http://rossikuku.blogspot.de/ chân thành kính chúc Qúy Độc Giả Một Năm Mới An Khang - Thịnh Vượng - Vạn Sự Như Ý

Kẻ trên trăm tên

Trầm Hương Thơ | 01:45 | 0 nhận xét

HCM có 169 cái tên, bí danh, bút danh, bút hiệu, vừa trong thời gian hành nghề gián điệp, hoạt động bí mật, và cả trong thời kỳ cầm quyền, làm chủ tịch nước. Dầu chế độ CSVN có ca tụng gì đi nữa, có tung hê HCM đến đâu đi nữa, HCM dùng 169 tên để giấu mặt, là bằng chứng rõ ràng HCM là một kẻ xảo quyệt, gian trá, tráo trở, đạo đức giả, chuyên ném đá giấu tay, chứ chẳng hay ho gì việc ẩn danh đánh phá kẻ khác. Hồ Chí Minh không phải chỉ là “một kịch sĩ có biệt tài đánh lừa kẻ đối thoại" như Bernard Fall viết trong Les deux Viet-Nam (Nxb. Payot, Paris, 1967, tr. 102), mà HCM còn là tên lừa đảo muôn mặt, bịp bợm nhất trong lịch sử Việt Nam. (Trích: Một thế kỷ lừa đảo, sẽ xuất bản.)

*
Người xưa thường có tên húy do cha mẹ đặt, tên tục, tên thường dùng, tên thụy (sau khi chết). Nhiều người có thêm tên tự (tên chữ), tên hiệu, biệt hiệu. Ngày nay, các văn nghệ sĩ có bút danh, nghệ danh, biệt hiệu, nhà buôn có thương hiệu, tu sĩ có pháp danh (Phật giáo), tên thánh (Ky-Tô giáo), hướng đạo sinh có tên rừng ...

Trong ngành tình báo, kể cả trong tiểu thuyết gián điệp, các điệp viên thường có nhiều tên hoặc bí danh, bí số khi hoạt động để tự giấu mình và đánh lừa kẻ khác. Ngoài ra, còn có nhiều người thay tên đổi họ để lừa bịp, lừa tiền hoặc lừa tình. 

Kẻ trên trăm tên

Dầu là ngày xưa hay ngày nay, dầu thực tế hay tiểu thuyết, dầu là giới tình báo hay những kẻ lừa bịp, trên cõi đời nầy, có lẽ không ai có nhiều tên bằng Hồ Chí Minh (HCM), chủ tịch nhà nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa tức Bắc Việt Nam trước năm 1975. 

Theo thống kê chính thức của nhà cầm quyền cộng sản hiện nay ở trong nước, trong sách Những tên gọi, bí danh, bút danh của chủ tịch Hồ Chí Minh, do Bảo tàng Hồ Chí Minh biên soạn, Nxb. Chính Trị Quốc Gia ấn hành năm 2001 ở Hà Nội, thì HCM có tất cả 169 bí danh, mà CS gọi là bút hiệu, bút danh, vừa để hoạt động, vừa để viết báo. Sách nầy còn ghi thêm một số bí danh nghi ngờ là của HCM mà người CS còn đang tìm hiểu thêm. 

Hồ Chí Minh sống khoảng 80 tuổi. Từ khi sinh ra cho đến khi chết, HCM dùng 169 bí danh, tính trung bình mỗi năm HCM có hai bí danh. Cũng theo thống kê trên đây, trong 169 bí danh nầy, từ khi sinh ra cho đến năm 1954 (64 năm), HCM dùng 133 bí danh, nghĩa là trung bình một năm cũng hai bí danh. Từ 1954, làm chủ tịch Bắc Việt Nam cho đến khi chết năm 1969 (15 năm), HCM có 36 bí danh. Vậy trung bình một năm, HCM dùng hơn hai bí danh.

Trong bài nầy, chúng ta không nhắc lại tất cả những tên và bí danh của HCM, chỉ xin nói đến một vài cái tên và bí danh đặc biệt mà thôi. 

Nguyễn Tất Thành, hy vọng thành đạt

Đầu tiên, tên khai sinh của HCM là Nguyễn Sinh Cung. Giọng địa phương nguyên quán Nghệ An của Nguyễn Sinh Cung, phát âm chữ Cung là Côông. Vì vậy có tài liệu ghi tên cúng cơm của HCM là Nguyễn Sinh Côn. (Ví dụ: Trần Quốc Vượng,Trong cõi, Nxb. Trăm Hoa, California, 1993, bài "Lời truyền miệng dân gian về nỗi bất hạnh của một số nhà trí thức Nho gia (kinh nghiệm điền dã)".)

Điều đặc biệt là anh của Nguyễn Sinh Côn tên là Nguyễn Sinh Khiêm (1888-1950). Giọng địa phương phát âm chữ “Khiêm” là “Khơm”. Như thế, một người tên Khơm, một người tên Côn. Tên hai anh em ghép lại đọc chung là “Khơm Côn”. Đọc ngược hai chữ “Khơm Côn” nầy lại (nói lái) là “Khôn Cơm”. Giọng địa phương (từ Nghệ An vào Thừa Thiên) “khôn” còn có nghĩa là “không”. “Khôn cơm” nghĩa là không có cơm mà ăn. Có người lý giải rằng vì tên của hai anh em nhà nầy “khôn cơm”, nên phụ thân là Nguyễn Sinh Sắc (sau đổi tên là Nguyễn Sinh Huy) nghèo mãi. Người ta nói vì vậy mà ông Sắc đổi tên hai con. Nguyễn Sinh Khiêm thành Nguyễn Tất Đạt. Còn Nguyễn Sinh Cung (hay Nguyễn Sinh Côn) thành Nguyễn Tất Thành, hy vọng về sau gia đình sẽ thành đạt, giàu có. 

Nguyễn Ái Quốc: Chôm tên của nhiều người

Cái tên thứ hai đáng nói của HCM là Nguyễn Ái Quốc. Nguyễn Tất Thành làm phụ bếp trên tàu Amiral Latouche-Tréville và theo tàu nầy rời Sài Gòn, đi Pháp ngày 5-6-1911. Ông đặt chân đến Marseille, hải cảng miền Nam nước Pháp, ngày 6-7-1911. Nguyễn Tất Thành làm đơn xin tổng thống Pháp được đặc ân vào học Trường Thuộc Địa Paris để ra làm quan cho Pháp, nhưng không được chấp thuận, nên Thành đành tiếp tục theo tàu hành nghề. Sau thế chiến thứ nhứt (1914-1918), Nguyễn Tất Thành trở lại Pháp giữa năm 1919. (Daniel Hémery, Ho Chi Minh, de l 'Indochine au Vietnam, Paris: Nxb. Gallimard, 1990, tr. 42.) Tại đây Nguyễn Tất Thành gặp Phan Châu Trinh, đậu phó bảng tại Thừa Thiên (Huế) năm 1901, cùng khóa với Nguyễn Sinh Huy, phụ thân của Nguyễn Tất Thành. Nhờ sự giới thiệu của Phan Châu Trinh, Thành quen với Phan Văn Trường, Nguyễn Thế Truyền. Qua ba người nầy, Thành bắt đầu tiếp xúc với giới chính trị Paris, nhất là giới chính trị đối lập với chính phủ Pháp. 

Cả bốn ông (Trinh, Trường, Truyền, Thành) cùng dùng một bút hiệu chung là Nguyễn Ái Quốc (Daniel Hémery, sđd. tt. 44-45), đồng ký bản “Revendications du peuple annamite” [Thỉnh nguyện thư của dân tộc Việt], bằng Pháp văn, do Phan Văn Trường soạn, gởi cho các cường quốc trên thế giới, đang họp Hội nghị Versailles tại Paris sau thế chiến thứ nhứt, bắt đầu từ 18-1-1919. Thỉnh nguyện thư của các ông xuất hiện lần đầu trên báo L'Humanité [Nhân Đạo] ngày 18-6-1919. 

Trong bốn người cùng dùng chung bút hiệu (Nguyễn Ái Quốc), Phan Châu Trinh, Phan Văn Trường đang bị mật thám Pháp theo dõi, không tiện ra mặt; Nguyễn Thế Truyền là sinh viên du học, đang hưởng học bỗng của Pháp để học ngành hóa học, nên không thể công khai chống Pháp; chỉ có Nguyễn Tất Thành là người mới đến, chưa bị mật thám Pháp chú ý. Nguyễn Tất Thành thường đại diện cả nhóm, dùng tên Nguyễn Ái Quốc để liên lạc với báo giới và chính giới. Dần dần Nguyễn Tất Thành dùng luôn bút hiệu Nguyễn Ái Quốc làm tên riêng của mình. Từ nay, Nguyễn Tất Thành được gọi là Nguyễn Ái Quốc.

Hồ Chí Minh: Tiếm danh hay trở lại họ cũ

Cái tên thứ ba đáng nói nữa là Hồ Chí Minh. Cũng như tên Nguyễn Ái Quốc, tên Hồ Chí Minh không phải do Nguyễn Sinh Cung chọn, mà Cung cũng tiếm danh của người khác.

Nguyên hai nhà cách mạng Việt Nam ở Trung Hoa là Hồ Học Lãm và Nguyễn Hải Thần, được sự giúp đỡ của Trung Hoa Quốc Dân Đảng, thành lập Việt Nam Độc Lập Đồng Minh Hội gọi tắt là Việt Minh tại Nam Kinh vào tháng 1-1936. Ngoài Hồ Học Lãm và Nguyễn Hải Thần, các hội viên nòng cốt khác là Nguyễn Thức Canh, Đặng Nguyên Hùng, Hoàng Văn Hoan [bí danh là Lý Quang Hoa, thuộc chi bộ Vân Quý tức Vân Nam và Quý Châu (Guizhou) của đảng Cộng Sản Đông Dương (CSĐD).]

Năm 1937, Hồ Học Lãm đến hoạt động ở tỉnh Hồ Nam, và lấy tên là Hồ Chí Minh. (Chính Đạo, Việt Nam niên biểu nhân vật chí, Houston: Nxb. Văn Hóa, 1997, tr. 168.) Cũng trong năm nầy, trước hiểm họa xâm lăng của Nhật Bản, hai phe Quốc-Cộng Trung Hoa liên minh lần thứ hai ngày 22-9-1937. 

Do sự liên minh nầy, chính quyền Quốc Dân Đảng Trung Hoa cho phép đảng CS hoạt động công khai trở lại. Vì vậy, vào mùa thu năm 1938, đảng Cộng Sản Liên Xô, qua danh nghĩa Đệ tam Quốc tế Cộng sản, gởi Nguyễn Ái Quốc từ Liên Xô qua Trung Hoa hoạt động trở lại với tên mới là Hồ Quang. Hồ Quang liền liên lạc và điều động nhóm đảng viên thuộc cơ sở hải ngoại đảng CSĐD.

Nhờ sự giới thiệu của Hồ Học Lãm, vào gần cuối năm 1940, một số đảng viên CSĐD, dưới vỏ bọc là thành viên Việt Nam Độc Lập Đồng Minh Hội (Việt Minh), đến Quế Lâm (Guilin/Kweilin tỉnh Quảng Tây) gặp Lâm Uất, phó chủ nhiệm hành dinh tây nam của Tưởng Giới Thạch. Lâm Uất đưa nhóm nầy đến gặp chủ nhiệm của ông ta là Lý Tế Thâm. (Hoàng Văn Hoan, Giọt nước trong biển cả, hồi ký. Portland, Oregon: Nhóm tìm hiểu lịch sử, 1991, tr. 134.) 

Do tin cậy Hồ Học Lãm, cả Lâm Uất lẫn Lý Tế Thâm đã giúp đỡ họ, và không biết nhóm nầy là những đảng viên CSĐD. Từ đó, những đảng viên CSĐD hoạt động ở Trung Hoa cũng như ở trong nước, đều sử dụng danh xưng Việt Minh, hay nói cách khác, đảng CSĐD đã chiếm dụng danh xưng tổ chức Việt Minh của Hồ Học Lãm, làm tên mặt trận chính trị của đảng CSĐD. Trong khi đó, từ cuối năm 1940, Hồ Quang (Nguyễn Tất Thành) sử dụng thông hành khác mang tên là Hồ Chí Minh. Tên nầy vốn là bí danh của Hồ Học Lãm. Hồ Chí Minh mới (Hồ Quang, Nguyễn tất Thành) ngụy trang là ký giả của một tờ báo do Cộng Sản Trung Hoa điều khiển. (Chính Đạo, Việt Nam niên biểu nhân vật chí, sđd. tr. 161.) 

Với bí danh khác là Già Thu, Hồ Chí Minh (HCM) trở về Việt Nam ngày 28-1-1941, sống ở Pắc Bó (Cao Bằng), lập Mặt trận Việt Minh ở trong nước. Tại đây, thay mặt Quốc tế Cộng sản, Già Thu tổ chức Hội nghị Ban chấp hành Trung ương đảng CSĐD lần thứ 8 từ ngày 10-5 đến ngày 19-5-1941 tại Pắc Bó. Sau đó, Già Thu tiếp tục qua Trung Hoa hoạt động khoảng từ tháng 8-1942, lấy luôn bí danh của Hồ Học Lãm là HCM, làm tên mới của mình. Hồ Chí Minh bị bắt tại trấn Thiên Bảo (Quảng Tây) ngày 29-8-1942 và được tha ngày 10-9-1943. (Chính Đạo,Hồ Chí Minh, con người & huyền thoại, tập 2, sđd. tt. 278, 283.)

Từ đây, HCM trở thành tên chính thức của Nguyễn Sinh Cung, kể cả khi lên làm chủ tịch Bắc Việt Nam năm 1954, cho đến cuối đời. Trần Quốc Vượng, một sử gia cộng sản ở trong nước, giải thích như sau về hiện tượng trên: "Nguyễn Ái Quốc sau cùng đã lấy lại họ Hồ vì cụ biết ông nội đích thực của mình là cụ Hồ Sĩ Tạo, chứ không phải là cụ Nguyễn Sinh Nhậm." (Trần Quốc Vượng, sđd. tr. 258.)

Trước sau vụ việc theo lời kể của Trần Quốc Vượng là như sau: Nguyễn Sinh Cung (Nguyễn Tất Thành, Nguyễn Ái Quốc, Hồ Chí Minh) là con của Nguyễn Sinh Sắc (Nguyễn Sinh Huy). Nguyễn Sinh Sắc là con của Nguyễn Sinh Nhậm. Trước khi đám cưới, bà vợ của Nguyễn Sinh Nhậm đã có mang với cử nhân Hồ Sĩ Tạo, cho nên Nguyễn Sinh Nhậm chỉ là người cha trên giấy tờ của Nguyễn Sinh Sắc mà thôi, còn người cha thực sự của Nguyễn Sinh Sắc là Hồ Sĩ Tạo, tức Hồ Sĩ Tạo là ông nội thực sự của Nguyễn Sinh Cung. Vì vậy, Nguyễn Sinh Cung rất bằng lòng với danh xưng Hồ Chí Minh, là họ của ông nội ruột của ông. Câu chuyện nầy, ngày nay ở quê của HCM, tức huyện Nam Đàn, tỉnh Nghệ An, ai cũng biết và ai cũng đều xác nhận là đúng sự thật.

C.B. là 'Của Bác', chứ của ai vô đó

Ngày 20-4-1953, sắc lệnh Cải cách ruộng đất (CCRĐ) đợt thứ 3 được ban hành. Nơi thực hiện đầu tiên là Thái Nguyên. Người bị đấu tố đầu tiên là bà Nguyễn Thị Năm, chủ hiệu buôn Cát Hanh Long nên người ta quen gọi là bà Cát Hanh Long. Bà Cát Hanh Long bị đem ra đấu tố ba lần và bị giết ngày 9-7-1953.

Bà Cát Hanh Long (bà Năm) là một quả phụ, nổi tiếng là nhà kinh doanh tài ba, hào hiệp, giúp đỡ nhiều người. Từ 1945 đến 1951, bà Cát Hanh Long đã từng dùng nhà mình làm nơi hội họp, nghỉ ngơi, che giấu, ăn ở, nuôi dưỡng cán bộ CS, trong đó có những nhân vật cao cấp như Trường Chinh, Lê Đức Thọ, Hoàng Quốc Việt, Lê Văn Lương, Võ Nguyên Giáp, Nguyễn Chí Thanh, Lê Thanh Nghị, Lê Giản, Hoàng Tùng... Bà còn đóng góp nhiều tiền bạc cho VMCS, nên việc đấu tố và xử tử bà Cát Hanh Long gây nhiều dư luận bất bình. 

Vì vậy, trên báo Nhân Dân ngày 21-7-1953, xuất hiện bài viết nhan đề là “Địa chủ ác ghê” của tác giả C.B. nhằm trấn an dư luận. Bài báo lên án nặng nề địa chủ Cát Hanh Long (Nguyễn Thị Năm) cùng hai con là những địa chủ gian ác, bóc lột, dã man. Bài báo còn tố cáo gia đình bà Cát Hanh Long vừa trực tiếp, vừa gián tiếp giết chết 260 người.


Theo hồi ký của Hoàng Tùng, từng là bí thư Trung ương đảng CSVN, khi nghe tin cố vấn Trung Quốc yêu cầu xử tử bà Cát Hanh Long, có người báo tin cho HCM biết. Họp Bộ chính trị đảng CS, HCM nói: “Tôi đồng ý người có tội thì phải xử thôi, nhưng tôi cho là không phải đạo nếu phát súng đầu tiên lại nổ vào người đàn bà, mà người ấy lại giúp đỡ cho cách mạng. Người Pháp nói không nên đánh vào đàn bà, dù chỉ đánh bằng một cành hoa.” (Internet: Hồi ký Hoàng Tùng, mục“Những kỷ niệm về Bác Hồ”.) Hoàng Tùng còn cho biết rằng khi cố vấn Trung Quốc nhiều lần đề nghị, HCM nói rằng: “Thôi tôi theo đa số, chứ tôi vẫn cho là không phải.”

Theo một tài liệu mới xuất bản vào giữa năm 2014, tác giả là một người đã từng là ký giả báo Nhân Dân Hà Nội, có nhiệm vụ viết bài tường thuật vụ xử án bà Cát Hanh Long, khi xảy ra vụ án thì: 1) Hồ Chí Minh bịt râu, hóa trang để đến dự đấu tố. 2) Trường Chinh đeo kính đen để khỏi bị nhận diện khi tham gia cuộc đấu tố. 3) Sau khi bà Năm bị giết, cán bộ mua một cái hòm thật rẻ tiền để chôn địa chủ “gian ác”. Vì rẻ tiền nên hòm nhỏ quá, bỏ xác người chết vào không lọt. Cán bộ CS kết án bà Năm thêm lần nữa, là chết rồi mà còn phản động, không chịu chui vào hòm. Cán bộ CS liền đứng lên đạp xác bà Năm xuống; xương gãy kêu răng rắc rất rợn người. (Trần Đĩnh, Đèn cù, Hoa Kỳ: Người Việt Books, 2014, tr. 86.) 

Sự hiện diện của HCM và Trường Chinh trong phiên tòa đấu tố nầy chứng tỏ tầm mức quan trọng của cuộc đấu tố bà Cát Hanh Long và cũng chứng tỏ cả hai đều quyết tâm giết bà Cát Hanh Long ngay khi mở đầu cuộc CCRĐ năm 1953.

Lúc đó, chỉ có giới cán bộ cao cấp và một số người trong báo Nhân Dân (trong đó có Trần Đĩnh) mới biết được C.B. đích thị là ai? Còn đại đa số dân chúng, trong thời gian dài, không biết C.B. là ai? Gần đây, trên Internet, có tài liệu phát hiện C.B. là bút hiệu của HCM dùng trên 147 bài đăng trên nhật báo Nhân Dân từ tháng 3-1951 đến tháng 3-1957. Những người làm việc trong báo Nhân Dân giải thích rằng hai chữ C.B. là “của bác”, chứ còn ai vô đó nữa. Ngày nay, bộ Hồ Chí Minh toàn tập đã được phổ biến rộng rãi. Mọi người có thể vào từ tập 6 (1951-1952), sẽ thấy rất nhiều bài viết HCM ký tên C.B. đăng trên báo Nhân Dân, và đăng lại trong sách nầy; ví dụ các trang 186, 187, 188-190, 202-204, 209-212, 215-220... (Hồ Chí Minh toàn tập, tập 6, 1951-1952, in lần thứ hai, Hà Nội: Nxb. Chính Trị Quốc Gia, 2000.) Hồ Chí Minh lên tiếng có thể nhắm cho đảng viên biết rằng vụ xử tử bà Cát Hanh Long là chủ trương của đảng để chấm dứt chuyện bàn tán, phê bình.

Như vậy có nghĩa là bên ngoài thì HCM tỏ ra rất đạo đức, thương tiếc nạn nhân, nhưng bên trong, chính HCM là người quyết định cái chết của ân nhân Nguyễn Thị Năm. Đúng là “khẩu Phật tâm xà”, một kẻ đạo đức giả gian ác, nham hiểm như Nguyễn Du đã mô tả: “Bề ngoài thơn thớt nói cười,/ Mà trong nham hiểm giết người không dao.” (Truyện Kiều câu 1815-1816.)

Trần Dân Tiên, T.Lan: Thổi ống đu đủ

Thổi ống đu đủ là trò chơi của trẻ con Việt Nam, dùng cọng lá đu đủ làm ống, chấm nước xà phòng rồi thổi thành bong bóng bay lên trời. Trong văn học, có hai tác giả chuyên thổi ông đu đủ hết sức tài ba là Trần Dân Tiên và T. Lan. Trần Dân Tiên là tác giả sách Những mẩu chuyện về đời hoạt động của Hồ Chủ Tịch, và T. Lan là tác giả sách Vừa đi đường vừa kể chuyện.

Quyển sách thứ nhứt xuất hiện lần đầu ở Trung Quốc năm 1948, sau đó ấn hành ở Paris năm 1949. Sau năm 1954, Nx, Văn Nghệ Hà Nội tái bản năm 1955, rồi Nxb. Sự Thật tái bản nhiều lần, và sau năm 1975, Nxb. Trẻ tái bản ở Sài Gòn.

Sách Vừa đi đường vưa kể chuyện được đăng lần đầu trên báo Nhân Dân năm 1961 và sau đó Nxb. Sự Thật tái bản nhiều lần. Những tái bản sau cùng do Nxb. Trẻ ở Sài Gòn đảm trách.

Lúc đầu, người ta không biết hai tác giả Trần Dân Tiên và T. Lan là ai? Người ta cũng không tìm ra hai người nầy ở đâu, vì chẳng ai có đứng ra nhận mình là Trần Dân Tiên hay T. Lan. Tuy nhiên dần dần người ta cũng tìm được hai bút danh nầy đều là của HCM. Trước hết, các phiếu sách trong thư viện nhà nước đề là: “Trần Dân Tiên, T. Lan: tìm HCM”. Điều nầy cho người đọc tự động hiểu rằng Trần Dân Tiên và T. Lan chính là HCM. Tuy nhà cầm quyền CS không chính thức xác nhận điều nầy, nhưng những nhà nghiên cứu trong nước hầu như đồng thừa nhận Trần Dân Tiên và T. Lan là HCM. Có tài liệu cho biết bản gốc sách của T. Lan hiện còn được cất giữ ở Phủ chủ tịch Hà Nội.

Trong sách Những mẩu chuyện về đời hoạt động của Hồ Chủ Tịch, Trần Dân Tiên đã viết trong phần đầu sách: "Một người như Hồ Chủ tịch của chúng ta, với đức khiêm tốn nhường ấy và đương lúc bề bộn bao nhiêu công việc, làm sao có thể kể lại cho tôi nghe bình sinh của người được?” (Trần Dân Tiên, Những mẩu chuyện về đời hoạt động của Hồ Chủ Tịch, Nxb. Sự Thật, Hà Nội 1976, tr. 9.) Một người dùng một cái tên khác viết sách, tự khen mình là khiêm tốn không muốn nói về mình, rồi sau đó, suốt trong quyển sách lại kể lể, tự đề cao sự nghiệp của mình, thì không biết nên xếp kẻ đó vào loại người gì đây?

Trong sách nầy, chẳng những HCM tự đề cao mình mà còn chê bai những anh hùng dân tộc như Hoàng Hoa Thám, Phan Bội Châu, Phan Châu Trinh, hoặc đả kích các nhà đấu tranh khác như Nguyễn Hải Thần, Nguyễn Tường Tam, Vũ Hồng Khanh, hoặc triệt hạ tổ chức hay đảng phái khác.

Cuối sách nầy, Trần Dân Tiên viết: "Nhân dân gọi Chủ tịch là cha già của dân tộc, vì Hồ Chủ tịch là người con trung thành nhất của Tổ quốc Việt Nam." (Trần Dân Tiên, sđd. tr. 149.) Lời nầy cho thấy HCM muốn gợi ý để được người Việt Nam gọi ông là cha già của dân tộc, nhưng không được hưởng ứng, nên ông quay qua dùng chữ "bác". Ở đây lại thấy HCM thậm khôn, vì trong cơ cấu gia tộc Việt Nam, bác là anh của cha, bác lớn hơn cha và đứng trước cha trong sinh hoạt đại gia đình, hoặc lễ nghi tế tự.

Sách Vừa đi đường vưa kể chuyện do HCM tự kể tự viết, nhưng dùng một cái tên khác là T. Lan, một cán bộ đi theo HCM trên bước đường công tác. Câu chuyện bắt đầu từ khi HCM hoạt động ở Pháp từ năm 1919, rồi những năm hoạt động ở Nga, Trung Hoa, cho đến khi về nước và chiến dịch 1950. Dĩ nhiên luôn luôn xen kẻ những lời xưng tụng HCM là người yêu nước, đầy sáng kiến, tài ba, khoan dung...

Hồ Chí Minh sáng tạo ra hai con rối Trần Dân Tiên và T. Lan trong hai quyển sách do HCM viết ra trên đây, nhắm thổi ồng đù đủ để ca tụng chính mình, tự quảng cáo mình, huyền thoại hóa tên mình, mà một người tự trọng bình thường không bao giờ làm thế. Những người không biết Trần Dân Tiên và T. Lan là ai, nhất là các trẻ em ngây thơ, được học hai quyển sách nầy trong nhà trường, nên một thời lầm lẫn tôn sùng thần tượng HCM. Tuy nhiên khi lớn lên, biết được sự thật là Trần Dân Tiên và T. Lan chỉ là HCM trá hình, thì chẳng những sẽ thất vọng mà còn khinh bỉ. Thì ra HCM cũng có ngón nghề thổi ống đu đủ, tự bơm, tự nổ. Khổ một điều, ai phát hiện kẻ đạo diễn của hai tên thổi ông đù đủ nầy, thì ngậm mà nghe chứ không dám nói ra, vì nói ra sẽ bị báo cáo và bị CS bắt bỏ tù.

Trên trăm tên để làm gì?

Hồ Chí Minh có 169 tên, không ai có thể nhớ hết được. Ngay cả HCM có thể cũng không nhớ hết được. Một câu hỏi đặt ra là HCM dùng nhiều tên, nhiều bí danh để làm gì?

Thông thường, một người không dùng tên mình, mà dùng một tên khác trong công việc, vì sợ lộ bí mật, muốn giấu mặt, giấu lý lịch, nhất là trong những hành vi thiếu trong sáng, phi pháp, bất chính. Càng nhiều tên càng muốn giấu mặt thật kỹ. Ngay cả vua Bảo Đại (trị vì 1926-1945) cho đến tháng 8-1945 không biết HCM là ai? (Bảo Đại, Con rồng Việt Nam, California: Nxb. Xuân Thu, 1990, tr. 188.)

Hồ Chí Minh hầu như muốn “chôn” luôn tên do cha mẹ đặt ra tức tên Nguyễn Sinh Cung, dùng trên một trăm tên khác nhau tùy vào giai đoạn hoạt động trong cuộc đời của HCM:

Từ nhỏ cho đến khi đến Pháp năm 1919: 11 tên
Từ 1920 đến khi về nước năm 1941:        73 tên
Từ 1941 đến 1945 (cướp chính quyền):   13 tên
Từ 1946 đến 1954 (thời chiến tranh):       36 tên
Từ 1955 đến 1969 (chủ tịch nước):           36 tên 
Cộng:                                                       169 tên

Nhìn vào bảng thống kê trên đây, từ khi còn nhỏ cho đến năm 1919 (khoảng 30 năm), HCM có 11 tên, tuy là ít so với tổng số tên trong toàn cuộc đời HCM, nhưng có thể nói là đã nhiều so với cả đời người bình thường. Lý do có thể là ngay từ khi vừa mới lớn, HCM mặc cảm hay xấu hổ về nguồn gốc gia đình mình, vì vậy tránh dùng tên do gia đình đặt. 

Nguyên do là khi mới lớn ở nguyên quán (Nam Đàn, Nghệ An), chắc chắn HCM nghe được dân làng truyền miệng về nguồn gốc của cha mình. Đó là Nguyễn Sinh Nhậm chỉ là cha hờ của Nguyễn Sinh Sắc (Huy), tức ông nội hờ của HCM, còn Hồ Sĩ Tạo mới là cha thật của Nguyễn Sinh Huy (Sắc) tức ông nội thật của HCM. Đây là một điều rất xấu hổ trong xã hội nề nếp Việt Nam ngày xưa, nhất là ở nông thôn, nơi mà người người biết nhau, nhà nhà biết nhau. Điều nầy có thể ám ảnh Nguyễn Sinh Cung và tạo ra tâm lý bất thường nơi người thanh niên từ khi mới lớn cho đến cuối đời, sợ người ta phát hiện cha mình là đứa con hoang. 

Hơn nữa, HCM lớn lên trong thời đại khoa bảng Hán học. Con ông phó bảng, nghĩa là cũng con nhà có học, mà thanh niên nầy lại không có học vị, chẳng có bằng cấp gì, vì nếu có học vị, có bằng cấp giấy tờ, thì HCM không thay đổi tên tuổi vì thay đổi thì văn bằng hết giá trị. Vì những mặc cảm trên đây, HCM thay đổi tên họ nhiều lần ngay cả trước khi hoạt động chính trị và gián điệp.

Từ năm 1920 cho đến năm 1954, tức từ khi tham gia hoạt động chính trị ở Pháp, rồi gia nhập đảng CS Pháp, qua Nga (Liên Xô), qua Trung Hoa, về Việt Nam, đến khi lên làm chủ tịch Bắc Việt Nam, HCM có 122 tên. 

Cần chú ý là từ năm 1920 trở đi, xảy ra một khúc quanh quan trọng trong đời HCM. Đó là HCM gia nhập đảng Xã Hội Pháp, rồi đảng Cộng Sản Pháp. Vì vậy, HCM được Đệ tam Quốc tế Cộng sản (ĐTQTCS) chọn qua Liên Xô để huấn luyện năm 1923, Tuy nhiên HCM không đủ trình độ văn hóa, nhất là ngôn ngữ và toán học để học chủ nghĩa Mác-xít, vì HCM chỉ mới học tới lớp 6 ở trường Quốc Học Huế, lại chưa biết tiếng Nga. Do đó, tại Học Viện Thợ Thuyền Đông Phương ở Moscow, HCM chỉ học cấp tốc về nghề gián điệp, làm nhân viên tình báo cho ĐTQTCS để mưu sinh. Nghề nầy phù hợp với khả năng ứng xử linh động mau lẹ của một người giảo quyệt như HCM, vốn là một kẻ giang hồ, lăn lóc trên các bến tàu trong các chuyến hải hành quốc tế.

Vì là một gián điệp chuyên nghiệp, được đào tạo chính quy tại Học Viện Thợ Thuyền Đông Phương ở Moscow, HCM có thói quen thay họ đổi tên của một gián điệp, thường dùng tên giả để hoạt động. Hơn nữa, những hoạt động của HCM là hoạt động chính trị tả phái khuynh đảo, phá hoại nên phải luôn luôn thay đổi tên họ để tránh bị theo dõi và bắt giam.

Trong thời gian hoạt động tranh đấu cướp chính quyền, cần phải ẩn trốn, cần phải tránh né, HCM dùng nhiều bí danh, có thể cho là bình thường, Tuy nhiên, điều đặc biệt là trong giai đoạn từ 1955 đến khi chết (1969), tức thời kỳ làm chủ tịch nước, quyền uy tột đỉnh, không còn phải sợ ai cả, HCM vẫn sử dụng 36 tên giả trên báo chí, không đề tên thật. 

Đường đường là chủ tịch một nước độc tài toàn trị, chẳng còn sợ ai, tại sao lại phải dùng nhiều tên giả để viết báo? Như thế phải có âm mưu gì? Nếu những âm mưu nầy không gian trá, không bất chính, thì tại sao HCM phải giấu tên? Điều nầy cho thấy HCM là một người bản chất xảo quyệt, mang não trạng bệnh hoạn của một tên đại bịp, chuyên lừa đảo người khác, ném đá giấu tay. 

Hơn nữa, HCM là con người hết sức tham vọng, chủ trương thổi tên HCM thành một huyền thoại cao quý, để cho dân chúng ngưỡng mộ HCM, không muốn ai nghĩ xấu về HCM, nên HCM đặt tên HCM riêng ra một bên. Trong lúc đó, khi có nhu cầu tự ca tụng mình, hay tấn công người khác, ném đá giấu tay, thì HCM dùng đến bí danh, chứ không dùng tên mình, dù đang là chủ tịch nước, nhằm bảo vệ thanh danh riêng của HCM. Đây là tâm lý của một người sùng bái cá nhân trong các chế độ độc tài.

Kết luận

Tóm lại, HCM có 169 cái tên, bí danh, bút danh, bút hiệu, vừa trong thời gian hành nghề gián điệp, hoạt động bí mật, và cả trong thời kỳ cầm quyền, làm chủ tịch nước. Dầu chế độ CSVN có ca tụng gì đi nữa, có tung hê HCM đến đâu đi nữa, HCM dùng 169 tên để giấu mặt, là bằng chứng rõ ràng HCM là một kẻ xảo quyệt, gian trá, tráo trở, đạo đức giả, chuyên ném đá giấu tay, chứ chẳng hay ho gì việc ẩn danh đánh phá kẻ khác. 

Hồ Chí Minh không phải chỉ là “một kịch sĩ có biệt tài đánh lừa kẻ đối thoại" như Bernard Fall viết trong Les deux Viet-Nam (Nxb. Payot, Paris, 1967, tr. 102), mà HCM còn là tên lừa đảo muôn mặt, bịp bợm nhất trong lịch sử Việt Nam. (Trích:Một thế kỷ lừa đảo, sẽ xuất bản.)

(Toronto, Canada)


THƠ MỜI THAM DỰ "CHÚNG TA TUÂN HÀNH CHO TỰ DO"

Trầm Hương Thơ | 11:22 | 0 nhận xét


HỘI NGƯỜI VIỆT TỴ NẠN CỘNG SẢN
MÖNCHENGLADBACH – NIEDERRHEIN

Trân trọng kính mời:

Liên Hội Người Việt TNCS tại CHLB Đức, Quý Cộng Đồng TNCS, Quý Hội Đoàn, Quý Đảng phái, Cơ quan truyền thông, Quý anh chị Sinh viên, Quý Văn nghệ sĩ và Quý Đồng hương tại Đức, Bỉ, Hòa lan…

Tham dự Buổi sinh hoạt LỬA ĐẤU TRANH
cho Tự Do, Dân Chủ, Nhân Quyền tại Việt Nam

Chủ đề : ” We March For Freedorm “
” wir marschieren für die Freiheit “
” Chúng Ta Tuần Hành Cho Tự Do “

Với sự hiện diện của Ca Nhạc Sĩ Nguyệt Ánh cùng các Văn nghệ sĩ, 
thân hữu đến từ Mỹ, Úc, Pháp, Hòa Lan.

Địa điểm tổ chức: 

Hội trường Heilig Geist
Stapper weg 335, 41199 Mönchengladbach
từ 14 giờ 00 đến 20 giờ 00 thứ bảy 28.03.2015

chương trình:

14 giờ 00 Tiếp đón chào mừng Đồng hương

14 giờ 30 Ca Nhạc Sĩ Nguyệt Ánh cùng các Văn nghệ sĩ gặp gỡ, 
tâm tình cùng Đồng hương.

15 giờ 00 Khai mạc Ca Khúc Đấu Tranh

17 giờ 30 Cà phê, Bánh, trà, nước, ấm lòng do CĐNVTN – 
Mönchengladbach khoản đãi.

20 giờ 00 Kết thúc chương trình sinh hoạt.

Trân trọng kính mời

TM Ban Chấp Hành
Hội trưởng Nguyễn văn Rị

Liên lạc: Nguyễn Văn Rị : Tel. 02166 – 340153 
Bùi Văn Minh, 02161 – 206334 
Huỳnh Thanh Hà 02153 – 1394973

XEM THÊM

Paris, Pháp: Mời Tham Dự “Chúng ta Tuần hành cho Tự Do” ngày 21.3.2015


Trung Quốc đánh chiếm đảo Gạc Ma 1988

Trầm Hương Thơ | 01:21 | 0 nhận xét

ĐỨC QUỐC: HỘI XUÂN DÂN TỘC MỪNG NĂM ẤT MÙI CỦA HNVTNCS. MÖNCHENGLADBACH VÀ VÙNG PHỤ CẬN

Trầm Hương Thơ | 14:27 | 0 nhận xét

Hôm nay trời đúng là xuân,
Ươm nồng sắc nắng chuyển luân ấm về.

Cả tuần này thời tiết thất thường mưa gió tuyết rơi đôi lúc còn có cả mưa đá nữa. Vậy mà sáng hôm nay thức dậy thấy trời bừng sáng trong lành dễ chịu như tiết mùa xuân. Vâng! nắng sớm hôm nay ươm hồng khắp ngõ làm cho lòng tôi cảm thấy ấm áp trở lại.
Nắng xuân là động lực thúc đẩy tôi lái xe 2 giờ liền để đến tham dự Hội Xuân Dân Tộc được tổ chức tại thành phố Mönchengladbach theo thơ mời. Gần 18 giờ tôi và gia đình đến nơi đã thấy tưng bừng sắc thái của ngày hội xuân. Hai câu đối treo dọc hai bên, phông mai đào trên sân khấu diễn tả lại nhu cảnh tết xưa, có gia đình quây quần chúc tết bên nhau, mọi cái hầu như đã hoàn tất.
 Ông chủ tịch CĐNVTNcs. hướng dẫn những vị quan khách Đức vào hội trường và cũng giới thiệu một số hình ảnh treo chung quanh hội trường về những thuyền nhân VN. vượt biển tìm tự do và được con tàu Cap Anamur của Đức cứu vớt từ những thập nên 80 mà khi cứu vớt họ có chụp hình để giữ lại. 
Những vụ đàn áp nhân quyền ở VN. như hình ảnh cha Nguyễn Văn Lý bị bịt miệng lôi đi. Những hình ảnh đàn áp biểu tình ôn hòa chống Trung Cộng. Những vụ cướp nhà cướp đất v. v...

19giờ mọi người đứng trang nghiêm theo sự hướng dẫn của Hai MC Văn Minh & Tâm An. Hát quốc ca Đức và VNCH. cùng với lá cờ Vàng ba sọc đỏ thân yêu. Nhìn lá cờ Vang ba sọc đỏ như nhìn thấy quê hương trải khắp ba miền thân yêu của Đất Nước.

Tiếp theo nghi thức chào Quốc Kỳ là một phút mặc niệm để tưởng nhớ đến tiền nhân anh dũng đã hy sinh để bảo vệ Tổ Quốc và giang san Việt Nam, đã nằm xuống vì một lý tưởng cao qúy cho dân tộc.

Cho tất cả những người đả bỏ mình trong rừng sâu nước độc trong chốn lao tù cs., hay trên biển cả đại dương để đánh đổi lấy sự tự do, vì không thể cúi đầu chấp nhận sự kìm kẹp của một chế độ bất lương, độc tài và vô thần.
- Ba vị lão bối lên trước bàn thờ Tổ Quốc thắp hương khấn nguyện kính xin Quốc Tổ Hùng Vương và những vong linh anh hùng dân tộc tiền nhân phù trợ giữ gìn quê hương đất nước không bị mất vào tay giặc phương bắc, và mau được bình yên.

- Lm. Nguyễn Chí Thiện dòng phanxicô. 
- Cư Sỹ Lê công Tắc PGHH.
Tiến lên cầu nguyện và cho Đất Nước Việt Nam trong năm mới Ất Mùi được mau có công bình và bác ái trên quê hương Đất tổ. Lm. Nguyễn Chí Thiện đại diện chào mừng qúy quan khách bằng Đức ngữ và Cư Sỹ Lê Công Tắc Việt ngữ.

- Ông chủ tịch cộng đồng Nguyễn Văn Rị cũng là trưởng ban tổ chức đọc Diễn văn Chào mừng Quan khách

"Kính thưa: Quý vị Thượng khách
Quý vị Chức sắc Tôn giáo,
Quý vị Đại diện các đảng phái Chính trị,
Quý vị Đại diện các Đoàn thể, Hiệp hội, Hội đoàn, 
Quý vị Đại diện các Cơ quan truyền thông, báo chí
Quý vị Nhân sĩ và Cộng đồng Người Việt tại Đức quốc
Kính thưa Quý vị,
Trước hết, chúng tôi xin trân trọng gởi lời “Chúc Mừng Năm Mới” đến toàn thể Quý vi, đồng thời cũng xin bày tỏ lòng cám ơn chân thành về sự hiện diện của Quý vị trong buổi Lễ Hội Mừng Xuân Ất Mùi 2015 hôm nay.
Đặc biệt chúng tôi xin chào mừng có sự hiện diện:
Ông Michael Schrönen CDU Thị trưởng TP MG.
Ông Norbert Post CDU Dân Biểu Tiểu bang NRW
Ông Ratsherr Bernhard Stein CDU nghị viên TP MG
Dr. Günther Krings CDU Nghị sĩ thứ trưởng Bộ nội vụ Liên bang Đức.
Ông Hans Willi Körfer SPD Dân Biểu Tiểu bang NRW
Bà Gülistan Yükel SPD Nghị sĩ Quốc hội Liên bang Đức
Ông Felix Heinrich SPD nghị viên TP MG
Dr.Michael Schmitz nghị viên Trưởng TP MG
Ông Yilmar Karaca Chủ tịch ngoại kiều TP MG
Bà Michael Morschhoven Giám đốc đăc trách ngoại 
kiều TP MG
Lm. Johannes vander vorst quản xứ Heilig Geist MG
Dr.Werner Stahl Chủ tịch Cap Annamur Đức Quốc
Dr.Nguyễn Nam Huân Giám đốc Bệnh viện Elisabeth MG
Đại diện Cộng đồng và Hội đoàn người việt.
LM Gioan Vũ Chí Thiện Dòng Phanxicô
Cư Sĩ Lê Công Tác Phật giáo Hòa hảo
Bs.Trần văn Tích Chủ tịch Danh dự LHNVTNcs tại Đức
Ông Trịnh Đỗ tôn Vinh Ngoại vụ LHNVTN tại Đức.
Ông Bùi Văn Toàn Cựu Trưởng CĐ CG Krefeld
Ông Hồ Đông Trưởng CĐ CG Mönchenglabach
Bà Nguyễn Thị Ngọc Huyền Trưởng CĐCG Bonn
Ông Nguyễn Đình Thanh Phó CT Giáo đoàn CG, Liên Giáo phận Köln và Aachen.
Ông Nguyễn Văn Sách, Ông Nguyễn Duy Sâm Khối tinh thần Ngô Đình Diệm tại Đức
Bà Phạm Thị Bích Thủy Hội văn Hóa PNTD tại Đức.
Ông Nguyễn hữu Phước và BCH CĐ NVTNCS Hoà Lan.
Võ sư Tân Tiến Võ đường Vovinam Liége Bỉ Quốc.
Ban nhạc Tình Si và các ca sĩ đến từ Hòa lan.
Qúy cô chú bác anh chị em các cháu, đến từ MG, KR, Nettetal, Kempen, Düsseldorf, Neuss, Solingen, Oberhausen, Essen, Münster, Schüttorf, Köln, Aachen
Bonn, Troisdorf, Frankfurt,v.v...
Ngoài ra BTC nhận được thư chúc mừng năm mới hai
vị : Bà Hannelore Graf Nữ Thống Đốc tiểu bang NRW
Dr. Rupert Neudeck cựu Chủ tịch Ủy Ban Cap Anamur và đương kim Chủ tịch Ủy Ban Grünheim.

Tết Nguyên Đán, theo văn hoá Đông phương, vừa là dịp mừng Sinh nhật chung của mọi người; nó cũng còn mang ý nghĩa như là một ngày sum họp gia đình, hoặc ngày lễ Tạ Ơn Thượng Đế, ngày tưởng nhớ đến Tổ tiên, Ông bà, Ngày hiếu thảo với Cha mẹ, và cũng là ngày chăm lo cho con cháu, ngày đền Ơn đáp nghĩa với Thầy Cô giáo, giao tế với xóm giềng và thân bằng quyến thuộc. Ngoài ra, Tết Nguyên đán còn là dịp nghỉ ngơi, tổng kết thành quả lao động năm qua và trù liệu công việc cho năm tới. 

Sau gần 40 năm, nhờ sự giúp đỡ của Chính phủ và nhân dân Đức, cộng đồng Việt nói chung đã hội nhập tốt vào xã hội mới. Tuy vậy, vui Xuân, chúng ta cũng không quên đồng bào ruột thịt đang còn bị đày đọa dưới ách cai trị độc tài, bóc lột của đảng Cộng sản Việt nam, và hiểm họa ngoại xâm của Tàu cộng bá quyền Bắc kinh.
Kính thưa Qúy vị.
Chúng ta vui Xuân trong An bình và hạnh phúc, chúng ta không quên giúp đỡ những nạn nhân bị nhiễm Virus Ebola tại Phi Châu, hôm nay có sự hiện của ông Dr Werner chủ tịch Ủy ban Cap Anamur mời gọi chúng ta tiếp tay nhân đạo giúp đỡ tới những bệnh nhân bị nhiễm Vi khuẩn Ebola mà Cap Anamur đã gởi toán y sĩ nhân đạo sang cứu giúp. 

Thưa Qúy Vị, 
Vũ trụ xoay vần, đông tàn, xuân đến. Ngoài trời cây cối đâm chồi, nẩy lộc, chim chóc vang ca. Con nguời cũng cùng hoà theo nhịp sống mới, hướng về tương lai tươi sáng, thanh bình, tự do, dân chủ, đúng như ước mơ từ lúc lên đường đi tị nạn. “Hết cơn bỉ cực, đến hồi thới lai”. Chúng ta tri ân Chánh phủ và nhân dân Đức, và Uỷ ban Cap Anamur mới có cuộc sống, đáng sống ngày hôm nay. Nhân dịp Xuân về, một lần nữa Ban Tổ chức, Hội Người Việt Tị Nạn cộng sản, tỉnh Mönchengladbach chân thành kính chúc toàn thể gia quyến Quý vị được nhiều điều may mắn, sức khoẻ dồi dào và thành công như ý trong mọi công việc. Ban tổ chức cám ơn các ban nghành trong hội cũng như Qúy mạnh thường quân, thân hữu, đồng hương đã giúp đỡ cho ngày lễ tết Hội xuân dân tộc hôm nay được thành công".
Phát biểu về phía chính quyền Đức gồm có:
- Ông Michael Schrönen CDU Thị trưởng TP Mön chen gladbach.
- Ông Dr. Günther Krings CDU Nghị sĩ thứ trưởng Bộ nội vụ Liên bang Đức. 
- Bà Gülistan Yükel SPD Nghị sĩ Quốc hội Liên bang Đức.
Nói chung đều khen ngợi sự thành công của CĐVNTNcs. chúng ta. Đặc biệt về thế hệ thứ 2 rất thành công trong học đường và đa số nay đã thành tài.
- Dr.Werner Stahl Chủ tịch Cap Annamur Đức Quốc.
Ông rất vui mừng và trân trọng cám ơn các CĐVN. đã tham gia trong vấn đề nhân đạo đóng góp để cứu người trong cơn nguy khốn, đặc biệt hiện nay với bao nhiêu sự kiện đã xảy ra trên toàn thề giới, chiến tranh gây ra làn sóng tị nạn, dịch bệnh Ebola.v.v...
- Bs.Trần văn Tích Chủ tịch Danh dự LHNVTNcs. CHLB Đức phát biểu cũng lấy làm vinh dự và hãnh diện về những hoạt động của người Việt Quốc gia với tinh thần dân chủ tranh đấu không mệt mỏi. Và ông cũng trân trọng cám ơn Nước Đức này.
- Sau phần phát biểu của Bs. Trần Văn Tích là một em bé Việt Đức lên kính chúc tết đến tất cả quan khách và mọi người một bài thơ bằng tiếng Việt Nam và câu cuối cùng cháu cũng nhắc đừng quên mừng tuổi cho con và các em nhỏ rất rõ ràng và thật là dễ thương.

Màn múa lân của võ đường Vovinam Bỉ Quốc khai mạc hội xuân bắt đầu thât là vui nhộn. BTC. đã sửa soạn mấy trăm bao lộc để mừng tuổi cho các cháu thiếu nhi. 

Đặc biệt năm nay những bao mừng tuổi này với màu cờ vàng ba sọc đỏ rất là đẹp và trang trọng.

AN BÌNH-THĂNG TIẾN: là chủ đề Hội Xuân Dân Tộc cho năm nay.

Hội xuân năm nay có rất nhiều nơi về đóng góp với những tiết mục hấp dẫn như của Võ đường Vovinam Bỉ Quốc. Nổi tiếng với những màn kẹp cổ quật đối thủ xuống. Những phản đòn tuyệt vời! khi bị tấn công v.v...

Năm nay cũng có thêm sự đóng góp của một gia đình với các bạn môn Võ Đạo Cổ Truyền : Dưỡng Sinh Thiên Địa CĐCG Mannheim. Đây là một môn võ cổ truyền rất tốt cho sức khỏe và tinh thần của con người, và để rèn luyện sự dẻo dai và nhẫn nại, một cách gián tiếp là rèn thêm nhân cách sống.
Rất nhiều tiết mục đóng góp từ khắp nơi cho ngày Hội Xuân năm nay được tốt đẹp và mỹ mãn.

Ban nhạc Tình Si đến từ vương quốc hoa Tulip Hòa Lan là ban nhạc chính của đêm văn nghệ hôm nay, cùng với hai MC. Văn Minh & Tâm An làm cho hội trường luôn chạy theo nhịp điệu.

Phần hai sau phần xổ số Tombola, chương trình nghiêng về dạ vũ và kéo dài cho đến 01giờ sáng mới chấm dứt.

Số tiền quyên góp cho Uỷ ban Kommitter Cap Anamur trong đêm văn nghệ tại chổ là 740 Euro. Tiếp theo BTC. sẽ tính sổ sách lại và công bố sau.

Khoảng 1000 đồng hương xa gần các hội đoàn đến tham đự. Tôi để ý thấy phía ngoài nơi quầy bán ẩm thực luôn được chiếu cố tận tình nhất. Rất nhiều người tới tham dự để gặp đồng hương bạn bè đàm đạo bên đĩa giò thủ, bánh chưng xanh và ly rượu cho đầy hương vị của ngày hội xuân để tìm lại những hương vị của ngày tết cổ truyền của dân tộc. 
Tôi xin kết thúc bài tường thuật như bốn câu thơ sau: 

Mừng Xuân mai thắm cánh vàng
Cây Nêu tràng Pháo cả làng đón Xuân
Xuân trong ý Chúa rất Xuân
Đầu năm thắm đậm ý Xuân dâng Ngài.

Thanh Sơn 04.03.2015 
tường thuật và ghi hình

nh mời xem thêm hình ảnh:

Xin kèm theo bài báo Đức nói về ngày lễ Tết Hội Xuân Ất Mùi của CĐNVTNcs. chúng ta ngày hôm nay.