http://rossikuku.blogspot.de/ chân thành kính chúc Qúy Độc Giả Một Năm Mới An Khang - Thịnh Vượng - Vạn Sự Như Ý

MỘT NỀN GIÁO DỤC MỊ DÂN

Trầm Hương Thơ | 00:44 | 0 nhận xét
Tất cả các chế độ CS trên thế giới đều có một nền giáo dục mị dân, mục đích là để đầu độc dân tình, u mê dân trí, định hướng dân tâm hòng sử dụng dân như một nguồn lực, một thứ tài nguyên để khai thác nhằm duy trì chế độc tài bất chấp hậu quả cho dân tộc đó và kết quả là những quốc gia nào thời gian bị cộng sản cai trị càng lâu thì càng trở nên lạc hậu, u mê và vô cảm, con đường hội nhập thế giới văn minh càng khó khăn và lâu dài.

Chế độ CSVN hiện nay là một biến thể của mô hình nhà nước CS kiểu cũ, nếu mô hình CS thời Liên xô và khối Đông Âu chủ trương kinh tế tập trung chỉ huy, ở đó giai cấp vô sản được tôn vinh dù chỉ là trên danh nghĩa thì mô hình chế độ CSVN hiện nay với cái gọi là “nền kinh tế thị trường định hướng Xã hội chủ nghĩa” giai cấp vô sản đã mất hết giá trị lợi dụng và trở thành tầng lớp đau khổ tủi nhục nhất, bế tắc và bị bóc lột nhiều nhất trong xã hội.

Các quan chức và đảng viên CS trước đây “tự hào” về xuất thân bần cố nông của mình bao nhiêu thì bây giờ họ muốn ly khai với giai cấp bần cố nông bấy nhiêu và cố “thoát xác” để trở thành giai cấp trí thức- giai cấp trước đây bị nguyền rủa, khinh miệt và là mục tiêu bị thanh trừng…!

Chúng ta thử nhìn vào tầng lớp lãnh đạo CSVN hiện nay thì thấy tất cả bọn họ đều là Giáo sư- Tiến sĩ, khiêm tốn nhất cũng là Thạc sĩ hoặc vài mảnh bằng Cử nhân (tất nhiên đây chỉ là những mảnh giấy chứng nhận cẩu thả của một nền giáo dục “mì ăn liền”), hiện tượng này chỉ là một phản ứng tâm lý của những kẻ bạo quyền bị nhân dân coi khinh là dốt nát là “bần cố nông” ngay nơi mảnh đất mà họ là “bên thắng cuộc” là Miền Nam Việt Nam.

Sau 1975 Cộng sản là người chiến thắng nhưng bị khinh miệt vì đối mặt với một xã hội văn minh của miền Nam chuộng khoa bảng với tầng lớp lãnh đạo là những nhà kỹ trị và trí thức hoặc những quân nhân được đào tạo từ những trường võ bị danh tiếng ở trong và ngoài nước.

Sau 20 năm chật vật “xóa mù chữ” cho cán bộ đảng viên và quan chức lãnh đạo, CSVN bước vào giai đoạn hội nhập thế giới khi Mỹ bắt đầu bỏ lệnh cấm vận và bình thường hóa quan hệ ngoại giao. CSVN nhận thấy cái “mác” bần cố nông không hợp thời đại nữa (thậm chí là điều làm họ xấu hổ) nên phát động một phong trào gọi là “trí thức hóa” đảng viên, quan chức và toàn xã hội vào những năm sau 1995, và hậu quả là hàng loạt, hàng đống Tiến sĩ, Giáo sư, Thạc sĩ, Cử nhân được xuất xưởng và nắm những vị trí then chốt trong hệ thống quyền lực.

Phải nói trên thế giới này chưa có một chế độ, một quốc gia nào có nhiều bằng cấp, học hàm- học vị tính trên tỷ lệ dân số ở như Việt nam thời CS cai trị này. Trong thượng tầng lãnh đạo chế độ, chúng ta thấy nhung nhúc Giáo sư- Tiến sĩ, nhiều hơn cả Nhật Bản- một nước công nghiệp tiên tiến và có một nền văn minh bậc nhất châu Á và thế giới hiện nay… !

Những ai tinh tường đều nhận thấy đây chỉ là một trò hề, một phản ứng đầy mặc cảm của giới lãnh đạo, nhưng sự mặc cảm này đã tạo nên một hệ lụy vô cùng tai hại cho đất nước và dân tộc khi nó biến thành “quốc sách” trong giáo dục đào tạo.

Kết quả là chỉ trong một thời gian ngắn chế độ CSVN đã “sản xuất” ra một khối lượng “trí thức” có học hàm học vị cao ngất ngưỡng nhiều đến chóng mặt và đi đôi với số lượng “trí thức” đó là hệ thống các trường “Đại học” mọc lên như nấm sau cơn mưa với phẩm chất thật đáng thất vọng và buồn cười…!

Nhưng cái hệ thống các trường “Đại học” này đang ngày đêm cho ra lò hàng triệu cử nhân– Thạc sĩ và 90% trong số đó thất nghiệp phải đi làm công nhân để kiếm sống, điều này dẫn đến một thực trạng cười ra nước mắt đó là công nhân hoặc lao động phổ thông VN có nhiều bằng cử nhân nhất thế giới…!!

Nhận thấy cỗ xe Giáo dục kiểu “mì ăn liền” đang lao dốc nên CSVN đang muốn hãm bớt lại để tình hình không vượt quá sự kiểm soát nhưng đã thất bại vì hàng năm vẫn có hàng trăm ngàn Cử nhân Thạc sĩ– Tiến sĩ ra đời với phẩm chất rất “vớ vẫn” đang lang thang trên đường đời vô định và có thể sẽ trở thành một “quả bom nổ chậm” tạo bất ổn trong tương lai không xa…

- Bây giờ chúng ta thử tìm hiểu nguyên ủy của vấn nạn trên…

Có ba lý do và mục đích mà CSVN nhắm tới khi quyết định “trí thức hóa” đảng viên cán bộ quan chức và xã hội VN.

- Thứ nhất: để thỏa mãn cho lòng tự ái bị tổn thương vì bị khinh miệt là dốt nát, đây là phản ứng của kẻ nắm quyền lực tuyệt đối nhưng lòng đầy mặc cảm đã đẩy họ đi quá đà trong cách ứng xử từ thái cực này sang thái cực khác và kết quả là tạo nên bi– hài kịch cho chính họ.

-Thứ hai: để tạo nên một thứ hào quang giả dối cho chế độ mà cũng vì tự ái họ gọi là “ưu việt gấp triệu lần tư bản” đang từng bước khủng hoảng vì lỗi thời, thất nhân tâm và đối diện nguy cơ bị đào thải trước bước tiến như vũ bão của giá trị dân chủ- nhân quyền.

-Thứ ba: Tạo nên một tầng lớp thanh niên sống bằng ảo vọng khi mang trong người cái bằng “giả” với hy vọng được “đổi đời” với tấm bằng vô giá trị này, bằng cách này CSVN tranh thủ sự trung thành của đa số thanh niên sinh viên với chế độ, giảm bớt áp lực đòi hỏi sự thay đổi trong một cục diện khó khăn, khủng hoảng và xu thế dân chủ hóa toàn cầu… đây là sách lược “mua thời gian để tồn tại”.

Phải nói rằng trong lịch sử 4000 năm dân tộc Việt chưa từng xảy ra một hiện tượng gian dối có tầm cỡ như hiện nay trong việc đào tạo nhân tài, nếu so sánh với hệ thống giáo dục Khổng- Nho bị cho là “từ chương- lạc hậu” cũng không tệ hại đến thế vì trong hệ thống giáo dục “từ chương-lạc hậu” đó vẫn tạo nên một tầng lớp sĩ phu có thực học- thực tài, có lương tâm và có trách nhiệm với đất nước, không như ngày hôm nay, một tầng lớp quá đông những người được gọi là “trí thức” nhưng không có thực học- thực tài, không có lương tâm, cuộc sống thì thực dụng ấu trĩ xu phụ cường quyền. Một ít kẻ có cơ hội và “con ông cháu cha” thì nắm quyền lực, kẻ có tiền và có “xuất thân tốt” hoặc có mối quan hệ tốt với giới cầm quyền thì kiếm được việc làm béo bở, lương cao, một số nữa thì may mắn có việc làm với đồng lương rẻ mạt và một tương lai khá phù du. Những người còn lại thì không có tương lai chỉ sống bằng một chút hy vọng mong manh rằng một ngày nào đó sẽ được đổi đời với mãnh bằng trong tay, nhưng cái ngày tốt đẹp đó càng ngày càng mờ mịt mà trước mắt thì nhu cầu về cơm áo gạo tiền thúc bách.

Cái lực lượng “trí thức” thất nghiệp và thất thế này mỗi năm một nhiều lên mà nền kinh tế thì đang khốn đốn, an sinh xã hội dành cho người thất nghiệp là con số không, đến một lúc nào đó không còn chịu đựng được nữa thì họ sẽ nổi loạn? Đây là câu hỏi nhức đầu cho giới lãnh đạo CSVN hiện nay.

Cái trò chơi “trí thức hóa” mị dân và “mì ăn liền” này sẽ dẫn đến hậu quả khôn lường trong tương lai không xa khi kinh tế tiếp tục đình trệ…

Đây là trò chơi với dao của CSVN, và chắc chắn họ sẽ bị đứt tay..!

Nhưng hậu quả nguy hại cho dân tộc và đất nước thật trầm kha và lâu dài đó là đất nước chúng ta không có một đội ngũ trí thức đích thực có khả năng sáng tạo và phục vụ đất nước. Một xã hội không có giới trí thức đúng nghĩa để sáng tạo và lãnh đạo thì mục tiêu công nghiệp hóa, hiện đại hóa thật khó khăn vô cùng chứ đừng nói gì xây dựng một đất nước văn minh tiên tiến như Hàn Quốc- Nhật bản…

Để giảm bớt hệ lụy tai hại do nền giáo dục mị dân của CSVN, tuổi trẻ phải tự lực học hành, tự trang bị kiến thức cho mình để xây dựng đất nước và tương lai của chính mình. Cuộc chơi này đòi hỏi bản lĩnh và ý chí của người trẻ, ai không đủ bản lãnh và ý chí để vươn lên sẽ vĩnh viễn bị bỏ rơi và phải chấp nhận thiệt thòi.


Tổng Thống Ngô Đình Diệm: Vị Nguyên-Thủ nghèo nhất thế giới

Trầm Hương Thơ | 13:56 | 0 nhận xét

Bài này đăng trên blog Phạm Viết Đào phổ biến lại từ nguyentandung.org. Trúc-Lâm Nguyễn-việt phúc-Lộc hiệu đính.
Thư Viện Lịch-Sử Quân-Sử Việt-Nam (05-11-2014)
Tổng Thống Ngô Đình Diệm: Vị Nguyên-Thủ nghèo nhất thế giới
Cao Lân
Trong thời gian gần đây, nhiều người đã đọc và biết qua những bài báo cho rằng Tổng thống José Alberto Mujica Cordano là “Tổng thống nghèo nhất thế giới”, vì ông đã từ chối dinh thự dành choông, để về sống tại ngôi nhà và khu vườn của vợ ông cùng với số tiền lương bình thường của cả hai vợ chồng ông.

Qua cuộc sống bình dị của ông José Alberto Mujica Cordano, nhiều người đã viết về ông là vị “Tổng thống nghèo nhất thế giới”.
Điều này cũng không sai vì người ta chỉ cần đưa mắt nhìn về đất nước Việt Nam để thấy những “ông to”, “ bà lớn” của đảng Cộng sản, từ cũ cho chí mới; sau khi cướp trọn nước Việt Nam Cộng Hòa cho tới nay, thì những tên như Lê Khả Phiêu, Nguyễn Minh Triết, Trương Tấn Sang, Nguyễn Tấn Dũng .v…v…, thì ai cũng thấy những cuộc sống giàu sang tột đỉnh của cả gia đình và con cháu, con rể, con dâu của những kẻ nắm quyền cai trị đất nước. Những kẻ này đã tận tình vơ vét nhằm hưởng thụ cảnh giàu sang, xa xỉ trên những đồng tiền xương máu của toàn dân, những tài sản này gồm những tài nguyên của quốc gia, từ chính sách buôn dân, bán nước. Trong số đó, kể cả 16 tấn vàng của Chính phủ Đệ nhị Cộng Hòa để lại sau ngày Quốc hận 30/4/1975. Số vàng này, đã được đảng Cộng sản Việt Nam đem chia chác với với nhau, để bỏ vào tài sản riêng, để cùng nhau hưởng thụ trên những mảnh đời lầm than, đói rách của người dân nghèo khổ, không nhà, không cơm ăn, không áo mặc, bệnh tật không được chữa cứu chữa.
Nên biết, từ sau ngày 30/4/1975, chế độ Cộng sản Việt Nam đã được Liên Hiệp Quốc và nhiều quốc gia trên thế giới cấp cho những số tiền lớn, được gọi là “viện trợ hậu chiến”, hoặc “viện trợ để xóa đói, giảm nghèo - viện trợ xóa nạn mù chữ …”.
Thế nhưng, gần 40 năm qua, sau khi cưỡng chiếm đất nước Việt Nam Cộng Hòa, cho tới hôm nay, đã có biết bao nhiêu người, chỉ cần nhìn qua thế hệ sinh sau ngày 30/4/1975, theo như chính các báo chí “lề phải” trong nước, lớp người này, đã có rất nhiều người hoàn toàn mù chữ, và một số người đã không được học hết bậc Tiểu học, không có nghề nghiệp để tự mưu sinh, nên họn đã sống trong cảnh đói rách triền miên, con cái họ sinh ra rồi cũng phải kéo lê cuộc đời nghèo khổ như cha mẹ của chúng!
Như vậy, thì rõ ràng những số tiền viện trợ của Liên Hiệp Quốc và của các quốc gia trên thế giới, cùng 16 tấn vàng của chính phủ Việt Nam Cộng Hòa để lại đã lọt vào những khối tài sản riêng của gia đình của những “cán bộ cao cấp” của đảng đảng Cộng sản Việt Nam.
Trở lại với câu chuyện Tổng thống José Alberto Mujica Cordano là “Tổng thống nhất thế giới”. Vậy nếu đem so sánh với Người đã khai sáng nền Cộng Hòa Việt Nam: Tổng Thống Ngô Đình Diệm, thì chính Tổng Thống Ngô Đình Diệm mới quả thật là Vị Tổng Thống nghèo nhất thế giới.
Chúng ta hãy cùng nhau so sánh hai cuộc sống hoàn toàn khác nhau:
Tổng thống José Alberto Mujica Cordano ngủ trên giường nệm, gối êm.
Tổng Thống Ngô Đình Diệm chỉ ngủ trên chiếc phản gỗ, với chiếc gối mây!
Tổng thống José Alberto Mujica Cordano ăn uống những thức ăn, thức uống như mọi người, kể cả như chúng ta những người Việt tỵ nạn Cộng sản tại hải ngoại cũng có cuộc sống hơn hẳn cuộc đời khổ hạnh của Tổng Thống Ngô Đình Diệm nữa!
Tổng Thống Ngô Đình Diệm lúc sinh thời thường chỉ ăn cơm hoặc cháo với món cá kho mặn, rau luộc chấm mắm ruốc, hoặc cái bánh bao.
Tổng thống José Alberto Mujica Cordano có nhà riêng, sống với đồng lương của hai vợ chồng ông. Còn Tổng Thống Ngô Đình Diệm lúc sinh tiền không có một ngôi nhà nhỏ, không có một mảnh vườn riêng, mà chỉ ăn ngủ trong một căn phòng nhỏ, cũng là phòng làm việc của vị Tổng Thống kiêm Tổng Tư Lệnh Quân Đội Việt Nam Cộng Hòa!
Nên nhớ, căn nhà tại Huế không phải là nhà riêng của Tổng Thống Ngô Đình Diệm, mà là căn nhà của Cha Mẹ ông, mà một thời trẻ tuổi Tổng Thống Ngô Đình Diệm đã sống chung cùng các bào huynh, bào đệ của Người.
Tổng Thống Ngô Đình Diệm đã sống một cuộc đời thanh bạch, liêm khiết. Sau khi bị bọn giết mướn sát hại, người ta lục lọi trong thi thể của Người, chỉ tìm được một chuỗi Tràng Hạt và nửa gói Bastos xanh. Ngoài ra, không có một thứ gì nửa cả!
Sự thật đã quá rõ ràng như thế, nhưng đảng Cộng sản Việt Nam và bọn tay sai vì phải triệt hạ uy danh của Thổng Thống Ngô Đình Diệm, nên đã gian trá khi cố tình viết ra những câu chuyện hoàn toàn bịa đặt, đã vẽ vời ra rằng Tổng Thống Ngô Đình Diệm đã “nghiện” những thứ “cao lương mỹ vị” như “ông hoàng thời phong kiến”, để bôi nhọ, miệt thị Tổng Thống Ngô Đình Diệm. Những điều này, có lẽ rồi đây sẽ có những người sẽ lên tiếng một cách vô tư, làm sáng tỏ tất cả, để cho các thế hệ sau này được biết về những sự thật về tấm gương liêm khiết của Tổng Thống Ngô Đình Diệm !
Kết luận:
Nếu đem so sánh với cuộc sống của Tổng thống José Alberto Mujica Cordano, thì Tổng Thống Ngô Đình Diệm; Người sống không có một căn nhà nhỏ, không có được một mảnh vườn riêng. Những điều đó, đã chứng minh rằng chính Tổng Thống Ngô Đình mới thực sự là Vị Tổng Thống nghèo nhất thế giới.
Tuy nhiên, dù là vị Tổng Thống nghèo nhất thế giới; nhưng Tổng Thống Ngô Đình Diệm đã để lại cho hậu thế cả một di sản vô giá:
Đó là Thể chế Việt Nam Cộng Hòa do chính Người đã khai sáng trên đất nước Việt Nam – Người đã hết lòng yêu nước, thương dân. Và cuối cùng, Tổng Thống Ngô Đình Diệm đã sống vì Tổ Quốc - Dân Tộc; và đã chết vì Tổ Quốc và Dân Tộc Việt Nam!
Anh quốc, 31/10/2014
Cao Lân
Liên quan đến 16 tấn vàng của Việt-Nam Cộng-Hòa, mời đọc:
Wikileaks tiết lộ về vận chuyển 16 tấn vàng sang Mỹ - http://www.vietnamdefence.info/t_tlnguyen-viet-phuc-loc/nvpl_wikileaks-tiet-lo-16-tan-vang-cua-vnch.htmv

Công an huyện say xỉn hôn phụ nữ giữa đường... cho vui?

Trầm Hương Thơ | 14:38 | 0 nhận xét

(PLO) - Có hơi men trong người, vị công an huyện liền sàm sỡ, ôm hôn một cô gái ngay giữa đám tiệc. Hai chị em cô gái đã phản ứng mạnh, yêu cầu phải được công khai xin lỗi, nhưng viên cảnh sát không xin lỗi mà còn ôm hôn luôn cả người chị gái rồi lên giọng hách dịch: “Nếu muốn biết tôi là ai thì hãy lên công an xã”. 
Công an huyện sàm sỡ dân

Chiều 15/10, chị Nguyễn Thị Mai Thy (SN 1978, ngụ ấp 3, xã GiaoThạnh, huyện Thạnh Phú, tỉnh Bến Tre) cùng em gái Nguyễn Thị Hồng Quyên (SN 1991) ra nhà người quen ở gần trụ sở UBND xã Giao Thạnh dự tiệc khai trương quầy thuốc tây. 
Khi tiệc sắp tàn, một người đàn ông lạ tới ngồi vào bàn. Không mấy để tâm tới người này, hai chị em tiếp tục cuộc trò chuyện. Bất thình lình, người đàn ông lạ ôm chầm lấy chị Quyên, hôn chùn chụt giữa đám đông. 
Vừa bất ngờ, vừa sợ, chị Quyên hét toáng: “Anh là ai? Tại sao lại hôn tôi?”. Người đàn ông vênh váo đáp lại: “Muốn biết tôi là ai thì lên công an xã”. 
Bức xúc trước hành động lỗ mãng và câu trả lời ngang ngược, chị Thy đứng phắt dậy nói: “Tôi không cần biết anh là ai, làm gì. Dù anh là ai cũng không có quyền ôm hôn phụ nữ bừa bãi như vậy”.
Chẳng thèm đáp lại, người đàn ông bất ngờ quay sang… ôm hôn luôn cả chị Thy rồi bỏ đi. Chị Quyên chạy tới chặn lại: “Ông xem chị em tôi là cái gì mà sàm sỡ rồi về?”. Ngay lúc đó, một cán bộ đang làm việc trong UBND xã chạy tới: “Tụi bay muốn gì thì sang công an xã làm việc”.
Tưởng rằng khi có sự can thiệp của chính quyền, người đàn ông kia sẽ phải xin lỗi vì hành động thái quá của mình. Nào ngờ, khi sang trụ sở công an xã để trình bày việc mình bị sàm sỡ, hai chị em cho rằng còn bị dọa nạt đủ điều “y như là tội phạm chứ không phải người bị hại”. 
Bên cạnh đó, họ thấy có nhiều cán bộ, công an xã “tay bắt mặt mừng” với người đàn ông lúc nãy. Hóa ra đó là một người đang công tác tại công an huyện. 
Trong lúc hai chị em đang trình bày sự việc, họ nhìn thấy người này được một công an viên dắt xe ra đến tận ngoài đường cái, nhiều cán bộ xã còn đi theo “hộ tống”. Ngao ngán và biết chắc có thưa, trình bày thế nào cũng không ăn thua nên chị Thy kêu em ra về. Vị phó công an xã cản lại. 
Chị Thy lớn tiếng: “Mấy anh trả lời tôi đi, dân thường đi hôn người khác thì mấy anh gọi là sàm sỡ. Nay công an hôn dân thì gọi là cái gì mà còn có người dắt xe, đi theo hộ tống? Nếu mấy anh trả lời thỏa đáng, tôi sẵn sàng ở lại đây làm việc tiếp”.
Bị hại bị đối xử như kẻ phạm tội
Không một ai trong trụ sở công an trả lời được nên hai chị em bỏ về. Ra đến cổng, người hiếu kỳ đang đứng rất đông theo dõi. Sẵn đang “nóng trong người”, khi được hỏi, hai chị em liền kể hết đầu đuôi mọi chuyện cho bà con nghe. Công an xã mời chị Thy quay lại tiếp tục làm việc. 
Thiếu phụ vùng vằng: “Tui không vô nữa, muốn tui vô thì cứ bắt trói rồi dẫn vô”.  Vị phó công an xã chạy ra lôi vào, chị Thy nhất quyết ngồi bệt xuống đất, không chịu đi theo. Ông phó công an ra lệnh: “Còng lại”. Chị Thy không vừa: “Còng phải không? Tui đang chờ đây”, rồi đưa tay vào còng. 
Khi bị dẫn vào, ngang ghế đá, chị Thy bị vấp chảy máu chân nên ngồi xuống xuýt xoa. Chị này cho rằng đang đau điếng, chưa kịp đứng dậy, đã bị phó công an xã lên gối vào mặt. 
Thấy chị bị đánh, người em chạy tới hét lên: “Chị tui có tội gì, sao mấy ông lại còng như vậy” và cũng phải tra tay vào còng. Chị Thy cho rằng, khi được tháo còng, bước ra đã thấy em gái mình đang bị một công an đạp té xuống đất, một người khác vặn ngược tay ra sau lưng. 

Chị Thy tố cáo bị công an xã đánh đập

Chị bức xúc: “Rõ ràng hai chị em chúng tôi là bị hại. Vậy mà công an xã đối xử với chúng tôi như những tội phạm. Khi biết người đàn ông đã sàm sỡ chị em tôi tại đám tiệc chính là công an huyện, thấy nhiều cán bộ công an trong xã khúm núm, tay bắt mặt mừng với ông ta, tôi biết sẽ không có kết quả gì nên muốn bỏ về. Vậy mà công an xã còn gây khó dễ. Hơn thế, chúng tôi là phụ nữ nhưng công an xã lại có nhiều hành động quá tay, gây thương tích”.
Cùng ý kiến với chị gái, người em cho biết: “Tôi không cần biết ông ấy là ai, làm gì. Nhưng tôi biết hành động ôm hôn người khác một cách tùy tiện như vậy là vi phạm đạo đức, nhân cách, pháp luật. Thật ra, tôi cũng không muốn làm lớn chuyện, chỉ muốn ông ấy xin lỗi chị em mình. Vậy mà ông ta bỏ về, còn ngạo mạn, hách dịch”.
Phó công an xã cũng say xỉn
Chị Thy tố cáo thêm, chính vị phó công an xã lúc đó cũng đã quá say: “Dù tôi đưa hai tay ra, ông ấy vẫn còng hụt, tôi đếm tổng cộng phải mất 5 lần bấm mở, ổng mới còng tay được”.
Cũng theo chị Thy, khi công an xã đòi còng, chị xin được kéo một số vòng trang sức ở tay lên vì sợ bị vỡ. Tuy nhiên vị phó công an xã đáp lại cộc lốc: “Hư tao đền”. Khi đưa chị vào phòng làm việc, người này đẩy mạnh chiếc ghế xoay, yêu cầu chị Thy ngồi xuống. Do chiếc ghế đang xoay, hai tay lại bị còng, chị chưa thể ngồi được. Ngay tức thì, viên công an đạp mạnh vào chân khiến chị thụp xuống. Cho rằng chị Thy chống đối, viên công an bế chị quẳng mạnh lên ghế khiến chiếc ghế văng vào vách tường. 
Nhìn thấy em gái bị đè đầu xuống bàn, trên mặt có vết máu, người anh trai chạy tới la lối: “Em tôi bị bệnh tim, mấy anh còng và đè như vậy chết người thì sao? Tôi là anh ruột, tôi có thể bảo lãnh được không?”. Phó công an tỏ ra bất cần đáp lại: “Chết một tao đền hai”. “Mạng người chứ phải cái gì đâu mà ông đòi đền hai?”. Vị phó công an xã không thèm trả lời, lẳng lặng bỏ đi. 

Chị Quyên cho hay sự việc khởi nguồn từ lúc chị bị viên công an huyện sàm sỡ tại bàn tiệc

Chưa hết, đến khi một số người trong trụ sở khuyên can, hai phụ nữ được cho ra về, viên phó công an xã còn chạy theo lớn tiếng: “Bữa nay tao đánh tay đôi với mày”. Người dân đã can thiệp không để cuộc ẩu đả xảy ra. Chị Thy khẳng định: “Lúc sự việc xảy ra, người dân tập trung phía ngoài trụ sở UBND xã rất đông, đều chứng kiến việc ông phó công an có nhiều hành động và lời lẽ không đúng mực với chị em tôi”. 
Chị Thy đã chụp nhiều hình ảnh về những vết bầm tím trên cơ thể của mình và em gái tung lên mạng xã hội. Mấy bữa sau, không biết bằng cách nào, vị công an huyện sàm sỡ đã có số điện thoại và nhắn tin, năn nỉ chị bỏ qua chuyện.
Khi giải thích “hành động kì quặc” đó của mình, vị công an này cũng thừa nhận đã hôn cả hai chị em chị Thy với lý do đang say nên “giỡn cho vui”. Được biết Công an huyện Thạnh Phú đang lập đoàn thanh tra, xác minh vụ việc. 
Chị Quyên chia sẻ: “Tôi tin pháp luật nghiêm minh, hy vọng các cơ quan chức năng sớm làm rõ hành vi sàm sỡ của vị công an huyện Thạnh Phú, và việc phó công an xã Giao Thạnh lạm dụng chức quyền, có những hành động và lời lẽ quá đáng đối với dân”./.

Mộ Vân


Phương - 17h 08’ 7/11/2014
Đuổi khỏi ngành cái đám ăn lương của dận mà hành động mất nhân tính, nếu không đuổi khỏi ngành có ngày chúng nó đánh chết người. yêu cầu các cơ quan chức năng xử lý nghiêm.

vu thi minh - 15h 26’ 7/11/2014
Nên gọi là gì đây? đang giờ làm việc say sỉn lại còn giơ cái mác công an ra dọa dân ...........Nếu ko nghiêm trị thì kỷ cương của đất nước chỉ để dọa dân thôi à ?Rất đáng tiếc là sự việc lại sảy ra tại trụ sở UBND xã nên chắc lúc đó ko chỉ có dân với 2 ông công an trên .Vậy nên phải xem lại mấy ông cán bộ xã này ,hay tất cả cùng say?để yên lòng dân .

thành nguyễn - 14h 36’ 7/11/2014
Cần loại khỏi ngành công an những thành phần này.

Trần Công - 10h 38’ 7/11/2014
Cũng vì rượu mà làm xấu đi hình ảnh người công an nhân dân, đây là bài học cho các anh và phải nhớ là uống rượu phải có chừng mực, lý trí tỉnh táo để làm chủ bản thân, nhất là công an để giữ mải hình ảnh đẹp trong lòng nhân dân.

george - 10h 08’ 7/11/2014
phải xử lý nghiêm những hành động này mới được.Bức xúc quá đi.

Thanh Tú - 18h 42’ 6/11/2014
Nếu sự việc xảy ra đúng như bài báo này vừa nêu thì các cơ quan có chức năng nên làm rõ và xử lý thích đáng, nghiêm minh để không còn có những cán bộ vừa hách dịch, ngạo mạn, coi thường kỷ cương, luật pháp và nhất là đạo đức của người cán bộ! Xử lý một cách thật nghiêm khắc!!!

Viet - 14h 35’ 6/11/2014
Xã hội sẽ tiếp tục có những hành động của người "biết luật và lách luật" thế này đến khi nào nữa!

Nguyễn An Huy - 21h 02’ 5/11/2014
Cứ như thế này thì sớm muộn cũng sẽ có ngày .....

Đáng buồn cho công sức của cha ông ta đánh đổi bằng xương, bằng máu để giờ được gì? Khi cái xã hội này bây giờ như vậy !?. Công lý nơi đâu?

Máu Giu-đa Vẫn Còn Tiềm Ẩm Trong Chúng Ta.

Trầm Hương Thơ | 06:53 | 0 nhận xét
Kính thưa qúy độc giả, TTVH. nhận được bài chia sẻ trong ngày lễ cầu hồn và lễ giỗ 51 năm cố TT Ngô Đình Diệm, Tác Giả gửi trực tiếp xin đăng lên để chia sẻ đến qúy vị.


Máu Giu-đa Vẫn Còn Tiềm Ẩm Trong Chúng Ta.

Kính thưa qúi hội đoàn,
kính thưa qúi ông bà,
qúi anh chị em thân mến!
Tối rất hân hạnh và vui mừng được chia sẻ vài tư tưởng với qúi cộng đoàn, nhân dịp thánh lễ Giỗ lần thứ 51, cầu cho đại ân nhân của dân tộc là cố TT Ngô Đình Diệm cùng bào đệ Ngô Đinh Nhu. Cũng trong dịp này, chúng ta cùng cầu nguyện cho các Binh si, sĩ quan, vì lòng trung thành với Công lý và sự thật, cũng đã bị thảm sát đau thương tức tưởi, trong biến cố 01/11/1963.

Hôm nay, chúng ta cũng không quyên cầu nguyện cho những chiến sĩ đã hy sinh bỏ mình vì đại nghĩa, bảo vệ tự do dân chủ hòa bình. Chúng ta cũng cầu nguyện quốc thái dân an, để dân tộc mau chóng thoát khỏi tà quyền Cộng sản man rợ.

Năm nay, chúng ta cũng tưởng nhớ đến 60 năm, (1954-2014) cuộc chia đôi đất nước trong đau thương và nước mắt, vì dã thuyết Cộng sản áp đặt trên miền Bắc.

Thánh Lễ cầu cho TT Diệm năm nay, đúng vào ngày Lễ trọng Kính các Thánh Nam Nữ. (Thứ bảy, 01-11-2014).

Kính thưa qúi đoàn thể, ông bà anh chị em thân mến!

Hôm nay tôi xin được chia sẻ với qúy vị đề tài: Máu Giu-đa vẫn còn tiềm ẩm trong chúng ta.

Anh chị em thân mến!
Khi nói đến Giu-đa là chúng ta hồi tưởng ngay đến sự phản bội. Sự phản bội xẩy ra trong ngũ luân: Vua-tôi, cha-con, anh-em, vợ-chồng và huynh đệ. Trong năm quan hệ này, thì ba quan hệ: Quân-thần, Phụ-tử và phu-tử là quan trọng. Ta gọi đó là Tam Cương. Sự phản bội trong quan hệ Quân thần, đồng nghĩa với sự phản bội tổ quốc.

Mọi sự phản bội xẩy ra, đều vấp phải một trong ngũ thường. Ngũ thường là năm điều phải hằng có trong khi ở đời, gồm: Nhân, nghĩa, lễ, trí, tín.
Nhân là lòng yêu thương đối với mọi sinh vật
Nghĩa là cách cư xử với mọi người theo công bình lẽ phải
Lễ là sự tôn trọng hòa nhã trong cư xử với mọi người
Trí là sự thông biết lý lẽ, phân biệt thiện ác, đúng sai. Và
Tín là giữ đúng lời, đáng tin cậy.



Phản bội trong quan hệ cha-con: Điển hình là trường hợp Trường Chinh, Đặng Xuân Khu đấu tố cha, vì tham vọng chính trị.

Điển hình tiêu biểu, phản bội trong quan hệ huynh đệ, đó là cuộc đấu tố bà Nguyễn Thị Năm, trong vụ cải cách ruộng đất. Bà Nguyễn Thị Năm, còn gọi là bà Cát Hanh Long. Bà là người đóng góp gương mẫu nhất cho „tuần lễ vàng“.

Bà là người đã cho ăn, cho ở và bao che cho Võ Nguyên Giáp, Trường Chinh, Lê Đức Thọ, Hoàng Quốc Việt, v.v. khỏi chết khi bị lùng bắt. Nhưng bất nhân thay, viên đạn đầu tiên khai mào cho cảnh đấu tố man rợ, lại chính là nạn nhân: Nguyễn Thị Năm. Vụ phản bội này biểu lộ thật rõ bản chất tình đồng chí bất tín của Cộng sản.

Qua sự kiện này, trong dân gian, ta có câu ngạn ngữ: Bịt râu đeo kính. Câu thành ngữ ý ám chỉ: Hồ Chí Minh bịt râu và Trường Chinh đeo kính, để che mắt mọi người, tham dự cuộc đấu tố này.

Phản bội trong quan hệ Vua-tôi: Điển hình là trường hợp Đức Chúa Gie-su với Giu-đa; Và trường hợp TT Ngô Đình Diệm với nhóm hàng tướng, đứng đầu là Dương Văn Minh.

Chúng ta thấy. Tuy cùng ăn cùng bàn, cùng uống chung một chén, nhưng khi con người với nhận định chủ quan mù quáng, họ sẽ không còn phân biệt được đâu là thiện ác, đâu là sai trái. Để đạt tham vọng chính trị bất lương, họ sẽ dùng mọi mưu chước xấu xa bẩn thỉu. Dù đạp lên xác người mà đi, họ cũng không e ngại!

Nhóm phản tướng Dương Văn Minh, có lẽ cho rằng, TT Diệm cư xử không có nghĩa, độc tài thiên vị, kỳ thị Phật Giáo, cấm sinh hoạt của Phật Giáo. Thử hỏi, trong lịch sử Việt Nam, thời cận đại, những thời đệ Nhị Cộng Hòa, và trong triều đại Cộng sản Hồ Chí Minh hiện nay, thì thời nào, Tam Giáo đồng thịnh nhất? Thời nào người dân sống trong thanh bình thịnh vượng và an khang nhất? Thời nào người dân sống hưởng tự do dân chủ, hưởng thanh bình, nhân vị nhân bản con người được tôn trọng cao nhất?

Xin thưa! Chúng ta phải công tâm mà thú thật: Thời vàng son của dân tộc trong lịch sử cận đại, đó là thời Đệ Nhất Cộng Hòa. Và thiết nghĩ, những qúi vị cao niên, sống ở miền Nam, chắc hẳn đều đồng ý với tôi về nhận định khách quan này. Nếu không đúng, thì tại sao hằng năm, khắp nơi trên thế giới đã tổ chức thánh lễ tưởng nhớ đến vị vĩ nhân của dân tộc.

Giả nếu như Hồ Chí Minh là ân nhân của dân tộc. Vậy thử hỏi, có đoàn thể, cộng đồng liêm chính nào, tổ chức thánh lễ cầu cho bạo chúa Hồ Chí Minh không? Tuy cho rằng, nghĩa tử là nghĩa tận. Dù Hồ Chí Minh, vì mục đích chính trị, đã xin rửa tội, nhưng không một nhà thờ nào tổ chức Lễ Giỗ cho HCM.

TT Diệm đã chứng minh tài lãnh đạo của mình trong chín năm, tạo cho quốc thái dân an. Còn Dương Văn Minh, cầm quyền hai lần. Lần thứ nhất chỉ gần ba tháng với chính phủ Lâm thời bù nhìn Nguyễn Ngọc Thơ, do Dương Văn Minh lập ra. Lần thứ hai chỉ có ba ngày.

„Nước loạn nhờ tướng giỏi“, cha ông chúng ta khẳng định như thế. Thế, tướng Dương Văn Minh là loại tướng nào? Kết qủa xấu tốt, suy hay thịnh cho dân tộc, là câu trả lời chứng nghiệm rõ nhất.

Nhân đây, chúng ta xét về trường hợp quan hệ Quân-thần xẩy ra giữa Đức Chúa Giê-su với Giu-đa và TT Diệm với nhóm phản tướng Dương Văn Minh. (Tôi xin được đóng ngoặc mở ngoặc ra đây: Đứng trước biến cố 30/04/1975, thì thử hỏi, có phản tướng nào nhúng tay vào trong vụ đảo chính bất chính 02/11/1963, thề sống chết với dân? Hay họ chỉ nói bằng mồn, nhưng ba chân bốn cẳng, họ đã lo bỏ chạy? Đừng nghe họ nói, mà hãy nhìn kỹ họ làm!).

Qúi ông bà anh chị em có biết lý do tại sao Giu-đa phản bội Chúa không? Xin thưa, Vì lý do tham vọng chính trị. Giu-đa thuộc về nhóm Zelót, là một nhóm đấu tranh giải phóng dân tộc. Giu-đa là môn đệ Chúa Giê-su, ít gì cũng đã ba năm trời ròng rã, cùng đồng hành với Người, đi khắp nơi rao truyền tin mừng của Chúa.

Giu-đa nhận thấy Đức Chúa Giê-su có đủ quyền lực để giải phóng dân Do Thái khỏi ách thống trị của đế quốc La-Mã. Nhưng Đức Chúa Giêsu vẫn „thờ ơ“ trước vấn nạn quốc gia này. Vì thế, Giu-đa tìm mưu kế, để Đức Chúa Giê-su ra tay.

Mục đích tham vọng của Giu-đa là: sau này, sẽ được giữ chức vụ lớn trong triều đại Giê-su. Chính vì vậy, mười hai môn đệ đã một lần đặt ra câu hỏi, là ai là người có chức vụ cao nhất.

Để tham vọng chính trị thành đạt, Giu-đa giăng ra cái bẫy. Giu-đa tự xin làm Ăng-Ten cho đế quốc La-mã. Giu-đa chỉ điểm, tố cáo Đức Chúa Giêsu là người có chủ mưu lật đổ chế độ. Giu-đa muốn quân La-mã bắt đức Chúa Giê-su. Vì, có như vậy, thì Đức Chúa Giê-su mới phẫn nộ ra tay đuổi quân La-mã. Giu-đa đòi hỏi Đức Chúa Giê-su phải làm theo ý mình. Nếu không, Giu-đa phản. Và Giu-đa đã phản ý Chúa.

Nhưng khi quân La-Mã đến bắt Đức Chúa Giê-su, thì Người không những chạy trốn, mà còn tự ý nộp mình để cho quân dữ bắt.

Và cuối cùng, Người còn chịu chết đau khổ nhục nhã trên thập giá. Giu-đa còn chút lương tri, khi thấy mình đã phản bội Chúa. Mục đích tham vọng chính trị không thành, Giu-đa qúa tuyệt vọng và phải tự tìm cho chính mình cái chết, để tự giải oan cho sự mù quáng tham vọng chính trị của mình.

Kính thưa qúi hội đoàn!

Xét chung trong hai trường hợp giữa Đức Chúa Giê-su và TT Diệm, thì chúng ta tìm thấy có nhiều điểm tương đồng, nhưng cũng có vài điểm khác biệt:

Những điểm tương đồng là:
- Cả hai không chạy trốn, mà tự ý nộp mình trao cho quân dữ đem đi bắt.

- Cả hai, với quyền lực trong thay, có thể thay đổi tình huống, nhưng cả hai không lạm dụng quyền lực. Thà chịu chết để chứng minh ơn cứu độ cho mọi người, còn hơn gây ra tội ác. Con người đều phải chết một lần, chết vinh còn hơn sống nhục.

- Cả hai, biết mình sẽ bị giết.

- Cả hai, trước khi chết, đã cầu nguyện suốt đêm. Đức Chúa Giê-su trong vườn Giệt-sê-ma-ni. TT Diệm trong nhà thờ Cha Tam.

- Cả hai bị quân dữ trang bị vũ trang hùng hổ đến bắt. Quân dữ xem Đức Chúa Giê-su và TT Diệm như một tướng cướp đầy bạo lực. Họ bạch lộ chân tướng, suy bụng ta ra bụng người, khi chủ mưu giết TT Diệm, qua cung cách đón bắt các Ngài.

- Cải hai bị giết chết nhục nhã, oan ức tức tưởi.
- Cải hai phải mất gần 50 năm sau, nhân loại mới hiểu ý nghĩa của cái chết u nhục này.
- Cả hai, sau gần 50 năm, mới được cả thế giới noi gương và theo chân hai Người. Nay là tinh thần Ngô Đình Diệm bất diệt. Xưa là mã mật con cá, nay là biểu tượng thập giá.
- Cả hai là biểu tượng hình ảnh con chiêm bị đem đi giết.
- Đức Chúa Giê-su chịu chết, vì nhóm bảo thủ tôn giáo cực đoan cục bộ. TT Diệm bị giết, vì tham vọng chính trị của nhóm hàng tướng. Cả hai bị giết bởi một nhóm có thế lực trong nước.
- Cả hai bị đem đi giết vì hai yếu tố: Tôn giáo và chính trị.
- Trước khi đem đi giết, cả hai bị tra tấn. Đức Chúa Giê-su trong dinh quan Tổng Trấn Philatô. TT Diệm trong Bộ Tổng Tham Mưu.
- Kẻ phản bội: Giu-đa và đại úy Nhung. Cả hai đều tự tử. (Bị thủ tiêu trong tù, để giữ bí mật. Nếu việc làm chính đáng, thì phải vinh danh, không cớ gì phải thủ tiêu để giữ bí mật. Có bất chính mới phải làm như thế!)
- Trị giá thưởng công cho kẻ giết người, xưa cũng như nay, cách gần 2000 năm, cũng gần tương đương với nhau.

Sau đây vài điểm khác biệt:
Giu-đa thì mượn quân ngoại bang giết Chúa. Ngược lại, nhóm tài Phiệt ngoại bang Mỹ lại dùng người Việt giết người Việt.

Giu-đa bán Chúa được 30 nén vàng do đế quốc ngoại bang thưởng. Nhóm tay sai phản Tướng giết TT Diệm thì được vài trăm ngàn Đôlla, cũng do nhóm tài Phiệt ngoại bang thưởng.

Dù biến cố xẩy ra cách nay trên 2000 năm, nhưng giống nhau thật nhiều chi tiết. Tuy nhiên, có sự khác biệt rõ rệt, đó là: Đức chúa Giê-su được triệu ra trước quan tòa Tổng trấn Philatô. Còn TT Diệm không được điều ra tòa án, trước khi xử án.

Vua Philatô đã xét xử. Và đã phán quyết, là „không tìm thấy người này có tội“. Nhưng đứng trước sự bất bình mù quáng, bè phái cục bộ tôn giáo, lòng ích kỷ, tham vọng của nhóm Thượng đế, Philatô đã rửa tay, để làm chứng, là ông ta không nhúng tay trong vụ giết người công chính vô cớ này.

Chính Đức Chúa Giê-su cũng nói quân dữ: Tại sao các ngươi đánh ta, nếu ta làm đúng. Còn TT Diệm thì nói với cha Tam trước đi đi nộp mình: „Mình có làm gì sai trái mà phải lẩn trốn?“.

Nếu ngày nay, có quan tòa lập ra xét xử biến cố 02/11/1963, thì dĩ nhiên, TT Diệm sẽ trắng án. Mong có được phiên tòa như thế, vì một số nhân chứng vẫn còn sống.
Qua hai cách phán xử, thì chúng ta thấy cách phán quyết của nhóm phản tướng Dương Văn Minh qủa ư là qúa man rợ. Giết người không có luật pháp công minh xét xử. Cảnh giết người như thế, biểu lộ con người không có văn hóa, thiếu nền văn minh nhân bản. Nói chung, cách hành xử của nhóm phản tướng Dương Văn Minh là bất chính. Gỉa như họ có chính nghĩa, tôi nói gỉa như họ có chính nghĩa, nhưng chúng ta xét đoán qua lối hành xử của họ, thì họ có khác gì như một nhóm cao bồi du đãng?! 

Để kết luận, chúng ta có nhận định sau:
Kẻ phản bội tự mình xấu hổ phải đi tìm cái chết. Kẻ phản bội là kẻ vu khống, vu oan cáo vạ cho người khác, vi phạm đến nhân phẩm người khác. Họ tự đưa mình sa vào vòng vi phạm luật pháp.



Từ những nhận định chủ quan mù quáng, từ lòng đố kị ganh tương, do lòng tham vọng chính trị, từ kiểu cách bảo thủ cực đoan, cục bộ tôn giáo, mà đã biến con người thành dã thú, bất nhân.

Kính thưa qúi cộng đoàn!
Máu của Giu-đa vẫn còn thấm máu trong nhiều người chúng ta. Giu-đa là kẻ gián điệp, làm Ăng-ten cho ngoại bang, vì tham vọng chính trị quyền lợi.
Đức Chúa Giê-su chết, vì sự cứng lòng bảo thủ, cục bộ tôn giáo của các Thượng Phẩm Do Thái kiêu ngạo.

Xưa kia, các phản tướng giết TT Diệm và bào đệ Ngô Đình Nhu, thì họ dựa vào vì lý do gì?

Cái cớ gì, để họ giết vị TT khả kính chấp chính, chính danh qua bầu phiếu tự do? Lý do cục bộ tôn giáo cực đoan? Lý do hận thù ganh tị cá nhân? Hay lý do tham vọng chính trị?

Nếu giết TT Diệm, vì lý do chính trị, thì thật là lý do không đứng đắn. Vì, TT Diệm là một người ái quốc gương mẫu, không những được cả nước mến phục, mà cả các cường quốc, các quốc gia lân bang cũng phải thừa nhận.

Giết TT Diệm, vì lý do kỳ thị tôn giáo? Vậy tại sao TT Diệm không kỳ thị tôn giáo Cao Đài Hòa Hảo, hay tin Lành, hay Hồi Giáo?

Vậy chúng ta hãy nhìn những thành phần nội các bù nhìn của Nguyễn Văn Thơ, do Dương Văn Minh lập ra? Chính phù này có kỳ thị tôn giáo không? Chế độ Nguyễn văn Thơ có gia đình trị không?

Như đã trình bày, không thời kỳ nào Tam Giáo đồng thịnh như thời Đệ Nhất Cộng Hòa. Chẳng nhẽ lấy danh nghĩa tôn giáo mà giết một vị TT chính danh một cách dã man như một ác qủy, mà gọi được là đường chánh đạo sao? Người lãnh đạo không nhân đức thì làm sao thiết lập một nước nhân bản được. Kẻ nào hành xử bất chính, kẻ đó không thể thiếp lập một quốc gia pháp trị được.

Lãnh đạo nào, quốc gia đó! Lãnh đạo là bọn cường hào ác bá, thì sinh ra cũng toàn bọn tay sai là côn đồ du đãng. Chính họ cũng sẽ tự đón nhận hậu qủa của những kẻ bất nhân này. Kẻ ác trồng cây dữ, họ sẽ tự ăn qủa đắng, trái cay! Chúng ta thử suy gẫm tình hình hiện nay ở Việt Nam! Công an cấu kết với côn đồ, để hội đồng nhân dân. Thử hỏi, có phải nhà nước là phường côn đồ không?! Có phải đúng là một băng đảng, cá mè một lứa không?!

Để kết luận chúng ta có nhận định rõ rằng: Kẻ giết TT Diệm, cố vấn Ngô Đình Nhu, cùng những tướng sĩ cao cấp, trong biến cố 02/11/1963, họ là những Ăng-ten cho ngoại bang, họ là đảng viên CSVN hay cảm tình viên của đảng này. Trong họ vừa là kẻ phạm pháp, vừa là đao phủ. Trong họ không bao giờ có Công lý, sự thật công bằng và đạo lý. Ai theo họ, sẽ tự mình, tìm gán cho chính mình bản án: bất nhân, bất nghĩa, và bất tín!

Kính thưa qúi nhân sĩ hội đoàn!

Anh chị em thân mến!
Trước khi Đức Chúa Giê-su tắt hơi thở cuối cùng trên thập giá, Ngài cầu nguện cùng Chúa cha rằng: “Lạy cha, xin tha tội cho họ, vì họ không biết việc họ làm”. (Lc 23, 43) Thời sinh thời, TT Diệm là người nổi tiếng về tíh hiền lành nhân hậu. Tôi tin rằng, nay trước nhan thánh Chúa, Người cũng cầu xin cho nhóm phản tướng: “Lạy Cha, xin Cha tha tội cho họ, vì họ không biết việc họ làm!”.

Amen!

Thứ bảy, ngày 01.11.2014, tại Đức Quốc, Frankfurt-Bonames
Lm Gioan Baotixita Đinh Xuân Minh

HÒA LAN: LỄ GIỖ 51 NĂM CỐ TỔNG THỐNG NGÔ ĐÌNH DIỆM

Trầm Hương Thơ | 02:02 | 0 nhận xét

Nhận thơ của Lm. Phêrô Nguyễn Đức Minh từ Hòa Lan mời đến tham dự thánh lễ cầu nguyện cho các linh hồn tiền nhân của chúng ta. Đồng thời cũng tổ chức ngày giỗ 51 năm của cố Tổng Thống Ngô Đình Diệm nhằm đúng vào ngày 02.11 Giáo Hội dành riêng để kính nhớ các linh hồn tổ tiên, nên gia đình tôi quyết định lái xe sang Vương Quốc nổi tiếng của loài hoa Tulip này một chuyến.
Quãng đường dài hơn 200 cây số thật êm ả thanh bình, không có đồi núi như những nước khác, toàn là đồng bằng với những đồng cỏ bát ngát và những đàn bò sữa nhàn nhã gặm cỏ và nghỉ ngơi thanh thản như nhưng bức tranh của vườn địa đàng. Tới nơi sớm hơn nửa tiếng nên chưa khai mạc, mọi việc trang hoàng và sửa soạn đã gần như đâu vào đấy cả. Bàn thờ và bức tranh cố Tổng Thng rất trang nghiêm và ý nghĩa

Đúng 13giờ người điều hợp chương trình kính mời mọi người trang nghiêm đứng lên chào Quốc Kỳ và hát Quốc Ca VNCH. Tiếp theo với phút mặc niệm để tưởng nhớ đến chí sỹ Ngô Đình Diệm vị Tổng Thống đáng kính trọng nhất đã vị Quốc vong thân cho dân tộc, và tưởng nhớ đến tất cả những chiến sĩ và đồng bào đã hy sinh vì chủ quyền đất nước, những người đã bỏ mình trên rừng sâu nước độc vì tù tội, những người đã chết trên biển cả, trên con đường tìm tự do.

Tiếp đến Lm. Phêrô Nguyễn Văn Khải, Lm. Gioan Nguyễn Văn Thông, và Ông Vicent Nguyễn Văn Rị đại diện LHNVTNCS tại Đức Quốc tiến lên thắp hương trên bàn thờ chính để kính các tiền nhân của chúng ta cũng như linh hồn cố Tổng Thống Ngô Đình Diệm và bào đệ Ngô Đình Nhu. Tiếp theo là mỗi người lên dâng một ngọn nến để kính nhớ Cố Tổng Thống Ngô Đình Diệm và những người đã vị quốc vong thân.
    

Tiếp theo chị Tuyết người nữ cựu cảnh sát Quốc Gia và ông Lê Hùng phát biểu ngắn gọn nhưng xúc tích về thời gian đẹp và hạnh phúc dưới sự lãnh đạo của cố Tổng Thống Ngô Đình Diệm. Một người suốt đời chỉ lo cho dân cho nước, cho nền độc lập tự chủ của dân tộc và cuối cùng đã hiến cả mạnh sống mình cho dân tộc Tổ Quốc và Đất Nước.
  
Lm. Phêrô Nguyễn Đức Minh trưởng ban tổ chức gii thiệu:  

"Đối với Giáo Hội Công Giáo thì cứ hằng năm vào ngày 2 tháng 11 cầu nguyện trọng thể và tưởng nhớ những người đã chết. Gọi là Lễ Cầu Cho Các Linh Hồn. Ít nhiều trong mỗi chúng ta cũng có những người thân, bạn bè thân hữu đã về thế giới bên kia. Đối với những người Công Giáo thì chúng ta tham dự thánh lễ và cầu nguyện cho họ mau được về nhan thánh Chúa. Trong dịp này chúng ta cũng không quên cầu nguyện cho các chiến sĩ Việt Nam Cộng Hòa đã bỏ thân trên các chiến trường khi phải gìn giữ từng tấc đất khỏi rơi vào tay cộng sản. 
Chúng ta cũng không quên cầu nguyện cho những chiến sĩ đã chết trong các nhà tù mà cộng sản gọi là trại học tập cải tạo. Chúng ta cũng không quên cầu nguyện cho những đồng bào xấu số chết trên đường tìm tự do. Họ đã chết trên biển, trong rừng hay tại các ngả biên giới Lào và Campuchia và tất cả những người đã hy sinh cho Tổ Quốc…. Dịp này chúng ta cũng tưởng niệm cái chết tức tưởi của cố tổng thống Ngô Đình Diệm bị sát hại vào ngày 2 tháng 11 năm 1963 cách nay đúng 51 năm. Đất Nước Việt Nam từ đó chỉ có nước mắt và tang thương…. Bây giờ đã 51 năm rồi nhưng nhìn vào tương lai vẫn còn đen tối và ảm đạm chưa có li thoát. 
Là người Công Giáo chúng ta không những chỉ có bổn phận lo sống lề luật Chúa là Mến Chúa và yêu người, chúng ta cũng còn có trách nhiệm đối với Quê Hương và Đồng Bào ta còn đang ở lại tại Quê Nhà.
Với tâm tình trên tôi và một số anh chị em tổ chức Thánh Lễ cầu cho các Linh Hồn và đồng thời cũng cầu nguyện cho Quê Hương Việt Nam mau có thanh bình thật sự. Năm nay có sự hiện diện của cha Phêrô Nguyễn Văn Khải, và cha Gioan Nguyễn Văn Thông cùng dâng thánh lễ cầu nguyện.  Đồng thời cha Phêrô Nguyễn Văn Khải đến từ Rôma sẽ chia sẻ với chúng ta về Lòng Chúa Thương Xót dưới ống kính của lịch sử và Đức Tin.


Cả hội trường chào đón cha bằng một tràng pháo tay nồng nhiệt.
Vào đầu buổi nói chuyện Lm. đã đưa ra một câu thơ như sau: 
"Trăm năm nào có gì đâu
Cuối đời một nấm mồ sâu gửi vào"

Đó là quan niệm thời trước, chứ còn thời bây giờ dưới cái chế độ độc ác vô thần cộng sản thì có gửi vào nấm mồ đó, có được yên không? Thưa hoàn toàn là không! Hỏi vì sao? Thưa, lịch sử đã chứng minh cho thấy rõ ràng là: Cái chế độ cộng sản là một cái chế độ ăn cướp, và đảng cộng sản chính gốc chỉ là đảng cướp. Đầu tiên là họ đánh lừa nhân dân để cướp chính quyền, khi cướp được chính quyền rồi nó bắt đầu cướp các nhà máy xí nghiệp, sau đó bắt đầu cướp đất của nhân dân, của tất cả các tôn giáo bằng chiêu bài "cải cách ruộng đất" tiếp đến là cướp nhà dân bằng cách gọi là "quy hoạch" Bây giờ nó quy hoạch từ nam chí bắc, nghĩa là những dự án cướp vẫn treo ra đó từ nam chí bắc. Cướp để bán cho nước ngoài mở xí nghiệp để bóc lột sức lao động của dân. Cướp để bán chia chác nhau ăn và xây nhà cao cửa rộng, còn dân chết thì mặc bay. Đấy là chúng ta nhìn thấy rõ ràng vẫn đang diễn ra hàng ngày khắp cả từ nam chí bắc. Đó là cướp của người sống, còn người chết thì sao? Thưa người chết cũng bị cướp. Đừng tưởng một nấm mồ sâu gửi vào mà yên với chúng nó nhá. bao nhiêu mồ sâu, bao nhiêu nghĩa trang chúng cũng giải tỏa đào lên bán tuốt. Cho nên gởi vào nấm mồ sâu với cái chế độ vô thần cũng không thể yên được mà chết rồi cũng phải chạy. Vì cứ ít bữa chúng lại quy hoạch tức là lại sửa soạn cướp. Đấy là cái chế độ, còn con người thì sao?
Tôi xin được so sánh đối chiếu sơ một chút 2 nhân vật lịch sử giữa ông Hồ Chí Minh và Ông Ngô Đình Diệm như sau:

Trước nhất nói về Ông Ngô Đình Diệm. Tôi là người sinh trưởng và sống ở miền Bắc, nhưng nhờ đọc sách về lịch sử nhiều và thấy như sau:

- Ông Ngô Đình Diệm là một bậc học thức uyên thâm xuất thân từ dòng dõi quan quyền và gia giáo đạo đức.
- Ông được đào tạo để làm quan và đã làm quan rất sớm khi mới 20 tuổi đã là Tri Huyện, năm 32 tuổi đã là một thượng thư trẻ nhất, tương đương với một vị Bộ Trưởng bây giờ.
- Ông yêu nước thương dân vì khi làm quan ông rất thành công mở mang chỉnh đốn những nơi nào ông được bổ nhiệm đến.
- Ông sống thanh đạm không có bồ bịch hay vợ con.
- Ông sống rất gương mẫu và đạo đức.
- Ông rất có tinh thần tự cường dân tộc. v. v...

Nói chung sách vở của cộng sản chỉ giỏi vu cáo cho ông những cái xấu xa nhưng mà chẳng có cái bằng chứng nào cả.

n ông Hồ Chí minh thì sao???

- Mặc dù chế độ cộng sản họ tự tôn ông lên hàng thần thánh, vĩ nhân, học thức, cứu nước v.v...

- Nhưng nay nó như là cái tượng tô vôi theo dòng thời gian đã bị trời mưa nắng gió giờ lòi ra những cái xấu loang lổ như:

- Đi đến đâu thì có vợ ở đấy, còn bồ thì vô số kể. (Sách tầu sách tây hình ảnh ghi đầy đủ)
- Con rơi con rớt, giết vợ, giết bồ đủ thứ.
- Lừa đảo nhân dân bán nước cho ngoại bang có bằng chứng hằn hoi
- Chẳng có bằng cấp chỉ giỏi lừa đảo, viết tiếng việt thì chính tả sai lên sai xuống, bằng chứng còn rõ ràng.
- Bất hiếu với tổ tiên thờ tàu hơn thờ cha mẹ.
Tôi chỉ nói sơ sơ thế thôi chứ thông kê ra nữa thì chỉ thêm thừa và bẩn tai qúy vị.
(Bài nói chuyện rất nhiều nhưng tôi chỉ xin được rút ý lại một chút thôi)
Rất nhiều câu hỏi đặt ra đều được diễn giả trả lời vô cùng thích đáng, rõ ràng và mạch lạc. Thật là một buổi nói chuyện rất bổ ích và thực tế cho tình hình đất nước hiện nay. Để cho mọi người hiểu rõ về cái chế độ cộng sản nói chung và Việt Nam mình bây giờ. 

Bài giảng trong thánh lễ Lm. chia sẻ cũng rất tuyệt vời! Chúng ta không hận thù con người cộng sản, vì đạo Thiên Chúa là đạo bác ái và yêu thương. Nhưng chúng ta phải có bổn phận tẩy chay cái chế độ ác độc này và đấy là bổn phận của chúng ta . Phải làm cho nó tiêu đi, không bao giờ được thỏa hiệp với cái ác, cái sự xấu xa. Chắc chắn chúng ta phải ghi nhớ những điều đó, vì đây là lời của Thiên Chúa dạy nhá, Không bao giờ được thỏa hiệp với tội ác cả.


Những lời nguyện giáo dân:
- Cầu cho linh hồn Gioan Baotixita Cố Tổng Thống Ngô Đình Diệm và bào đệ Giacôbê Ngô Đình Nhu đã hy sinh cho Tổ Quốc và bị sát hại vào ngày này 02.11.1963 cách đây đúng 51 năm, xin Thiên Chúa đón nhận vào hưởng ánh quang vinh của Ngài.
- Cầu cho tất cả những linh hồn đã hy sinh vì Tổ Quốc và Quê Hương, và tất cả những linh hồn tiền nhân được an nghỉ chốn ngàn thu của Ngài.
_ Cầu cho tất cả những người đang tranh đấu cho tự do và nhân quyền được luôn đầy ơn khôn ngoan, kiên cường trong mọi hoàn cảnh, và xin mỗi ngày có thêm nhiều người trẻ dấn thân đi trên con đường tranh đấu cho quê hưong đất nước sớm được tự do và hạnh phúc hơn.

- Câu cho ĐGH. đầy ơn khôn ngoan và sức khỏe để dẫn dắt Giáo Hội vượt qua những sóng gió hiểm nguy, để đi đùng con đường công minh của Chúa dạy.

Cuối thánh lễ Lm. Phêrô Nguyễn Đức Minh thay mặt BTC. cám ơn tất cả những bàn tay đóng góp cách này hay cách khác cho ngày hội luận và thánh lễ hôm nay được thành công tốt đẹp. Cám ơn tất cả đã hy sinh thời gian từ Đức, Bỉ, khắp nơi ở Hoa Lan đã đến tham dự đông đảo, Cám ơn ca đoàn hôm nay đã hát những bài thánh ca qúa tuyệt vời! Đặc biệt cám ơn tới cha Phêrô Nguyễn Văn Khải đã không quản ngại từ Rôma về tận Hoà Lan này để chia sẻ với chúng con những cái rất thật của tình hình Đất Nước và Quê Hương cũng như dâng thánh lễ đễ cầu cho tổ tiên hôm nay. 
Cám ơn tới hội đồng giáo xứ St.-Antoniuskerk và đặc biệt là bà chủ tịch Hội Đồng Giáo Xứ Madeleine Schreuers hôm nay cũng có mặt tham dự với chúng ta nơi đây. Nhân đây bà cũng có đôi lời phát biểu rằng: Bà rất vui và thấy qúy trọng những thánh lễ và chương trình sinh hoạt của Việt Nam qua cha Minh từ năm trước cũng như năm nay và có thể còn cho cả năm tới nữa. Tràng pháo tay đả rộn rã cám ơn bà vang lên cuối thánh lễ.


Chấm dứt thánh lễ các em trong đội giúp lễ, và dâng của lễ cũng như các anh chị em trong ca đoàn chụp hình lưu niệm với ba Linh mục đồng tế hôm nay.


Mỗi người một bàn tay xúm lại thu dọn lại nhà xứ hội trường tươm tất sạch sẽ, đẹp đẽ như khi mới đến.
Tôi chào từ giã ra lài xe về đến nhà là 22 giờ đêm. 
Ngồi viết vội bài tường thuật này và những hình ảnh đưa lên để sáng mai thứ hai còn đi làm. Trong tâm thầm tạ ơn Chúa đã đưa con đưa về bằng an trải qua hơn 400 cây số đi về. Cả ngày hôm nay trời nắng đẹp vơi biết bao điều được học hỏi trong ngày lễ Giáo Hội dành riêng để tưởng nhớ đến 
"CÁC LINH HỒN". tín hữu đã qua đời.
Chim có tổ nên hướng về nguồn cội
Người có tông nên nhớ mãi không thôi
Ngày hôm nay ngày mong chờ xóa tội
Từng phút giây sầu khổ mãi bồi hồi

Thân lạy Chúa! xin ngài thương xóa tội
Tội tổ tông, tội từ lúc trong nôi
Tội lớn lên con mang đến trong đời
Tội mang theo lúc trở về nguồn cội.

Thanh Sơn 02.11.2014
Tường thuật và ghi hình.


Xem thêảnh

LS Lê Công Định: Công lao Tổng thống Ngô Đình Diệm cần được tôn vinh

Trầm Hương Thơ | 15:55 | 0 nhận xét



Lê Công Định - Lúc thiếu thời đi học, nhắc đến cố Tổng thống Việt Nam Cộng Hòa Ngô Đình Diệm và Nguyễn Văn Thiệu, đa số thầy cô dưới mái trường XHCN của tôi đều gọi là “thằng Diệm” và “thằng Thiệu”. Về nhà tôi kể lại cho ba mẹ nghe. Ông bà nghiêm nghị cấm tôi không nên bắt chước thầy cô, vì như thế là vô lễ và bất kính đối với các bậc tiền nhân. Sau này, trưởng thành, có dịp đi làm việc ngang vùng Ninh Thuận, một đồng nghiệp lớn hơn tôi vài tuổi hỏi: “Nghe nói vùng này là quê hương của thằng Thiệu?” Tôi cau mày, đáp: “Dù sao ông Nguyễn Văn Thiệu cũng đáng bậc cha chú của anh mà! Nếu mình đi đến vùng Nghệ An, em nói đây là quê hương của thằng Hồ, anh sẽ cảm thấy thế nào?” Anh ấy chống chế: “Xin lỗi, thói quen thôi mà!” Từ đấy anh ấy xem tôi là “phản động” (!). Tôi hãnh diện về tiếng “phản động” đó, vì nhớ đến lời giáo huấn đạo làm người của cha mẹ tôi.

Ba tôi, một người tham gia phong trào cộng sản, vẫn luôn bày tỏ lòng kính trọng đối với cố Tổng thống Việt Nam Cộng Hòa Ngô Đình Diệm. Ông thường nhận định với tôi rằng dân tộc này sẽ tốt đẹp hơn nhiều, thậm chí có thể sánh ngang với Nhật Bản ở Á châu, nếu cụ Diệm lèo lái con thuyền đất nước đến được bờ bến mà cụ tâm niệm và tranh đấu cả một đời. Khi tôi tỏ vẻ ngạc nhiên vì sao ông chưa bao giờ bày tỏ sự tôn trọng tối thiểu đối với bất kỳ lãnh tụ cộng sản nào, ba tôi lắc đầu trả lời: “Ba chọn lầm đường!” Và ông luôn căn dặn tôi: “Thế hệ của con không được quyền lạc lối như ba.”

Mỗi sáng mùng một Tết hàng năm lúc tôi còn là học sinh tiểu học và trung học, sau khi sang chúc Tết ông nội về, ba mẹ thường đưa anh em chúng tôi đến nghĩa trang Mạc Đỉnh Chi viếng mộ dượng sáu tôi là ký giả Vân Sơn Phan Mỹ Trúc, Chủ bút nhật báo Đông Phương ở Sài Gòn trước 1975. Bao giờ cũng vậy, trước khi đến mộ dượng tôi, ba tôi luôn dừng lại thắp hương, còn mẹ tôi (một giáo dân Công giáo) đọc kinh cầu nguyện trước mộ Tổng thống Ngô Đình Diệm, Cố vấn Ngô Đình Nhu và bà cụ cố thân sinh của hai ngài. Anh em chúng tôi phải đứng chấp tay, cúi đầu. Điều đó đã trở thành thông lệ của gia đình tôi ngày xưa.

Năm 1998, sang Pháp học, tôi đọc một quyển sách về Tổng thống Ngô Đình Diệm và biết rằng sau khi nghĩa trang Mạc Đỉnh Chi bị giải tỏa năm 1985, hài cốt của ba vị cùng với ông Ngô Đình Cẩn được thân nhân chuyển về nghĩa trang Lái Thiêu. Tết năm 1999, nhân dịp trở về Việt Nam dự chương trình Orientation dành cho sinh viên nhận học bổng Fulbright du học Hoa Kỳ, tôi chở ba tôi đi Bình Dương tìm nghĩa trang Lái Thiêu, mà ông còn nhớ tên gọi xưa là “Nhị Tì Quảng Đông”. Chúng tôi dò hỏi những người dân gác mộ xung quanh đó, thì được hướng dẫn tận tình và đưa đến tận nơi. Họ còn nhắc nhở chúng tôi viếng nhanh rồi về, vì buổi trưa các du kích xã đi ăn cơm nếu không chúng tôi có thể bị mời về xã đội điều tra lý do viếng mộ ông Ngô Đình Diệm (?).

Theo quyển sách tôi đọc, bia mộ của cố Tổng thống ghi “Giacôbê Đệ”, còn bia mộ của ông Cố vấn ghi “Baotixita Huynh”, do thân nhân lúc cải táng cố tình tráo hai chữ “huynh” và “đệ” để kẻ gian nhầm lẫn. Tôi không rõ thực hư việc này, nhưng quả nhiên thấy rõ những dòng chữ ấy. Giữa mộ hai ngài là mộ của bà cụ cố thân sinh. Cách một quãng xa, ngôi mộ có tấm bia dựng cao ghi chữ “Can” và năm mất 1964, chính là mộ phần của ông Ngô Đình Cẩn. Hai cha con tôi kính cẩn làm lễ, thắp hương, đọc kinh cầu nguyện và chụp ảnh lưu niệm. Suốt đoạn đường về ba tôi trầm ngâm, muộn phiền trước cảnh một nhân vật từng có sự nghiệp vĩ đại nhất của dân tộc ở thế kỷ 20 mà cuối đời chỉ còn nắm tro tàn vùi chôn tại một nơi và theo một cách thức không tương xứng với tầm vóc và đóng góp của ông. Nỗi buồn của ba lây sang cả tôi.

Trở lại Paris năm đó, tôi tìm đến thăm trường Ecole des Chartres, một trong những trường danh giá nhất của Pháp, nơi ông Ngô Đình Nhu từng theo học. Ngôi trường ấy tọa lạc gần trường luật Panthéon-Assas của tôi. Tôi vẫn nể phục ông Nhu như một nhà tư tưởng lớn hiếm hoi của Việt Nam đương thời. Từ chuyến đi năm 1999 trở về sau, lúc thì vào dịp Tết, lúc nhân ngày giỗ hai ông, tôi âm thầm đến viếng mộ phần của bốn vị đều đặn. Giữa năm 2007, một buổi chiều cuối tuần, đón tiếp luật sư Lê Quốc Quân vào Sài Gòn, tôi đưa anh và hai vợ chồng luật sư đồng nghiệp cùng đến nghĩa trang Lái Thiêu. Chúng tôi đã tổ chức một buổi lễ tôn nghiêm dành cho các vị, với nguyện ước một ngày không xa công lao và danh dự của cố Tổng thống Ngô Đình Diệm sẽ được phục hoàn và tôn vinh tương xứng với sự nghiệp vĩ đại của ông.

Tiếc rằng giờ đây đang trong thời gian quản thúc, ngày mai tôi không thể đến viếng mộ phần của cố Tổng thống Ngô Đình Diệm và ba vị tiền nhân như mong ước, hy vọng lời chia sẻ này thay cho nén hương tưởng niệm để tỏ lòng kính trọng và niềm tiếc thương của tôi dành cho nhân vật lịch sử đã từng tranh đấu và ngã xuống vì quốc gia Việt Nam.


Lê Công Định

Facebook