi vậy phải từ từ cải tạo, phải làm lại chứ không phải một sớm một chiều mà được. Quan niệm của tôi là như vậy, thành ra bây giờ có yếu thì tôi cũng dùng hết tất cả tâm huyết của mình bằng lời nói việc làm, bằng những ca khúc, bằng những vần thơ.

“Những ca khúc, những vần thơ” ấy khiến người ta liên tưởng đến một người tù bất khuất khác là “ngục sĩ” Nguyễn Chí Thiện, khi thi nhân từng mạnh mẽ khẳng định rằng:

Thơ của tôi không phải là thơ
Mà là tiếng cuộc đời nức nở
Tiếng cửa nhà giam ngòm đen khép mở
Tiếng khò khè hai lá phổi hang sơ
Tiếng đất vùi đổ xuống lấp niềm mơ
Tiếng khai quật cuộc đào lên nỗi nhớ …

(Thơ Của Tôi, Nguyễn Chí Thiện)

Đất nước mình vô tình lọt vô hai cái thế lực như vậy...phải từ từ cải tạo chứ không phải một sớm một chiều mà được. 
- Ông Nguyễn Hữu Cầu

Thì thơ và nhạc của “ngục sĩ” Nguyễn Hữu Cầu cũng tỏa sáng qua những vầng Thánh ca, Kinh ca, tình ca và tù ca, như bài “Khỏe re như con bò kéo xe” do chính tác giả Nguyễn Hữu Cầu trình bày khi được phóng viên Con Đường VN đến thăm và phỏng vấn tại bệnh viện hôm 24 tháng Ba vừa rồi:

Mai mốt ta về ta mua một con bò
Rồi ta sẽ đi, đi lên trên núi cao
Mai mốt ta về ta đóng cái quan tài
Rồi ta sẽ nhờ con bò kéo theo đằng sau.
Khỏe re như con bò kéo xe
Khỏe re như con bò kéo xe…

Hôm 25 tháng Ba vừa rồi, MS Thân Văn Trường từ Đồng Nai có đến bệnh viện Bình An ở TP Rạch Giá để thăm “thi nhân” Nguyễn Hữu Cầu. MS Thân Văn Trường kể lại:

Tôi mới đi thăm anh Nguyễn Hữu Cầu về, và tôi cũng được nghe anh hát một bài hát mà anh sáng tác ở trong tù. Tôi rất cảm động, thấy tâm hồn của một người ở tù gần 40 năm như vậy. Qua ca khúc mà anh hát cho tôi nghe, tôi thấy anh có một tâm hồn rất vị tha, cao thượng khiến tôi rất quý mến. Ngòai việc anh hát, anh còn đọc cho tôi nghe bài Kinh trong đó có câu mà tôi nhớ mãi, là “xin tha tội cho chúng con như chúng con cũng tha kẻ phạm tội cùng chúng con”. Cho nên tôi rất quý mến anh Cầu. Đặc biệt là anh có khả năng sáng tác và ca hay như vậy.

Theo MS Thân Văn Trường thì hai vị sĩ quan này – một từng là sĩ quan của Bộ Đội Miền Bắc và một từng là sĩ quan của quân lực VNCH ở Miền Nam đã gặp nhau trong sự tương kính, đầy cảm động, như sau:

Tâm tư của tôi khi gặp anh Nguyễn Hữu Cầu là tôi rất vui mừng. Tôi là bộ đội mà anh Cầu là sĩ quan quân đội Quốc gia và chúng tôi được gặp nhau, được bắt tay nhau. Rồi tôi ôm chân anh và nói lời xin lỗi vì sau khi chiến tranh đã qua đi gần 40 năm, nhưng từ đó tới nay, anh ở tù liên tục và chúng tôi đến bây giờ mới có dịp gặp nhau. Chúng tôi cảm nhận, nhớ đến câu Kinh Thánh với lời Chúa nói “ chiến tranh chỉ chấm dứt ở Thập Tự Giá”. Khi tôi và anh Cầu cùng có Đức Tin nơi Chúa, cho nên chúng tôi cảm nhận được câu Kinh Thánh đó. Và chúng tôi rất vui khi một người Miền Bắc được đến với anh Cầu trong hòan cảnh anh mới ra tù như vậy.
Người tù bất khuất

Ông Nguyễn Hữu Cầu trong bệnh viện. Courtesy of hoilatraloi

Một bạn tù của ông Nguyễn Hữu Cầu là ký giả Trương Minh Đức rất trân quý và cảm kích tính bất khuất cùng sự đa tài của ngừơi tù thế kỷ, nhà thơ, nhạc sĩ Nguyễn Hữu Cầu. Ký Giả Trương Minh Đức cho biết:

Anh Nguyễn Hữu Cầu khi bị bắt ở Kiên Giang, thì lúc đó tôi có tham dự phiên tòa của anh, chứng kiến cách đây ba mươi mấy năm. Và sau đó tôi cũng bị nhà cầm quyền CSVN bắt giam. Nhưng tôi cũng có may mắn là được ở tù chung với người đồng hương như anh Cầu - ở cùng một buồng giam. Tôi nhận thấy anh Cầu là một người đa tài, chơi đàn, sáng tác nhạc và làm thơ mặc dù đang trong chốn lao tù rất là khắc nghiệt tới ba mươi mấy năm trời. Anh yêu thơ, nhạc và cho ra đời bản nhạc mà hiện được dư luận cùng rất nhiều người thưởng thức, đó là “Oan khúc người tù Kiên Giang”. Rồi anh còn nhiều bài hát nữa mà tôi được biết khi ở tù chung với anh. Trong tương lai thì chắc có lẽ những bài hát đó sẽ được phổ biến. Tôi cho đây là một sự kiên trì của một người tù thuộc sĩ quan Quân lực VNCH, mặc dù trong cảnh tù đày nhưng vẫn lạc quan, tin tưởng. Hiện nay thì anh Nguyễn Hữu Cầu đã trở về với con, cháu. Đó là điều chúng tôi rất mừng cho anh.

Blogger Trương Minh Đức cũng không quên nhấn mạnh tới sự bất khuất của người bạn tù Nguyễn Hữu Cầu thể hiện qua việc ông luôn lên tiếng bảo vệ công lý. Và khi bị bắt vào tù, ông cũng luôn lên tiếng như vậy. Cũng chính vì thế mà ông bị ngồi tù lâu hơn cả người tù thế kỷ Nelson Mandala bên Nam Phi. Nhà báo Trương Minh Đức nhân tiện lưu ý rằng tù nhân Nguyễn Hữu Cầu không bao giờ nhận tội, và ông cũng không bao giờ xin, không có truyền thống gọi là xin đặc xá. Vì nếu xin đặc xá thì có thể ông đã được về lâu rồi. Đó là tinh thần bất khuất của tù nhân thế kỷ Nguyễn Hữu Cầu.

Theo một tù nhân khác cũng từng ở tù chung với ông Nguyễn Hữu Cầu là LS Nguyễn Bắc Truyển, thì ông Nguyễn Hữu Cầu quả là người đấu tranh cho công lý, cho những bất công trong xã hội từ năm 1982, tại Rạch Giá ( Kiên Giang). Và sau ba mươi mấy năm tù đày, ông vẫn giữ lập trường như vậy. Cựu tù nhân chính trị Nguyễn Bắc Truyển phân tích:

Nếu là một người khác thì họ có thể ký vào giấy nhận tội và đã ra tù cách đây mười mấy năm. Tại vì từ án tử hình xuống chung thân, thì chung thân ở tù cao lắm là 16-17 hay nhiều lắm là 20 năm. Nhưng anh Nguyễn Hữu Cầu đã ờ tù gần 32 năm ( chưa kể 5 năm gọi là “học tập cải tạo”). Thì tính kiên định của anh Cầu cho tới giờ này vẫn vững. Anh đã phát biểu trên các đài, báo cũng như mới gặp mấy anh em cựu tù nhân chính trị tại Dòng Chúa Cứu Thế ở Sàigòn. Điều cho thấy rằng tinh thần đấu tranh cho công lý, cho những bất công trong xã hội, thì anh Cầu vẫn còn giữ vững.
Nếu là một người khác thì họ có thể ký vào giấy nhận tội và đã ra tù cách đây mười mấy năm...Nhưng anh Nguyễn Hữu Cầu đã ờ tù gần 32 năm ...tính kiên định của anh Cầu cho tới giờ này vẫn vững. 
- Ông Nguyễn Bắc Truyển 

Và nhân dịp này, LS Nguyễn Bắc Truyển cũng không quên đề cập tới biệt tài thơ nhạc của người bạn tù ngày nào:

Anh Nguyễn Hữu Cầu bị bắt hồi năm 1975 và đi tù cho tới năm 1980. Ở ngoài được năm 1981 thì năm 1982 anh bị bắt trở lại nữa. Trong suốt những năm tháng dài ở tù như vậy, anh Cầu rất là có tài năng về âm nhạc và thơ, nên đã nói lên cảm nghĩ của mình qua thơ, nhạc như vậy. Anh có khỏang 100 bài nhạc về Thánh ca, Kinh ca cũng như tình ca; khỏang 40 bài nhạc về những người tù.

Những vần thơ, nhạc ấy được LS Nguyễn Bắc Truyển trình bày sau đây qua trích đọan “Mai mốt ta về…” từ “Thơ Người Tử Tù Kiên Giang” của tác giả Nguyễn Hữu Cầu:

(Mai mốt ta về…của Nguyễn Hữu Cầu)

Ta sẽ nói về những người tử tù Kiên Giang
Ta sẽ nói về những người tử tù xứ Huế
Những người tử tù Quảng Nam
Những người tử tù Phương Bắc
Những người tử tù Phương Nam
Những người tử tù Tiền Giang
Những người tử tù Long Xuyên
Tử hình vô số ba miền
AK cướp mạng Nhân quyền rác rơm …

Chiếc ví của tổng thống Hàn Quốc và những con kền kền Việt Nam khoác áo Quan phụ mẫu

Trầm Hương Thơ | 19:16 | 0 nhận xét

Căn nhà hoành tráng của ông Tô - Chủ tịch tỉnh của Việt Nam (trái) và chiếc ví giản dị của Tổng thống Hàn Quốc.
(LĐO) - Chủ nhật 17/03/2013 19:47
Nữ tổng thống đầu tiên của Hàn Quốc vừa xuất hiện trước công chúng trong một hình ảnh tuyệt đẹp về sự giản dị.

Không chỉ là việc - với tư cách một phụ nữ - bà đích thân ra chợ, mua trái cây và móc tiền ra trả. Sự giản dị nằm ở chiếc ví. Truyền thông cho biết, đó là một chiếc ví nội địa hiệu Sosandang, đã dừng sản xuất từ 2 năm nay. Nữ tổng thống đã dùng nó lâu đến nỗi hình trang trí con bướm thậm chí đã bong và giá của nó - thật kinh ngạc - chỉ 4.000 won, tương đương 76.000 đồng. 

Lương mỗi năm của Tổng thống Hàn Quốc dưới thời ông Lee Myung Bak chẳng hạn, vào khoảng 226,38 triệu won, tức khoảng 4,1 tỉ đồng. 

Nếu bạn cứ nhất quyết cho đó là một hành động PR bản thân, hoặc mị dân, thì bạn nên biết thêm một thông tin rằng, sự giản dị, và cống hiến là một trong những phẩm chất mang tính chất truyền thống ở chính trường Hàn Quốc. Cựu Tổng thống Lee Myung Bak chẳng phải đã cam kết dành toàn bộ tiền lương 5 năm nhiệm kỳ tổng thống để tặng cho người nghèo! Đó là sự nhân ái, xuất phát từ sự cảm thông và thấu hiểu với những khó khăn. Nếu cần thêm một bằng chứng về sự giản dị thì ví dụ thời sự nhất là cuộc sống với “xe bus công cộng, tự làm đồ ăn” của Tân Giáo hoàng Francis - người dẫn dắt 1,2 tỉ giáo dân trên toàn thế giới.

Trong khi đó, ở Việt Nam tuần qua, một tờ báo có một phóng sự ảnh về tư gia hoành tráng của một cựu quan chức: Chủ tịch Hà Giang Nguyễn Trường Tô. “3 năm sau ngày bị miễn nhiệm hết chức vụ vì những lùm xùm xung quanh vụ án Sầm Đức Xương (năm 2010), nguyên Chủ tịch tỉnh Hà Giang Nguyễn Trường Tô trở về cuộc sống của người dân thường với thú vui điền viên”. Có điều, cái thú đó là vui vầy trong một khu trang trại sinh thái trên cả hoàng tráng với “cánh cổng được trang trí lạ mắt”, ngôi nhà với “vì kèo được chạm trổ công phu, họa tiết chạm khắc”, ngút ngàn cây xanh, non bộ phong thủy, hồ tích thủy, tiểu cảnh, bonsai, giả sơn, cây cảnh “độc” được đưa về từ khắp nơi, trong đó có thông tre, “một trong những loài khó trồng và khó “chiều” hơn cả thú “vua lan, quan trà”; chưa kể một ngôi nhà tây cầu kỳ dùng để tiếp khách. 

HĐND bãi nhiệm chức vụ chủ tịch tỉnh của ông Tô, cựu chủ tịch đã “gửi lời cảm ơn đến quân dân các dân tộc Hà Giang và xin được thứ lỗi”.

Không biết sau khi rời chính trường, ông Tô đã làm gì mà giàu nhanh đến vậy (?!).

Tuần rồi, ở Nghệ An, một scandal ăn chặn mới được phanh phui. Lợi dụng chính sách hỗ trợ 180 ngàn đồng dành cho người cao tuổi, các cán bộ xã Thanh Chi, Thanh Chương, Nghệ An đã “khai sinh lại” cho cha mẹ mình để họ được hưởng trợ cấp. 

Chúng ta khó có thể đòi hỏi một chủ tịch tỉnh phải sống trong một ngôi nhà rách nát và cũ kỹ, theo mô típ “cái ví” của nữ Tổng thống Park Geun-hye, hay khổ hạnh như Giáo hoàng Francis, miễn đó là những tư dinh từ đồng lương chính đáng chứ không phải từ những đồng tiền khó có thể nói là minh bạch.

Chúng ta cũng không thể đòi hỏi những cán bộ nhân ái, thấu hiểu và cảm thông đến độ phải hiến lương để ủng hộ người nghèo, nhưng dứt khoát không thể dung tha những “con kền kền khoác áo phụ mẫu”. Bởi ngoài câu chuyện vi phạm pháp luật, việc ăn chặn của những đồng bào nghèo còn là một tội ác phi nhân tính.

Chính quyền Hải Phòng: gởi bưu phẩm, nữ kế toán bị “bom thư” phát nổ gây thương tích nặng

Trầm Hương Thơ | 01:40 | 0 nhận xét
Mở giúp bưu phẩm cho giám đốc, nữ kế toán 25 tuổi đã bị “bom thư” phát nổ gây thương tích phải nhập viện cấp cứu.

Tại khoa ngoại BV Đại học Y Hải Phòng, chị Nguyễn Thị Hồng, 25 tuổi - kế toán công ty TNHH TM& DV Tam Đa (số 235 Đằng Hải, quận Hải An, Hải Phòng), 


(Trên người, mặt và tay chị Hồng chi chít mảnh kim loại) 

Khoảng 14h40 ngày 31/3, trong lúc đang làm việc tại công ty, nghe tiếng người gọi nhận thư, chị đã chạy ra cửa thấy một phụ nữ ngoài 40 tuổi đưa cho mình gói bưu phẩm hình chữ nhật bọc giấy trắng, nói: “Có bưu phẩm gửi anh Sơn…”

Đọc trên bưu phẩm thấy ghi nơi gửi là UBND-MTTQ quận Hải An gửi “A. Sơn - 250 Đằng Hải", chị Hồng nhanh nhẹn cầm lên tầng 2 đưa sếp. Nghe Hồng báo cáo có bưu phẩm của Mặt trận Tổ quốc quận gửi, anh Sơn liền bảo Hồng: “Mở giúp anh…”. Nhanh nhẹn, Hồng liền ngồi xuống ghế chỗ bàn làm việc và đặt gói bưu phẩm xuống và mở. Bất ngờ một tiếng nổ lớn phát ra như tiếng pháo làm mọi người trong phòng hoảng hốt. 

Ông Phan Thanh Xuân, 60 tuổi (bố của giám đốc Phan Thanh Sơn) cho biết: Lúc xảy ra sự việc, ông đang đứng dưới cửa nhà thì nghe tiếng nổ rất lớn từ phía tầng 2, liền vội vã chạy lên. Tại đây, ông thấy mặt, tay phải, đùi phải và bụng Hồng chi chit vết chì đen bắn vào đang rỉ máu. Quá hoảng sợ, mọi người vội vã đưa Hồng lên bệnh viện ĐH Y cấp cứu. 

Chị gái giám đốc Sơn cho biết thêm: Trên bưu phẩm gửi, phần người nhận chỉ ghi mỗi chữ "A. Sơn- địa chỉ 250 Đằng Hải, trong khi đó công ty có địa chỉ là 235 Đằng Hải. Việc bưu phẩm gửi đến công ty gây nổ thực sự khiến gia đình rất hoang mang vì tên người nhận có thể đúng, nhưng địa chỉ thì sai...

Người nhà giám đốc Sơn đang lo lắng về sự việc xảy ra với gia đình, công ty

Ngay sau khi nhận được tin báo, Công an quận Hải An đã có mặt tại hiện trường tiến hành điều tra làm rõ. Tại phòng làm việc của chị H. lực lượng Công an đã thu giữ các vi mạch điện tử đựng trong gói bưu phẩm phát nổ và một số vật chứng khác.

Khoảng 23 giờ, do diễn biến tình trạng sức khỏe có chiều hướng xấu, gia đình Hồng và công ty đã xin chuyển chị lên BV Bưu điện (Hà Nội). 

Minh Lý- Trung Nguyên

GiadinhNet -

Người Việt Tại Nhật Và Những Nỗi Ê Chề

Trầm Hương Thơ | 00:39 | 0 nhận xét

Vũ Đăng Khuê 

Các tiếp viên hàng không là đại diện cho một Quốc Gia, vì vậy các nước văn minh đều đào tạo kỹ lưỡng các phi hành đoàn trên mọi phương diện : ngôn ngữ, nhân cách, lịch thiệp v.v.

Ngay cả các nước chậm tiến như một số nước ở Châu Phi cũng không thấy có vấn đề gì để nói. Trường hợp nước XHCNVN là ngoại lệ, những người cầm đầu xứ này toàn là đảng viên đảng CS, toàn là bọn thảo khấu, ăn trộm ăn cướp giết người vô học, … cho nên khi cướp được quyền hành, họ áp dụng chiến thuật « 100 năm trồng người » theo tri thức và bản năng của họ, kết quả không lấy gì làm ngạc nhiên, con cháu của họ chỉ có thể là bọn thảo khấu, ăn cắp, ăn trộm thôi !!! 
Phượng Lịch

Kẻ thì “Chỉ là một thiểu số thôi chứ có biết bao nhiêu cái tốt của người Việt sao không thấy nói, tốt thì phô ra xấu phải che lại chứ”. Người thì: “Cái gì cũng vừa vừa phải phải, chiếm 40% trong tổng số 100% về thành tích ăn cắp thì che cái nỗi gì, không biết nhục à?”. Chuyện qua chuyện lại và nổ lớn trên đài ngoại quốc như BBC, báo chí trong cũng như ngoài nước, trên các mạng cá nhân FaceBook suốt dạo này là vì….
Phát lệnh bắt giữ'
Ngày 27/2 vừa qua, tự nhiên cái tờ báo “phải gió” Sankei (đứng hàng thứ 5 trong các đại nhật báo tại Nhật) lại đưa 2 bản tin đầy nhức nhối: cảnh sát Nhật phát lệnh bắt một tiếp viên hàng không Việt Nam vì nghi ngờ chuyển đồ ăn cắp. Trước khi vào chuyện xin tóm tắt về mẩu tin “phải gió” này.

Cuối năm ngoái, cảnh sát đã bắt giữ 4 thanh niên Việt Nam trạc tuổi hai mươi mấy đã “chôm” những mỹ phẩm nổi tiếng của Nhật như Shiseido và quần áo của hãng Uniqlo tại các cửa tiệm trong thành phố Tokyo. Theo lời khai thì những“hàng hóa” này đã được gửi đến nhà 1 phụ nữ Việt Nam 30 tuổi. Đầu năm nay, cảnh sát đã bắt giữ luôn người phụ nữ này vì đã đóng gói và gửi các đồ ăn cắp đến một khách sạn gần phi trường Kansai, nơi các tiếp viên nghỉ tạm đợi chuyến trở về. 

Theo dõi một thời gian, cảnh sát đã thấy có những thùng hàng ghi tên địa chỉ người nhận là các tiếp viên hàng không, sau đó thì những thùng hàng trở thành thùng không được vứt tại các bãi rác, còn “nội dung” trong thùng thì “nằm gọn” trong hành lý của các tiếp viên. Vì là nhân viên phi hành đoàn nên sự kiểm soát hành lý không chặt chẽ, phần lớn chú ý vào ma túy, vũ khí nên các món hàng này trót lọt và định kỳ bay về “quê hương” yêu dấu và được giao cho em gái của phụ nữ VN 30 tuổi đã nói ở trên ở Hà Nội và sau đó phân phối khắp nơi. Nằm cạnh ngay trụ sở của Hàng Không Việt Nam của Hà Nội 36 phố phường là một dãy phố trưng bày những loại hàng xách tay* này nhiều nhất.

Một nhân viên ngoại giao người Nhật cho biết ông thấy những món hàng này còn để nguyên bảng giá, và biết ngay là đồ ăn cắp, vì ở Nhật sau khi mua hàng, tất cả các bảng giá đều được tháo ra.
Mỹ phẩm của Nhật và cửa hàng bán mỹ phẩm xách tay *
Mỹ phẩm Nhật Bản rất được người Việt yêu thích, năm 2013 Nhật đã xuất cảng sang Việt Nam 534 tấn hàng mỹ phẩm, tăng 5 lần so với 10 năm về trước và bị đánh thuế 10% nên những món hàng ăn cắp được nồng nhiệt chiếu cố vì giá…..quá phải chăng.
Riêng trong tháng một đầu năm nay, tỉnh Fukuoka đã bắt 5 nhóm trộm cắp người Việt. cũng dính líu vào loại buôn bán này. .
Theo thống kê của Bộ Cảnh Sát hôm 27/3 cho biết, trong năm 2013, số vụ tội phạm do người ngoại quốc gây ra là 9.884, trong đó dẫn đầu là Trung Quốc 4.047 người, kế là Việt Nam 1118 người và thứ ba là Hàn Quốc với 936 người.
Nhưng tính riêng số vụ ăn cắp thì Việt Nam đứng đầu bảng chiếm 40%
Cũng theo thống kê này, số vụ phạm tội của người Việt Nam ở Nhật Bản đã tăng gần 60% trong 9 năm qua, từ 713 người bị bắt hồi năm 2004 lên 1.118 người năm 2013.
Quí vị nào đọc được tiếng Nhật thì có thể tham khảo 2 link dưới đây


--------------------
*“hàng xách tay”, “mỹ phẩm xách tay”…, không mang ý nghĩa thông thường là hàng và mỹ phẩm xách bằng tay mà là hàng, mỹ phẩm…. từ nước ngoài đem về.
--------------------
Thi hành pháp lệnh

Trưa và chiều ngày 26/3/2013, các đài truyền hình Nhật Bản đã truyền liên tiếp bản tin cảnh sát Tokyo còng tay một nữ tiếp viên hàng không VN tên Nguyễn Bích Ngọc (25 tuổi) tại phi trường Kansai vì tình nghi vận chuyển đồ ăn cắp. Theo cảnh sát thì tháng 9 năm ngoái, Ngọc đã đem 21 áo jacket nhận của một thiếu phụ Việt Nam 30 tuổi, chuyên thu mua đồ ăn cắp (trị giá 120.500 yen bị 2 du sinh ăn cắp tại một tiệm quần áo ở Tokyo) từ khách sạn đến phi trường Kansai bằng xe bus dành riêng cho nhân viên hãng hàng không để mang về VN. Ngoài ra, từ tháng 6 năm ngoái Bích đã đem về nhiều món hàng tổng cộng khoảng 3 triệu yen, mỗi món thì được “thù lao” từ 200 yen đến 400 yen…, Bích cũng khai: “việc mang đồ này do viên cơ phó rủ rê và chính ông ấy đã giới thiệu tôi và các tiếp viên khác với người một người phụ nữ Việt Nam sống tại Nhật” và “nhân viên hãng hàng không của chúng tôi vẫn làm như thế để cải thiện thêm cuộc sống”, nhưng đương sự vẫn chối nói:không biết là đồ ăn cắp. Cùng ngày, cảnh sát đã khám xét trụ sở của Hàng Không Việt Nam tại Tokyo (Chiyoda), đã và sẽ “làm việc” với 20 nhân viên làm việc tại đây và đặc biệt yêu cầu 1 phi công phụ và 4 tiếp viên khác mau chóng ra trình diện vì 5 người này dính líu vào chuyện chuyển đồ ăn cắp nhất là viên phi công phụ, người đã đưa đường dẫn lối cả bọn vào đường tội lỗi. Lại phi công phụ!

Cũng xin nói thêm là từ khi xảy ra những “sự cố” này, các hàng “xịn” từ Việt Nam mang theo ngả này về đâm ra “vắng” hẳn, các “chủ tiệm” đã phải xin lỗi khách hàng vì “hàng chưa về kịp” dù đã nhận trước “tiền đặt cọc”. Quí vị có thể tìm hiểu thêm chi tiết tại link dưới đây.

Hẳn quí vị còn nhớ vào cách đây gần 5 năm, ngày 17/12/2008, cảnh sát Nhật bắt quả tang phi công phụ Đặng Xuân Hợp khi toan tính đem mớ hàng ăn cắp về VN. Sau gần 3 tuần điều tra, ngày 9/1/2009, Đặng Xuân Hợp đã bị viện kiểm sát của Nhật khởi tố. Trong quá trình điều tra, ĐXHợp đã “thành khẩn” nhận tội và còn khai thêm: biết được job béo bở này qua sự .... giới thiệu của một cấp trên và không phải chỉ có mình mà hầu như tất cả các đồng nghiệp tôi đều “nhất trí” với job thơm phức này. Cũng theo lời khai thì ĐXHợp, ngoài vụ vận chuyển 27 món hàng trộm cắp từ sân bay Kansai về VN vào tháng 7-2008, Đặng Xuân Hợp từng vận chuyển khoảng 30 máy video cassette kỹ thuật số và một số hàng hóa khác về VN bằng đường hành lý xách tay vào cuối tháng 1-2008 và còn... nhiều nhiều nữa.
Đặng Xuân Hợp – Nguyễn Bích Ngọc 


Các nữ tiếp viên xinh đẹp của HKVN (nhưng trong túi xách tay hay vali chứa cái gì thì ai biết….chết liền!)
Tưởng cũng nên biết, mỗi ngày Hàng Không Việt Nam có khoảng 10 chuyến bay khứ hồi từ Hà Nội và Sàigon đi/đến các sân bay ở 4 thành phố Tokyo, Osaka, Nagoya, Fukuoka của Nhật Bản. Mỗi chuyến bay thường có 4 tiếp viên hàng không cùng 2 phi công trưởng, phi công phụ. Tỉnh nhẩm trong đầu ta sẽ thấy cứ mỗi một ngày có xỉu xỉu cả tấn hàng được chuyển từ Nhật về Việt Nam theo ngả này, vì trên nguyên tắc, mỗi nhân viên phi hành được mang theo 1 vali gửi (tối đa 32 kg) và 1 hành lý xách tay nhưng thật ra là “museigen” (vô giới hạn) vì là máy bay….. nhà. Rùng mình
Cảnh cáo?
Ngày 27/3 vừa qua, một thông báo được cho là của công ty MKO thuộc Nghiệp đoàn Osaka Com gửi tới nhắc nhở các “Thực tập sinh” và “Kỹ thuật viên” người Việt đang làm việc tại Nhật bằng 2 thứ tiếng Nhật-Việt. Đẹp mặt chưa!

Mánh mung ăn cắp
Bình thường thì ba cái chuyện này không làm tôi quan tâm vì thực ra, chuyện người Việt ăn cắp đã có lâu lắm rồi, chẳng có gì là mới lạ, con số phần trăm lúc đó cũng rất ư là khiêm nhượng khi so sánh với các nước bạn “láng giềng”, lần này thì thú thật: “lạnh mình” với con số 40% nên xin “góp với bao la” một chút về “mánh mung ăn cắp của người Việt Tại Nhật”. Dù chỉ là thiểu số xấu xí nhưng cũng đã làm người Việt gục mặt dù ta có cả một đa số đàng hoàng. Tôi không phải là nhà tâm lý học chuyên phân tích, tôi cũng không phải là kẻ có “thẩm quyền” để luận tội bất cứ ai, tôi chỉ nghĩ rất đơn giản: Ăn cắp là chuyện xấu, dứt khoát không nên và lẽ dĩ nhiên ăn cắp trong tình trạng không cần phải ăn cắp… như ở Nhật thì càng không thể tha thứ.

Kể từ khi người Việt được chấp thuận định cư (1983), người tị nạn từ các trại Đông Nam Á như Mã Lai, Hồng Kông, Thái Lan, hoặc đang tạm trú tại các trại tị nạn tại Nhật được chính phủ đưa vào 3 “trung tâm xúc tiến định cư”: Yamato (Kanagawa), Shinagawa (Tokyo), Himeji (Hyogo). Tại đây, mọi người sẽ qua một khóa huấn luyện tiếng Nhật, học cách hòa nhập vào đời sống Nhật, nhanh thì 6 tháng và lâu thì 1 năm. Sau khi học xong, “trung tâm xúc tiến định cư” sẽ tìm công việc thích hợp để mọi người khởi sự cuộc sống tự lập và người Việt đã có mặt trên toàn nước Nhật.

Tệ nạn ăn cắp… bắt đầu xuất hiện từ đây nhưng vẫn còn lẻ tẻ.
Có nhiều đối tượng mà “phe ta” thường nhắm tới:
1/ các cửa hàng bách hóa, quần áo, mỹ phẩm, đồ điện v.v…
2/ các máy pachinko
3/ các loại xe gắn máy, xe ủi, máy cày….
4/ các máy tự động bán nước ngọt, thuốc lá
5/ đám đông (móc túi)
6/ các máy điện thoại công cộng (dùng thẻ gọi điện thoại đã (改造“cải tạo”)
v.v…..
Đối tượng (2) và (6) thì chỉ một mình là đủ, còn (1), (3), (4) và (5) thì phải có người “hiệp lực”, thế là những “nhóm” được thành hình “hoạt động” song song với “cá thể”.

Bảng cảnh cáo ăn cắp của sở cảnh sát Omiya Higashi dán trong một siêu thị ở Saitama.
Và hình ảnh 2 thanh niên mặc áo cờ đỏ sao vàng bị bắt vì tội ăn cắp

Tại các cửa hàng

Đúng với giao ước ban đầu, “mày canh, tao lấy”. Sau khi đã xác nhận bốn phương tám hướng, các “cắp thủ” thường chọn những góc khuất, lấy những món đồ nhỏ đang để trên kệ chẳng hạn như phấn, son, cao dán salonpas, thuốc bổ, thuốc tây, đồng hồ, nữ trang, máy hình….. thồn vào một cái túi hay một cái cặp, bên trong được lót bằng một miếng giấy bạc để khi ra khỏi tiệm sẽ không bị còi báo động “vang vang”, vì hầu hết những tiệm bán hàng đều trang bị ngay cổng ra vào hệ thống kiểm soát là hai khung sắt đặt cách nhau khoảng 1 thước, trước khi ra ngoài tiệm thì phải đi qua hai khung ấy, nếu có đồ nào chưa tính tiền thì hệ thống báo động sẽ vang lên. Đối với những món đồ như máy hình, đồng hồ, nữ trang, notebook…. được khóa ngay vào kệ và có kèm còi báo động, thì “quân ta” “khéo léo” dùng kìm cắt khóa rồi dùng một miếng tape dán ngay trên cái còi báo động, thế thì “còi” sẽ bị “câm” ngay. Các siêu thị bán thực phẩm thì thường không có hệ thống báo động là 2 khung sắt nên “quân ta” cứ tự nhiên giống như khách, chất đầy đồ lên xe đẩy và lừa dịp đẩy ngay ra cửa thẳng đến bãi đậu xe.
Ngoại trừ những trường hợp chôm cho riêng mình xài, còn những “hàng” lấy được sẽ qui tụ về một mối, rồi từ đó sẽ “chia sẻ” cho “đồng hương xung quanh”, “đồng bào ruột thịt ở quê nhà” hoặc “những nước bạn láng giềng” với giá hữu nghị.
Lấy một trường hợp điển hình cho dễ hiểu: giả thử một bao gạo 10 ký, giá thị trường 4000 Yen, sẽ có người thu mua với giá khoảng 1800-2000 yen, rồi người này để lại cho “đồng hương” với giá 2800-3000. Hình thức “chia sẻ” này tại các chung cư qui tụ nhiều người Việt rất phổ biến. Camera, máy chụp hình, thuốc cao salonpas v.v… cũng được phân phối tương tự.
Máy Pachinko và hộp đưng bi thắng xếp từng dãy. Ham chưa!
Pachinko là một trò giải trí của Nhật hầu như người nào cũng đã nghe qua dầu chưa “thử” bao giờ. Nó là một chiếc máy, bên trong lồng kính được trang hoàng đủ kiểu trông rất bắt mắt. Trước hết, bạn phải bỏ tiền ra để mua những viên bi. Sau cho bi vào hộc bi và vặn cần, bi sẽ “tung bay” trong lồng máy. Nếu bi lọt vào lỗ trong lồng kính làm các đóa hoa nở, thì bi sẽ tuôn ra nhiều hay ít tùy theo lỗ chính hay lỗ phụ. Nếu may mắn mà bạn thắng có nghĩa là “đả chỉ” (máy không còn bi để tuôn ra nữa) (1 máy giới hạn từ vài ngàn viên viên đến vô hạn), bạn có thể dùng những phần bi thắng đổi bất cứ gì bạn muốn, vì trong tiệm Pachinko có chỗ đổi hàng giống y như một siêu thị nhỏ, cái gì cũng có. Hoặc không muốn đổi đồ thì có thể đổi tiền, nhưng không được đổi tiền trong tiệm, vì luật Nhật không cho phép, bạn sẽ nhận được một vài món tượng trưng như hộp nước hoa, rồi đem hộp này ra ngoài để đổi thành tiền tại một cái chái vừa nhỏ, đủ cho việc đổi tiền được đặt ngay gần tiệm. Lẽ dĩ nhiên tiền bạn mua bi để chơi sẽ đắt hơn tiền bạn bán bi. (Thí dụ: 100 yen bạn mua được 25 viên, 1 viên là 4 đồng, nếu bạn bán lại chỉ được hơn 1 đồng chút xíu). Lẽ thường thì chơi trò này thì “mang đầu máu” nhiều hơn là thắng, vì chỉ là hình thức giải trí. Pachinko là kỹ nghệ chính phủ Nhật thu thuế nhiều nhất không thua gì thuốc lá, rượu bia. Tuy thế đối với….. “quân ta”, nhất là “sư phụ” của “quân ta” là hung khùng Trung Quốc, “mày” có tinh vi tới đâu “tao” cũng có cách trị. Có nhiều cách và dưới đây xin trình bày 1 cách.

Nguyên tắc thắng là làm sao búng cho bi vào lỗ và hoa nở thì bi sẽ ào ra. Thế thì chỉ việc tìm cách chận không cho hoa đóng lại là xong thôi. Dễ quá. Đầu tiên các sư phụ dạy phải dùng đồ nghề là 2 miếng sắt mỏng, 1 miếng dùng để mở và 1 miếng dùng chặn không cho hoa khép lại. Lừa lúc không ai để ý, nhanh tay đút 2 cái cây vào khe hở dưới hộc đựng bi. Nếu set đúng mà khi bi bay vào lỗ đã mở sẵn, thì bi sẽ ào ra như suối, chỉ vài phút là đèn đỏ báo động máy đã bị Knock Out. Nhưng kiểu này phải cao tay lắm chứ không thì dễ bị lộ. Có bao nhiêu “dân chơi” đã bị múm vì trò này. Đến một dạo, có một loại máy mới ra đời, và máy chỉ có 1 lỗ. Nếu bi vào lỗ này thì coi như máy sẽ “thua” phải nhả hết phần đạn trong máy. Máy tên là “nhất phát” (IppaThằngu 一発). “Mánh lới” dùng đồ nghề trở nên vô dụng. Không biết có ai dạy hay do “quân ta” nghĩ ra một phương pháp mới: “dùng nước miếng”, vừa chơi vừa nhai kẹo cao su để cho có nhiều nước miếng, cứ vài phút lại “nhổ” vào tay một bãi rồi trải đều lên dàn bi nằm trong hộc, khi viên bi dính nước miếng được búng lên sẽ chạm điện rồi chạy lung tung, xác xuất lọt vào lỗ rất cao và thế là máy “đả chỉ”. Cứ một tiệm làm chừng vài máy xong ta đi tìm tiệm khác có máy tương tự.

Ở Kanto hết chỗ làm ăn vì tiệm đã đổi máy, “quân ta” di chuyển xuống Kansai hoặc đến tít cả miền Bắc nước Nhật để tìm loại máy tương tự. Mướn một chiếc xe và một người tài xế chở 4 “búng thủ” đi khắp nơi tìm tiệm. “Lương” của tài xế (cũng người Việt Nam) rất ư là hậu hĩnh, bao ăn bao uống, bao ở mà hầu như toàn là khách sạn trong vòng 1 tháng, nếu thắng lớn sẽ trên dưới 500,000 ngàn. Còn thu nhập của các “búng thủ” thì chắc phải thêm một số 0 nữa.
Nhưng những “đại gia” này cũng không kéo dài cuộc sống đế vương được bao lâu, trừ một thiểu số còn để dành tiền về quê…. xây nhà, mua đất, còn hầu hết thì nướng sạch vào ma túy, lần lượt rủ nhau nằm “đếm lịch” tại các khách sạn sang trọng xung quanh có… hàng rào điện tử..
Chôm xe gắn máy




Honda dream – Hardley
Thuở đó, Việt Nam ta Honda dream rất nổi tiếng, mua theo giá nhập cảng chính thức thì quá mắc, thôi thì ta mua chui vậy. Nơi cung cấp hàng 100% không đâu khác hơn là từ Nhật Bản. Cứ 2, 3 tên một nhóm, mướn một chiếc xe hộp xung quanh được bao phủ bằng bạt vải, không thể nhìn thấy bên trong có những gì, đêm đêm rong ruổi trên khắp nẻo đường, cứ thấy Honda dream thì dừng lại và hì hục đưa lên xe, còn những loại khác thì “có cho ông cũng đéo lấy” (“quân ta” dán miếng giấy có nội dung này trên một chiếc xe không phải dream trong một kho xe chứa đồ ăn cắp chuẩn bị đem đi, mà người viết đã chứng kiến tận mắt). Ngoài ra, còn xe HarleyDavidson cũng rất là có giá. Có một dạo nạn mất Harley tại Tokyo đã lên đến mức báo động. Bộ Cảnh sát nhập cuộc và bắt được không biết bao nhiêu nhóm hầu hết là “quân ta”. Câu hỏi đặt ra, hàng độc này sẽ tuồn về Việt Nam hay đâu đó bằng cách nào?

Xin kể một trường hợp điển hình: “quân ta” mướn một bãi, xung quanh là rừng núi không có nhà cửa, rồi đặt một container hàng ngay dưới “các tàng cây xanh lá”. Ban đêm, các nhóm cứ rong ruổi khắp nơi tìm hàng, được hàng thì đem đến nơi đã được chỉ định, cất “hàng” vào “tủ”, xong nhiệm vụ, liên lạc với chủ xị: “bữa nay cho vô đó 2 con”, trưa hôm sau thì chủ xị đến check, hẹn gặp nhau đâu đó thanh toán tiền nong, rồi chủ xị “huy động” xe tải chở hàng về bãi khác. Tất cả hàng được “thồn” vào trong tận cùng của một container, còn phía ngoài toàn là “rác”, có nghĩa là những đồ phế thải như TV, tủ lạnh, máy giặt v.v…. Container đầy hàng đó sẽ được chuyển đến bến tàu để xuất cảng về Việt Nam, Hồng Kông…. dưới danh hiệu: hàng phế thải xuất cảng. Hải quan Nhật cũng chỉ kiểm tra cho có lệ, không lẽ phải moi từng thứ một, và hàng cứ thong dong vượt đại dương. Đã có “bỏ nhỏ” liên lạc trước nên khi thuyền cập bến quê nhà, sẽ có người chờ sẵn làm mọi thủ tục nhận lãnh đưa về nơi an toàn rồi phân phối đi khắp nơi.
Máy bán đồ tự động (Rút máy)

Đối với các máy tự động thì “quân ta” học được “kỹ xảo” nghe nói từ hung khùng Trung Quốc. Dùng một giấy bạc 1000 yen cắt làm 3, xong nối lại bằng băng keo, một đầu có gắn một sợi giây để kéo ra kéo vào. Ban đêm, “quân ta” tìm đến những máy tự động vắng người. “Mày canh, tao rút”, chia nhiệm vụ xong xuôi. “Tao” sẽ cho tờ giấy bạc vào nơi bỏ tiền và kéo ra kéo vào cho đến khi hiển thị số tiền trên máy, từ đó ta rút lại “đồ nghề” cất vào túi và bấm vào một món hàng nào đó, chẳng hạn một lon coca giá là 120 yen, máy sẽ cho ra một lon coca cùng 880 tiền thối. Rồi ta cứ lập đi lập lại cho đến khi máy hết tiền thối. Xong 1 máy, đôi ta lại đi tìm con mồi khác. Cách đây vài chục năm, đã có một bài báo phân tích về “mánh mung” này sau khi bắt được mấy người Việt đang “hành nghề”, cũng có một bài báo khác loan tin bắt được vài người Việt vì tội “rút máy”, nhưng không bắt lúc hành nghề mà phát giác lúc đương sự vào ngân hàng đổi từ tiền đồng sang tiền giấy, hình như là 500.000 yen vừa tiền 100, 10 yen (khoảng 6000 miếng). Ngân hàng thấy khả nghi vì đổi quá nhiều tiền cắc, nên báo cho cảnh sát và câu chuyện bại lộ.
Các hãng bán nước, bán thuốc lá…. bằng máy tự động không những thiệt hại vì mất tiền, mất đồ nên phả thay toàn bộ máy, chứ nếu không thì lại có ngày lãnh đạn tiếp.

Móc túi

Có những toán móc túi chuyên nghiệp từ Việt Nam sang, cư ngụ tại các khách sạn nằm trước các nhà ga lớn hoặc có đường Shinkansen, rồi “len trong đám chợ đông người” dở trò móc túi. Quả thật, mấy tay này siêu thật. Chỉ một chuyến ra quân như vậy cũng tìm được vài chục cái ví, trừ hết chi phí, ăn chơi thoải mái còn đem về “quê” một số tiền khá lớn xây….. nhà, xây khách sạn.
Thẻ gọi điện thoại “cải tạo”
Nghe chữ “cải tạo” thấy giật mình, vì nó nhắc đến nỗi ám ảnh kinh hoàng của hàng triệu quân dân cán chính miền Nam lúc miền Nam đổi chủ. Không phải đâu. Tiếng Nhật có nghĩa là sửa đổi, thay đổi thôi.

Điện thoại công cộng và thẻ…. cải tạo
Công ty NTT có phát hành 2 loại thẻ để gọi điện thoại thường có 2 giá 500 yen, 1000 yen bằng máy điện thoại công cộng. Gọi được 50 lần (500 yen), hoặc 105 lần (sẽ ít hơn nếu cuộc nói chuyện dài), dùng hết thì mua thẻ khác, nhưng “quân ta” cũng mua thẻ khác nhưng nơi “phát hành” lại là những ông Iran hay Trung Quốc nào đó, giá rẻ hơn nhiều (200 yen một thẻ) mà còn gọi được vô thời hạn. Thẻ được các “nhà phát minh “dùng một miếng tape có từ tính dán chồng lên những cái lỗ được bấm mỗi lần gọi xong. “quân ta” thường dùng cho các cuộc gọi… viễn liên.
Chịu không thấu vì lỗ quá, NTT đã phải thay cách thiết kế thẻ cũng như “cải tạo” hệ thống điện thoại công cộng.
-----------------------

Theo thống kê của Sở Cảnh sát thời đó thì những trò trên đây chỉ ở mức độ mà một nhà chuyên môn nói là một hiện tượng tự nhiên của xã hội. Số người Việt đến Nhật dưới dạng tu nghiệp sinh, du học sinh càng ngày càng tăng. Nhưng kể từ năm 2011 số lượng du học sinh Việt Nam sang Nhật Bản dưới tất cả mọi hình thức đã tăng khoảng hơn 4.000 người, năm 2012 là 6.000 và năm 2013 lại tăng gấp đôi lên đến trên 10000 người chiếm vị trí thứ 3 trong danh sách những nước có nhiều sinh viên sang du học ở Nhật Bản nhất. Từ đó, phát sinh vô số kể vụ ăn cắp mà phần lớn là du học sinh, “đạt” con số báo động 40% này. Đó chỉ là những vụ chẳng may không “thành công” bị bắt tại trận, chắc chắn sẽ còn rất nhiều những vụ “may mắn thành công” không kể xiết. Đương nhiên tính cách làm ăn qui mô hơn vì có sự tiếp tay của các người có điều kiện ra vào nước Nhật nhiều lần trong đó có không ít tiếp viên của hãng hàng không Việt Nam.
Tờ báo Sankei chỉ đề cập sơ qua về những hàng được Việt Nam mến chuộng là Shiseido, Uniqlo, nhưng thực ra danh sách dài lắm từ mỹ phẩm, thuốc tây, đồ điện. Bên nhà sẽ đặt hàng và bên này sẽ cung cấp đầy đủ và các ông các bà hay đi đi về về sẽ là người chuyển lại ăn hoa hồng. Tất cả đều giao thiệp trên email, skype v.v….

------------------

Từ lúc Nhật Bản có chế độ thâu nhận thực tập sinh (実習生trước gọi là Nghiên tu sinh 研修生) sang Nhật học nghề, thì số người muốn đi rất nhiều, lý do chính là vì kinh tế, lẽ dĩ nhiên cũng có lý do học nghề. Để được một visa vào Nhật, những người này thường phải qua một cơ quan trung gian, cơ quan này sẽ giới thiệu cho một công ty Nhật và làm mọi thủ tục cần thiết. Ngoài thủ tục “đầu tiên” cho công ty và các cơ quan liên hệ, nếu không có tiền, nhiều người phải thế nhà thế cửa để bảo đảm mình chắc chắn sẽ quay về.
Sang đến Nhật làm với tư cách học nghề thì mức lương rất khiêm tốn, có tiện tặn lắm cũng chỉ đủ xài cho mình, vì thế dù biết sẽ bị mất số tiền thế chấp, có nhiều trường hợp giữa chừng, hoặc đợi hết “giao kèo” trốn ra ngoài làm việc vì dù sao thu nhập cũng cao hơn so với tình trạng thực tập sinh. Nếu không bị bắt giữa chừng về tội “ở lậu” thì ở càng lâu “làm chui” thì càng có nhiều tiền, khi trở về nước thì dư sức chuộc nhà chuộc cửa, hoặc tham gia vào các nhóm ăn cắp.
Còn du học sinh thì còn thê thảm hơn, qua những trung tâm môi giới quảng cáo rầm rộ bố láo bố lếu đầy rẫy tại Việt Nam nào là: đến Nhật vừa đi làm vừa đi học sỉu sỉu cũng kiếm trên 10 lá, nào là mùa hè, mùa đông nghỉ dài thì thu nhập trở thành gấp đôi, gấp ba….. Thế là bố mẹ chạy đây chạy đó để con mình xuất dương du học, vừa học cho mình, vừa giúp cho gia đình. Nhưng sang đến nơi thì vỡ mộng, muốn tìm được số tiền như lời quảng cáo thì phải làm ngày không đủ, tranh thủ làm đêm, về đến nhà thì đừ người sức đâu mà học rồi ngày đến lớp cứ lần lần thưa thớt đưa đến tình trạng không tham dự đủ giờ học và sở nhập quốc sẽ không gia hạn cho ở tiếp. Muốn được ở lại mà đi học thì chỉ có con đường gần nhất là….. ăn cắp.

Trên đây chỉ là một mảng xấu của người Việt tại Nhật gọi chung là ăn cắp (setto-せっとう), còn nhiều mảng khác cũng không kém phần trầm trọng như việc buôn bán ma túy, nghiện ngập, kết hôn giả, làm hôn thú giả, con giả…. để nhập cảnh Nhật hoặc dùng bằng lái xe giả để đổi thành bằng thật…. hiện đang là tầm ngắm của sở cảnh sát và sở nhập quốc, nói ra thì quá dài, xin hẹn một dịp khác.
Muốn biết thêm chi tiết về ăn cắp, quí vị có thể vào link của web dưới đây có thể rõ hơn…. chút nữa, đủ để “tái” người.


------------------
Một người bạn Nhật coi như trong gia đình khi đọc bài báo Sankei hỏi: “Tại sao lại có tình trạng ăn cắp của người Việt như thế này? Hơi quê, tôi định trả lời: Tại vì hàng Nhật bày ra trước mắt, dễ ăn cắp quá mà, nhưng kịp ngưng vì nhớ lại trong một phiên tòa ở Việt Nam vào ngày 25/12 năm ngoái, khi ông tòa tuyên án tử hình một bị cáo tên Trúc (20 tuổi) về tội cướp của rồi còn chặt tay nạn nhân, thì mẹ và chị bị cáo bù lu bù loa chửi đổng: “Một lũ nhà giàu hùa nhau đẩy thằng Trúc bị tử hình, ai kêu đeo hột xoàn, đi xe tay ga chi cho nó chém. Nó đâu có giết người, đâu có ai chết mà xử tử, một bản án vô nhân đạo”.hoặc “Tao biết con tao bị tử hình thì tao chuẩn bị dao giết con Thúy (nạn nhân bị chặt tay, cướp của) tại tòa”. Tôi ừ à rồi lảng sang chuyện khác vì thú thật tôi không biết trả lời sao, sự việc này khiến tôi suy nghĩ: cách trồng người, dựng người… của cái gọi là Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam bây giờ đã hỏng, giống như một chiếc xe lao xuống dốc không phanh. Phải dứt khoát, mạnh dạn làm lại từ đầu.

Trước khi chấm dứt bài này, xin kể quí vị một câu chuyện vui không liên quan đến chuyện ăn cắp nhưng có dính dáng đến các tiếp viên hàng không Việt Nam.

Muốn gì cũng có

Tôi biết có một người mà tôi đã từng thông dịch giúp cho anh ta khi anh ta gặp tai nạn xe cộ, đang sống ở Gunma, nơi người lao động, tu nghiệp khá nhiều. Khoảng mươi năm trước tôi tình cờ gặp lại. Nói chuyện chào hỏi xong, anh ấy hỏi tôi:
- Bác còn nhớ thịt chó không?
Sự thực thì lúc còn ở bên nhà tôi cũng có ăn chút chút, nhưng bây giờ thì thấy ghê ghê làm sao ấy. Nhưng tôi hỏi tới:
- Nhớ chứ, ủa ở Nhật có tiệm thịt chó à?
- Bây giờ bác muốn ăn gì chả có. Chó chính gốc Việt Nam 7 món: chả nướng, nhựa mận, dồi, luộc, nướng, sườn xào, xáo ninh nóng hổi thơm phức. Hay là bác muốn thưởng thức lòng heo tiết canh?
- Ông làm sao mà có?
- Bác chỉ cần cho nhà em biết trước 2 tuần, em sẽ nhờ “chúng nó” mang sang.
- “chúng nó” nào?
- Bọn tiếp viên Hàng Không Việt Nam đấy.
À thì ra thế. Tôi còn được nghe là có một gia đình làm đám hỏi cho con cần nguyên một heo quay to và vài con heo quay sữa, trầu cau, bánh hỏi….tất cả đều được cung cấp đầy đủ qua đường hàng không này, vừa nhanh vừa tiện.
- Bác có muốn ăn gì mà ở đây không có, bác cho em biết, bảo đảm bác vừa lòng.
Tôi cám ơn anh cho qua chuyện vì nghĩ đến “kỹ nghệ thực phẩm kinh hoàng” của Việt Nam mà ớn lạnh. Thôi thì
Ta về ta tắm ao “ta”
Có gì ăn đó nhưng mà…. anshin (an tâm)

---------

Xin phép ngưng ở đây
------------------------
Sáng nay 30/3, khi vừa gửi bài này đi, tôi có bật TV đang giới thiệu về việc sân bay Haneda Nhật Bản mở thêm 40 đường bay quốc tế, trong đó có cảnh các đàn anh đàn chị đang “dạy” đàn em tiếp viên hàng không về cách xử sự, đối ứng với khách hàng...., bên dưới có chạy hàng chữ “Kore wa Nihon no kao” (Đây là những khuôn mặt của Nhật Bản). Tôi vội tắt TV và không dám xem nữa.


Vũ Đăng Khuê