http://rossikuku.blogspot.de/ chân thành kính chúc Qúy Độc Giả Một Năm Mới An Khang - Thịnh Vượng - Vạn Sự Như Ý

Công an bôi nhọ TP.Hồ Chí Minh

Trầm Hương Thơ | 23:43 | 0 nhận xét

Công an TP. Hồ Chí Minh phát “tờ rơi” cho du khách nước ngoàiCông an TP.HCM đã "sáng tạo" ra kiểu bôi nhọ hình ảnh đất nước, con người Việt Nam và thanh danh đội ngũ cán bộ chiến sĩ ngành Công an cả nước?

Dư luận chưa hết ngỡ ngàng về cách xử lý của lãnh đạo Công an thành phố Hồ Chí Minh đối với nhóm cảnh sát giao thông “xem ví và nhận tờ rơi” của người vi phạm giao thông thì nay lại sửng sốt gấp bội khi thấy công an thành phố này đi phát tờ rơi cho khách du lịch.

Nội dung tờ rơi được công an đưa đến tận tay những du khách nước ngoài.
Để chống các tệ nạn trên đường phố, công an (CA) (phường Phạm Ngũ Lão) quận 1 thành phố Hồ Chí Minh (TP.HCM) đã tổ chức phát tờ rơi cảnh báo khách du lịch, đặc biệt là người nước ngoài phải tự bảo vệ tài sản cá nhân khi đi lại nơi công cộng.
Xin trích dẫn một số dòng trên tờ rơi bản tiếng Anh: [1]

Violent crime is very often in Ho Chi Minh City. Keep your bags close to your body, avoid wearing precious jewelry and try not to be too flashy with your camera and phone.
(Tội phạm bạo lực rất hay xảy ra tại thành phố Hồ Chí Minh. Hãy giữ túi xách của bạn luôn bên người, không đeo các các đồ trang sức quý và cố gắng không để lộ liễu máy ảnh và điện thoại di động)

Do not trust the taxi meter… (đừng tin vào đồng hồ trên xe taxi)
Ripping off unsuspecting passengers is an art form for dishonest driver. Stisk to reliable companies such as Vinasun taxi and Mailinh taxi.
( Đây là hành động móc túi hành khách một cách trắng trợn của lái xe không trung thực. Hãy lựa chọn các hãng taxi đáng tin cậy như Vinasun và Mailinh).

Nếu để ý kỹ trang phục, mũ bảo hiểm của hai tên cướp túi xách in ở góc trên bên phải tờ rơi, (nhất là mũ bảo hiểm) người ta không cho rằng đó là hình ảnh ngổ ngáo của bọn tội phạm, bạn đọc hãy tự đánh giá xem trông giống ai?

Dù ra đời nhờ tổ chim chích, nhưng khi vừa mới nở, Tu hú đã dùng sức mạnh đẩy chim chích non, những quả trứng còn lại rơi xuống đất, để nó độc chiếm cái tổ...

Đọc xong những dòng chữ in trên tờ rơi này, người Việt (và đương nhiên cả người nước ngoài) buộc phải cho rằng Công an TP.HCM đã “sáng tạo” ra phương cách “tốt nhất” nhằm bôi nhọ hình ảnh đất nước, con người Việt Nam và cũng là bôi nhọ thanh danh chính đội ngũ cán bộ chiến sĩ ngành Công an cả nước.


Cảnh báo tội phạm không phải là hiếm tại các thành phố lớn trên thế giới, nhưng công an sở tại lưu ý người nước ngoài rằng tại thành phố mình đang quản lý “tội phạm bạo lực rất thường xảy ra”, còn đồng hồ đo trên taxi đều “không thể tin được” thì mới thấy lần đầu tại TP.HCM – Việt Nam. Không chỉ có thế, việc một cơ quan nhà nước khuyến cáo du khách chỉ sử dụng dịch vụ của hai hãng taxi Vinasun và Mailinh còn là hành động vi phạm luật cạnh tranh trong kinh doanh thương mại trên địa bàn thành phố.

Tất cả các từ mà người lịch thiệp có thể dùng để bình luận về nội dung tờ rơi này như “ấu trĩ, thiếu hiểu biết, bất lực…” đều không lột tả hết những gì mà người dân muốn nói.

Tại Hội trường Quốc hội, Đại tướng Trần Đại Quang cho rằng “lực lượng thù địch và tội phạm tìm mọi cách chống phá lại các mục tiêu ổn định và phát triển của ta, chính vì vậy phải đánh thẳng, đánh mạnh, đánh quyết liệt không để tồn tại “vùng cấm” trong phòng chống tội phạm”.

Chủ trương và quyết tâm của lãnh đạo Bộ Công an là như vậy nhưng vì sao người dân thành phố HCM buộc phải kêu lên: “Buổi tối chưa đến 18g mà nhà nhà đều lo đóng kín cửa. Muốn buôn bán chút đỉnh để kiếm sống cũng không được, khi bưng cái bàn ra thì mất cái bàn, đưa cái ghế ra mất cái ghế! Buổi sáng mở cửa ai cũng nơm nớp lo không biết trước nhà có người nào chết bởi sốc hoặc thiếu ma túy không (một người dân cho biết chỉ trong một tháng đã có ba người chết ngay trước cửa nhà mình). [2]

Một báo điện tử có tiếng tại Hà Nội đã cử một tổ phóng viên vào thành phố Hồ Chí Minh tìm hiểu thông tin từ bạn đọc về dấu hiệu bảo kê của lực lượng có trách nhiệm; về những khối tài sản bất minh của vài lãnh đạo và vấn nạn "nhận tờ rơi" quảng cáo của cảnh sát giao thông, cảnh sát trật tự..., trong vòng vài tháng, nhóm phóng viên này đã thu thập hàng loạt sự kiện liên quan đến lực lượng công an thành phố. Theo chỉ huy của nhóm phóng viên tờ báo, nếu công bố các tư liệu, không tránh khỏi sẽ có người bị kỷ luật, thậm chí còn có thể bị xử lý hình sự.

Ngày 24/10/2014 ghé thăm Cổng thông tin điện tử Công an thành phố HCM, mục Lãnh đạo công an TPHCM giới thiệu 08 vị lãnh đạo gồm bốn thiếu tướng, bốn đại tá.[3]
So sánh quân hàm và chức vụ công an với bên quân đội, bốn đại tá tương đương bốn sư đoàn trưởng, bốn thiếu tướng tương đương bốn tư lệnh/chính ủy quân đoàn hoặc tư lệnh/chính ủy binh chủng. Giả thiết một quân đoàn gồm 3 sư đoàn thì cấp bậc của lãnh đạo Công an TP.HCM tương đương với cấp chỉ huy 16 sư đoàn chính quy!

Với đội ngũ lãnh đạo cao cấp như thế, bên dưới là một lực lượng hùng hậu gồm công an phường, quận, thành phố, cảnh sát cơ động, cảnh sát trật tự, cảnh sát giao thông, các đội săn bắt cướp và còn một trung đoàn cơ động (khoảng 600 chiến sĩ) từ Bộ Công an chi viện, vậy tại sao tình hình vẫn tồi tệ, không được cải thiện?
Trộm nghĩ, cái đám “người nước lạ” đang rình rập nơi biên cương, hải đảo tổ quốc ta nếu mà nhận được tờ rơi, rằng “ở đây tội phạm bạo lực xảy ra rất thường xuyên, các người, súng tiểu liên phải kẹp sát nách, ống nhòm, bộ đàm phải giấu cho kỹ, đừng có hêu ra dễ bị cướp giật” thì chắc chắn cả quân lẫn tướng đều chạy “mất dép”, mộng xâm lăng tự nhiên tan vỡ!

Vì sao ngày 6/10/2014, Phó Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc phải yêu cầu: “Thành phố phải mở cao điểm tấn công trấn áp tội phạm hình sự, buôn lậu, gian lận thương mại các tháng cuối năm cho đến tết Nguyên đán với các biện pháp cụ thể, mạnh mẽ, quyết liệt…”. [4]

Phó trưởng Công an xã Bà Điểm (H.Hóc Môn, TP.HCM) phát biểu: “không chỉ người dân mà công an cũng thấy bức xúc trước tình trạng lộng hành của những người nghiện, đồng thời là đối tượng mua bán. Bởi có bắt thì cũng chỉ xử phạt hành chính rồi phải thả”. [2]

Cổ nhân có câu “ba anh thợ da hợp lại bằng một ông Gia cát”, mới điểm qua sơ sơ đã có hơn ba ông “thợ da đầu tỉnh” vậy thì đất nước sẽ có bao nhiêu “Ra cát”?
Khoản 1 điều 195 Luật hình sự: “Tội tàng trữ, vận chuyển, mua bán hoặc chiếm đoạt tiền chất dùng vào việc sản xuất trái phép chất ma túy” quy định: “ Người nào tàng trữ, vận chuyển, mua bán hoặc chiếm đoạt tiền chất dùng vào việc sản xuất trái phép chất ma tuý, thì bị phạt tù từ một năm đến sáu năm”.

Luật như thế tưởng đã quá rõ song vì sao Công an TP.HCM lại cứ muốn áp dụng “Luật Xử lý vi phạm hành chính” (về công tác cai nghiện và một số vấn đề về chương trình phòng chống ma túy, mại dâm, HIV, AIDS) mà bỏ qua Luật Hình sự?

Không thể nói lãnh đạo CA TP.HCM không biết có điều luật bỏ tù người mua bán ma túy, xin nhấn mạnh luật ghi là “mua bán” chứ không phải là “buôn bán”. Sử dụng hình thức phạt vi phạm hành chính theo Luật Xử lý vi phạm hành chính là không sai nhưng cho rằng “chỉ xử phạt hành chính rồi phải thả” thực chất là cách ngụy biện. Nói cách khác đây là việc lách luật để cho rằng các “đối tượng mua bán” ma túy không vi phạm khoản 1 điều 195 Luật Hình sự nên không thể xử tù họ từ 1 đến 6 năm mà chỉ có thể “phạt hành chính”!

Phải chăng nhờ sự “quên” Luật Hình sự của công an mà tội phạm ma túy tại TP.HCM chỉ chịu hình thức “phạt hành chính”? Hay vì động đến luật là mất công, mất sức, tốn thời gian nên tốt nhất là dùng cách phạt hành chính “cho khỏe”? Cũng có thể còn một lý do khác là không có nhà tù nào chứa hết hơn hai vạn người tàng trữ, mua bán ma túy nên đành cho họ sống chung với cộng đồng?

Có câu “thượng bất chính, hạ tắc loạn”, khi cảnh sát giao thông nhận “tờ rơi”, vạch ví của người vi phạm bị quay clip đưa ra công luận mà lãnh đạo Công an thành phố chỉ xử lý hạ cấp bậc, không cho rằng đó là hành vi nhận hối lộ thì chuyện vi phạm của chính lực lượng công an sẽ càng có điều kiện phát triển.
Xin trích dẫn ba trong tám nguyên nhân mà Bộ trưởng Trần Đại Quang đã trình bày trước Quốc hội: [5]
“Thứ năm là công tác phòng ngừa của các lực lượng chức năng còn có mặt hạn chế, có nơi chưa chủ động ngăn chặn tội phạm.
Thứ bảy là cấp ủy ở một số địa phương chưa thực sự quan tâm chỉ đạo; một số cán bộ phạm tội gây bức xúc trong nhân dân.
Thứ tám là việc xử lý trách nhiệm đối với người đứng đầu ở một số cơ quan đơn vị để xảy ra tiêu cực tham nhũng chưa nghiêm”.

Đó là nguyên nhân chính của tình trạng bạo lực, ma túy, mại dâm và các tội phạm kinh tế khác chứ không phải chỉ là do dân trí thấp hay sự suy thoái đạo đức xã hội.

Nếu “việc xử lý trách nhiệm đối với người đứng đầu ở một số cơ quan đơn vị để xảy ra tiêu cực, tham nhũng chưa nghiêm” thì người dân hay du khách, dù đã nhận tờ rơi của cảnh sát khu vực, cũng vẫn phải chuẩn bị “tờ rơi” khác để đề phòng, còn bọn tội phạm một khi đã chuẩn bị sẵn “tờ rơi” trong túi thì lại có thể ung dung để tiếp tục … phạm tội!

Tài liệu tham khảo:
[1] http://plo.vn/do-thi/phat-to-roi-nhac-du-khach-canh-giac-voi-nan-cuop-giat-o-sai-gon-504556.html
[2]http://tuoitre.vn/tin/chinh-tri-xa-hoi/phong-su-ky-su/20141012/dan-keu-troi-vi-cho-ma-tuy/657208.html
[3] http://catphcm.bocongan.gov.vn/wps/portal/
[4]http://plo.vn/thoi-su/pho-thu-tuong-nguyen-xuan-phuc-tphcm-phai-mo-cao-diem-tran-ap-toi-pham-500834.html
[5 http://giaoduc.net.vn/Xa-hoi/Ca-nuoc-hien-co-hon-14-nghin-doi-tuong-bi-truy-na-post151495.gd

Xuân Dương
Nguồn BM

NGÔ ĐÌNH DIỆM: MỘT CON NGƯỜI LỊCH SỬ

Trầm Hương Thơ | 07:42 | 0 nhận xét
(Ngô Đình Diệm thực không giống như chúng ta đọc trong sách của một phía. Em đã gặp những nhà trí thức của "phía bên kia", và biết thêm về ông như một chí sĩ yêu nước. Ông rất đẹp phải không? Nhìn cái cách ông bắt tay tiếp đón người Mỹ mà thấy ông là người có tính nhân văn cao. Tìm hiểu về ông cũng là điều đáng làm, vì cuộc đời ông gắn liền với lịch sử VN. Mời bạn đọc bài viết rất hay cua linh mục Vĩnh Sang, nguyên văn đầu đề là "Một Con Người Lịch Sử".)

Hôm qua, một người bạn nhắc tôi đi thăm mộ Cụ Ngô Đình Diệm, tôi chợt nhớ đã gần đến ngày giỗ của Cụ, nhanh thật, 52 năm rồi, từ năm 1963 xa tắp đến bây giờ, thời gian qua nhanh, nhiều thay đổi, thời gian quá dài đủ để trắng đen tỏ bày trong lịch sử công minh.

Nhớ những năm xưa, hai ngôi mộ lạnh lùng trong nghĩa trang rộng mênh mông giữa lòng thành phố, người ta còn bảo tên khắc trên mộ không đúng như vậy, dưới phần mộ Huynh là Đệ, dưới phần mộ Đệ là Huynh ! Chết rồi vẫn chưa yên mồ mả, hận thù và gian ác thật khủng khiếp. Nghĩa trang Mạc Đĩnh Chi “ban” cho thành phố một khoảng trời thinh lặng, nhẹ nhàng mênh mang và sâu lắng, bầu khí nghĩa trang Mạc Đĩnh Chi mang lại cho con người khung trời sống hồi tâm. Tuổi trẻ Sàigòn chúng tôi vẫn tìm đến mỗi khi mỏi mệt với những quay cuồng của thế sự, suy ngẫm và trải lòng cùng cỏ cây mây gió, cảm giác nhẹ nhàng và bình an sau những giây phút dạo chơi trên con đường già nua giữa nghĩa trang im ắng, lá vàng không ngừng rơi rụng dưới những bước chân lạnh lùng.

Năm mươi hai năm qua rồi, thời gian đủ để phơi bày khá nhiều sự, lịch sử nhân loại cũng như lịch sử đất nước này đảo lộn nhanh đến chóng mặt, nhiều điều bất ngờ nhưng cũng có nhiều điều tất yếu, chẳng cần bàn đến chuyện công-tội, đã có lịch sử làm rõ cuộc đời. Nhớ đến Cụ trong ngày giỗ sắp tới, những điều rút ra được cho bài học làm người nhất là làm người Kitô hữu thật cần thiết cho mỗi người chúng ta, bậc tiến bối cũng như kẻ hậu sinh.

Con người có nhân cách

Nhiều tài liệu dần dần được bạch hóa, xóa vĩnh viễn nhưng câu chuyện đàm tiếu, đơm đặt, vu khống một cách thô lỗ về con người Ngô Đình Diệm. Từ cách ăn mặc, cách tiếp xúc, cách ứng xử với người thân trong gia đình, với người cộng tác, đến chương trình sống và làm việc mỗi ngày của Cụ, tất cả cho chúng ta thấy Cụ là một con người có nhân cách.

Những câu chuyện dựng đứng về đời tư của Cụ chỉ cần 50 năm thôi đã trở thành những trò hoàn toàn bịa đặt một cách độc ác và hèn hạ. Cho đến nay, không một tài liệu nào có thể dẫn chứng về bất kỳ một mối quan hệ bất xứng nào của Cụ với người khác. Với cô em dâu, bà Ngô Đình Nhu, hơn 50 năm sống âm thầm im lặng không một điều tiếng, bà mất đi mang theo những hình ảnh thật đẹp về con người Bà và về người anh đáng kính của chồng Bà. Thời gian thật nhiệm mầu.

Cái cách của Cụ Diệm đã sống, yêu thương và bao bọc mọi người, lấy sự sống phồn thịnh của người dân làm mục đích, lấy sự độc lập của dân tộc làm kim chỉ nam, lấy sự bình an và mạng sống của nhiều người làm tôn chỉ, và nhất là những quyết định của Cụ trong những giờ phút cuối đời để không phải đổ máu nhiều người, càng làm nổi bật những nét nhân cách này.

Con người có đạo đức

Tài liệu để lại về Cụ cho thấy rõ Cụ là con người rất đạo đức, những tấm ảnh chụp mỗi sáng Cụ vào Nhà Nguyện để dâng Thánh Lễ và quỳ cầu nguyện lâu giờ như một thầy tu. Những lần xuất ngoại công tác, Cụ không ở trong nhà khách với các tiện nghi sang trọng dành cho quốc khách, Cụ tạm trú trong một Tu Viện gần nơi làm việc, vẫn tiếp tục dành giờ để cầu nguyện riêng trong bầu khí thánh thiêng.

Trong ngày cuối cùng của cuộc đời nhân thế, nơi Cụ chọn để tạm trú lại cũng là một ngôi Nhà Thờ, Nhà Thờ Cha Tam trong Chợ Lớn. Cụ đã dành những giờ phút đầy nhiễu nhương tao loạn cuối đời cho việc cầu nguyện trước khi gọi điện nộp mình cho những người sẽ sát hại Cụ. Có kẻ độc miệng cho rằng Cụ đóng kịch, vậy ai đó hãy cứ thử đóng kịch được như vậy ?

Con người bị phản bội

Bên cạnh những tia sáng nhân đức trong đạo ngoài đời như thế, bóng tối của sự phản bội vẫn hung hăng kéo một phần ba tinh tú trên trời xuống đất. Có thể nói, tất cả những kẻ đóng những vai chủ chốt trong cuộc chính biến 1.11.1963 toàn là những kẻ đã được chính Cụ yêu thương, cất nhắc, và thậm chí được Cụ nhận làm… con nuôi ! Đau đớn là như vậy. Hàng tướng lãnh bất tài, háo danh, kiêu ngạo, mê quyền lực và nhất là có tâm địa và hành động phản trắc hèn hạ đã đẩy miền Nam và đẩy cả đất nước này lao đao cả nửa thế kỷ vừa qua. Sự Dữ đã hoành hành như muốn nhận chìm tất cả…

Con Chiên chịu sát tế

Hôm qua tôi có dịp dùng cơm với một vị Giám Mục đáng kính, ngồi giữa 4 anh em Linh Mục thân hữu như con cái của ngài, ngài bộc bạch suy tư: “Chúa Giêsu sinh ngoài đồng, sống ngoài đường, chết ngoài đồi, Chúng ta sẽ không có cách sống nào khác ngoài cách sống ấy”.

Cụ Ngô Đình Diệm đã chọn sống cho người khác, sống kết thân với Chúa và sống đối đầu với Sự Ác, Cụ không có con đường nào khác ngoài con đường Chúa Giêsu đã đi, quả thật Cụ đã bị sát tế nên giống như Thầy Chí Thánh của mình.

Là Kitô hữu, chúng ta có hiểu và chấp nhận điều đó không ? Hay lại tìm sự thỏa hiệp và từ chối thập giá ?

Lm. VĨNH SANG, DCCT, 24.10.2014


Bạn, Trịnh Xuân ThọThi Tam NguyenPhạm Kông và 159 người khác thích điều này.


Phạm Kông Ông rất đẹp phải không? Nhìn cái cách ông bắt tay tiếp đón người Mỹ mà thấy ông là người có tính nhân văn cao.
2 giờ · Thích · 7

Nhàn Tống SU THAT LA SU THAT
2 giờ · Thích · 3

Le Xuan Nguyen Thi Những gì xãy ra cho cụ ... Khi mọi người nhận ra ,mà hối tiếc thì quá muộn màng cha ạ !
2 giờ · Thích · 3

Trịnh Xuân Thọ Bây giờ con ngồi nhiều cụ ông cụ bà kể về thời Đệ Nhất Cộng Hòa mà thấy các cụ rưng rưng nước mắt. Tiếc cho một dân tộc
2 giờ · Thích · 2

Trịnh Xuân Thọ Nhìn lại những tấm hình này mới thấy diễn viên đóng vai Cụ Ngô Đình Diệm trong phim "Ông cố vấn" không thể diễn ra nổi thần thái của Cụ.
2 giờ · Thích · 1

Thanh Tran Ở bên này nguoi viet mình trên toàn nước mỹ
Đều nhớ đến ông vào ngày lễ linh hồn 
Có lập bàn thờ riêng. Nũa đó
2 giờ · Thích · 5

VanBich Nguyen Hai Con cũng được nghe rất nhiều chuyện tốt lành về cụ Ngô từ hồi con còn bé. Qua lời kể của ông ngoại. Ông ngoại con khen cụ là số 1 luôn. Và gần đây cũng được bạn bè cho đọc nhiều mảnh chuyện về cụ, đạo đức lắm, tuyệt vời lắm!
2 giờ · Thích · 7

Thi Dinh Đau như cắt ruột đồng bào ơi..mất nền đệ nhất cộng hòa VN !!!
1 giờ · Thích · 1

Bạn Và Tôi nhìn ông với đức vua thái lan thật đẹp
1 giờ · Thích · 1

Luxia Détré Ngô Đình Diệm
1 giờ · Thích · 2

Phạm Kông Em được sinh ra và học ở xứ sở thiên đường, mà lại đi thương người ở phía bên kia. Không biết có phản động không nữa?

Luxia Détré "Em" cứ thương yêu theo con tim và lý trí của mình, không sao cả 
1 giờ · Thích · 2

Duong Nguyet Tan Khanh That dang tiec cho VN da mât di mot nhan tai
1 giờ · Thích · 3

Do Duc Thinh Tổng thống Ngô Đình Diệm là một nhân cách lớn, nhắc lại cảm thấy ngậm ngùi, cay mắt!
1 giờ · Thích · 4

Luxia Détré Coi video bà Trần Lệ Xuân con hâm mộ vô cùng, nói tiếng Anh như gió, phát biểu tự tin trước đám đông, thuyết giảng với sinh viên ở trường ĐH nổi tiếng. Ngày xưa mà đã giỏi như vậy. Thử hỏi, bao đời Thủ Tướng và vợ ông ta, có ai ra nước ngoài mà không có thông dịch viên đi theo không? Phát biểu tiếng Việt cũng chẳng thuyết phục.
1 giờ · Thích · 5

1 giờ · Thích · 1

LuCa Uong Dinh Hoang Cha a ! Thang linh hôn săp tơi , chung con xin thăp môt nen tâm hương đê tương nhơ hai cu . Nhưng con người sống chết vi trăm ho
1 giờ · Thích · 2

Nhung Lun Hôm nay con mới biết sự thật về cụ.còn mọi khi học trong sách vở và những kiến thức truyền đạt của thầy cô thì hoàn toàn ngược lại
33 phút · Thích · 1

Xuân Hiệu Xin phép Cha cho con chia sẻ bài này Cha nhé !
33 phút · Thích · 2

Sắt Vụn Chính sách mị dân của nhà sản.nghĩ lại ngày trước đi học bị nhồi nhét bao nhiêu thứ rác rưởi.Lớn lên đọc lại ms thấy ngày đó sao mà ngu thật, càng ngày càng thấy căm hận những kẻ thay trắng đổi đen, làm lệch đường lịch sử.bỉ ổi quá!
32 phút · Thích · 3

Huong Tran gia đình anh em nhà cụ Ngô đình Diệm.ai ai củng đáng kính.
21 phút · Thích · 1

Melody Tran Phương phi cốt cách thật đẹp
Nhìn lãnh đạo hiện giờ của Việt Nam phát rầu

Nguyen Anh không vợ , không con, đạo đức . nhờ ông mà VN có đồng bằng sông cửu long - vựa lúa cả nước

EM ĐÃ KHÔNG HỀ HÈN YẾU

Trầm Hương Thơ | 10:11 | 0 nhận xét
Mọi người nên đọc dòng tâm sự của một cô gái dân Nghệ, tuy là phận nữ nhi nhưng em đã không hề hèn yếu.

Các bạn của Tôi Thân mến!
Mấy ngày qua, nhìn trong trang facebook của Tôi, có rất nhiều bạn thắc mắc và tò mò muốn biết Tôi đang làm nghề gì? Có đứa bạn thì nói Tôi làm phản động, người lại nói Tôi đi biểu tình vụ gì?, người nữa lại nói Tôi vào hội nhóm gì?
Tôi sẽ trả lời: Tôi chỉ làm những việc theo lương tâm Tôi mách bảo, Tôi chỉ muốn thắp sáng ước mơ của Tôi và của mọi người là được sống trong xã hội TỰ DO và CHÂN THẬT. Có người nhắn tin cho Tôi và nói rằng :có biết hậu quả của việc Tôi đang làm không? Tôi trả lời: "Tôi biết và hơn cả biết". Nhưng Tôi khẳng định rằng Tôi chẳng làm gì sai để phải đón nhận hậu quả đó, vì Tôi và mọi người không bao giờ có ý đồ gì xấu xa, cũng không nhằm lật đổ chính quyền nào! Mà chúng Tôi chỉ muốn, các nhà cầm quyền biết nhận ra đâu là Chân Lý và Sự Thật, biết chia cơm sẻ áo cho người nghèo khổ, biết lo lắng cho dân khi gặp nạn, biết cảm thông và chia sẻ với những con người bất hạnh, biết lắng nghe tiếng dân nói..... Để đưa đất nước Việt ta thành một nước dân chủ thực sự. Nơi đó không chia giai cấp,mọi người đối xử với nhau bằng tình thương và Trách Nhiệm. Đó là ước mơ của rất nhiều người, trong số đông đó có cả Tôi và các bạn!.
Mọi người chúng ta đều có quyền được biết, có quyền được đấu tranh, và vì những đấu tranh đó mà bị bách hại và bỏ tù.
Tôi cũng là người Việt Nam máu đỏ da vàng. Tôi được sinh ra và lớn lên trong một vùng quê nghèo nên Thất học sớm, tôi là Cô bé mỏng manh và hèn yếu. Nhưng vì Tôi được tiếp xúc và tìm hiểu nên Tôi đã hiểu. Tôi cũng có ước mơ, Tôi sẽ nuôi ước mơ của Tôi mãi mãi.
Hy vọng , thời gian ngắn, các bạn của Tôi sẽ hiểu và cùng đồng cảm nghĩ với Tôi, cùng chung tay góp sức xây dựng ước mơ của bao người Việt!!!!!!


Thân ái các bạn!



Hoang Ngoc

Trần Trung Đạo: Từ Nguyễn Văn Trỗi đến Nguyễn Văn Bé, kỹ thuật tuyên truyền “người thật chuyện giả” dưới chế độ CS

Trầm Hương Thơ | 00:11 | 0 nhận xét
Sau loạt bài về tẩy não, một số độc giả nêu thắc mắc chế độ độc tài nào độc ác nhất trong lịch sử loài người, Đức Quốc Xã hay Cộng Sản. Câu trả lời tùy thuộc vào người được hỏi là ai. Với người Do Thái câu trả lời sẽ là Hitler, lý do chỉ vì họ không muốn nhân loại lãng quên Holocaust, nhưng với phần lớn nhân loại, nhất là sau khi khối Liên Xô sụp đổ và nhiều tài liệu được công khai hóa, sẽ trả lời là Cộng Sản. Trước khi bàn đến kỹ thuật tuyên truyền “người thật chuyện giả”, người viết sẽ so sánh giữa tuyên truyền Đức Quốc Xã và chính sách tẩy não của CS. 

Mặc dầu nhiều tài liệu chưa được bạch hóa hết vì vẫn còn năm quốc gia CS đang tồn tại, số lượng nạn nhân bị giết dưới các chế độ CS, 94 triệu theo ước lượng của Stéphane Courtois trong The Black Book of Communism hay 110 triệu theo kết toán của R.J. Rummel. Cả hai ước tính đều cao hơn The Holocaust nhiều lần. Cách giết người qua việc bỏ đói hàng triệu trẻ em tại Trung Cộng, Gulag tại Nga, bằng cuốc xẻng tại Campuchia, cải cách ruộng đất tại Việt Nam cũng tàn nhẫn và vô nhân không thua kém gì phương pháp lò thiêu sống của Hitler ở Auschwitz.

Lenin ít được đem ra so sánh với Hitler, Stalin hay Mao không phải y là người nhân đức nhưng chỉ vì chết sớm khi kế hoạch toàn trị Liên Xô chỉ mới bắt đầu. Nếu y sống lâu như Stalin rồi cũng không khác gì mà có thể còn độc ác hơn. Khi mới nắm quyền hành chính Lenin đã thiết lập ngay hai cơ quan phụ trách hai chức năng khủng bố và tẩy não.

Tên hung thần đầu tiên trong hệ thống khủng bố CS quốc tế là Felix Dzerzhinsky. Tên đồ tể khát máu này gốc Ba Lan nhưng là người thành lập cơ quan mật vụ Cheka khủng khiếp nhất tại Nga ngay sau khi cách mạng CS 1917. Sau khi một lãnh đạo tổ chức Cheka bị ám sát hụt tại St. Petersburg, Dzerzhinsky ra lịnh bắt 800 người và tất cả đều bị xử bắn không qua một phiên tòa nào. Chỉ trong vòng một tháng từ tháng Chín đến tháng Mười 1918, ước lượng đã có 10 ngàn đến 15 ngàn người bị giết. Danh từ “Khủng bố Đỏ” xuất hiện trong giai đoạn này. 

Dzerzhinsky kiêm nhiệm hàng loạt chức vụ cấp bộ trưởng ngoài việc điều hành ngành an ninh Sô Viết. Y có năng khiếu về ngoại ngữ mặc dù học hành bị dang dở vì tham gia hoạt động CS. Dzerzhinsky bị tù nhiều lần trong đó có lần bị lưu đày tận vùng băng tuyết Siberia. Sau khi vượt thoát khỏi Siberia, Dzerzhinsky hoạt động cho đảng CS Đức. Là nhân vật nổi tiếng trong phong trào CS Đông Âu, sau 1917, Felix Dzerzhinsky thay vì hồi cư về Ba Lan đã quyết định ở lại Nga và được bầu vào đảng ủy CS thủ đô Moscow. Felix Dzerzhinsky chia sẻ quan điểm của Lenin về vai trò toàn trị của Soviet và là người đầu tiên nhận trọng trách thành lập cơ quan an ninh CS.

Thế nhưng, cánh tay khủng bố dù tàn bạo, sắc máu bao nhiêu cũng không thể giữ được chế độ tồn tại lâu dài. Tim óc của chế độ toàn trị chính là bộ phận tuyên truyền tẩy não. Tẩy não là một tiến trình xóa bỏ tận gốc rễ bằng nhiều cách các nhận thức cũ và trên đó xây dựng một hệ thống nhận thức mới. Cơ quan tuyên truyền Agitprop được Lenin thành lập và sau đó đổi tên thành Ban Tư Tưởng Trung Ương. Chỉ trong vòng hai năm, 1917 đến 1918, Agitprop đã phát hành 3600 mẫu bích chương tuyên truyền. Tại mọi cửa hàng, cửa sổ, đường phố, cơ quan, đâu cũng dán truyền đơn, bích chương, biểu ngữ tuyên truyền đập vào mắt, xoáy vào nhận thức người đọc. Nhiều đoàn xe lửa tuyên truyền chạy từ thành phố này sang thành phố khác phân phối truyền đơn, tổ chức những đêm văn nghệ tại những nơi xe lửa dừng.

Kỹ thuật tuyên truyền “người thật chuyện giả”

Trong xã hội CS, vô số “anh hùng” được dàn dựng, khác nhau về bố cục, tình tiết nhưng đều tuân theo một nguyên tắc: người thật chuyện giả. Một vài ví dụ điễn hình là Hướng Lôi Phong, Huang Jiguang, Wang Jinxi, Shi Chuanxiang của Trung Cộng, Pavlik Morozov, Alexey Stakhanov của Liên Xô và vô số người thật chuyện giả ở Việt Nam. Cái chết của Nguyễn Văn Trỗi là một ví dụ quen thuộc của kỹ thuật tuyên truyền “người thật chuyện giả”.

Tố Hữu viết về cái chết của Nguyễn Văn Trỗi trong bài thơ Hãy nhớ lấy lời tôi:

Anh thét to: "Ta có tội gì đây ?"
Chúng trói Anh vào cọc mấy vòng dây.
Mười họng súng. Một băng đen bịt mắt
Anh thét lên: "Chính Mỹ kia là giặc!"

Và tay Anh giật phắt mảnh băng đen
Anh muốn thiêu, bằng mắt, lũ đê hèn
Với cái chết. Anh muốn nhìn giáp mặt
Như ngọn lửa không bao giờ dập tắt!
….

Anh thét lên: Hãy nhớ lấy lời tôi:

Đả đảo đế quốc Mỹ!
Đả đảo Nguyễn Khánh!
Hồ Chí Minh muôn năm!
Hồ Chí Minh muôn năm!
Hồ Chí Minh muôn năm!
Phút giây thiêng, Anh gọi Bác ba lần!

Súng đã nổ. Mười viên đạn Mỹ
Anh gục xuống. Không, Anh thẳng dậy
Anh hãy còn hô: "Việt Nam muôn năm!"
Máu tim Anh nhuộm đỏ đất Anh nằm!

Một người bị trói cả hai tay vào "cọc mấy vòng dây" mà còn tay nào để "giật phắt mảnh băng đen"?

Ngay cả khi bị “Mười viên đạn” “gục xuống” làm sao còn "đứng thẳng dậy" để hô?

Những câu chuyện hoang đường chỉ có trong đầu cuồng tín bịnh hoạn của Tố Hữu mà trong tuổi về già đã thú nhận với Trần Đăng Khoa trong Chân Dung và đối thoại rằng chính y đã nhét vào mồm Nguyễn Văn Trỗi: “Tôi cho cả Nguyễn Văn Trỗi hô: Hồ Chí Minh muôn năm. Mà hô những ba lần kia”.

Bài thơ Hãy nhớ lấy lời tôi đầy nghịch lý, khinh thường hiểu biết của người đọc, phạm những lỗi lầm sơ đẳng, thế nhưng đã được đưa vào mọi sách giáo khoa. Những trò tuyên truyền bỉ ổi đó không phải chỉ trong thời chiến mà nửa thế kỷ sau khi nhân loại sống trong thời đại toàn cầu hóa 2014 này vẫn còn có những văn nô, bồi bút đem ra ca ngợi. Mấy tuần qua, nhan nhãn trên các báo đảng, bài thơ buồn cười đó cũng được đem ra học tập giống như trong thập niên 1960 ở miền Bắc.

Một ví dụ khác về kỹ thuật tuyên truyền “người thật chuyện giả” là “anh hùng Nguyễn Văn Bé”. “Anh hùng” này đã làm cả hệ thống tuyên truyền của đảng hố to và có lẽ “liệt sĩ Nguyễn Văn Bé” là trường hợp duy nhất sau 1975 đảng gián tiếp thừa nhận chỉ là sản phẩm tuyên truyền.

Nguyễn Văn Bé là ai ?

Theo cả hai nguồn tài liệu, Việt Nam Cộng Hòa và CSVN, Nguyễn Văn Bé sinh năm 1946 tại quận Châu Thành tỉnh Mỹ Tho trong một gia đình nghèo. Y tham gia các hoạt động CS tại địa phương và chính thức trở thành đoàn viên Đòan Thanh Niên Nhân Dân Cách Mạng trực thuộc đảng Nhân Dân Cách Mạng (tên gọi của đảng CS khi hoạt động tại miền Nam Việt Nam). Nguyễn Văn Bé gia nhập bộ đội CS ở tuổi 19 và được giao trách nhiệm tải súng đạn. Vào năm 1966, trận đụng độ giữa quân đội CS và quân Mỹ, Bé bị bắt cùng với số vũ khi mà y đang tải vào ngày 30 tháng 5, 1966 tại kinh Cả Bèo, xã Mỹ Quý, tỉnh Kiến Phong.

Đến điểm này hai bên, VNCH và CSVN, đều tường thuật gần giống nhau. Theo bộ máy tuyên truyền CS phát ra từ Hà Nội, “anh hùng Nguyễn Văn Bé” dù bị tra tấn chẳng những không khai một lời mà còn phát biểu những câu nói bất hủ “Tất cả hành động của Mỹ rồi cũng chẳng khác gì bong bóng của xà phòng sẽ bị nước sông cuốn đi”. Cuối cùng, Nguyễn Văn Bé bị đưa đến một trung tâm gần xã Mỹ An. Tại đây, Nguyễn Văn Bé, sau khi nháy mắt ra dấu cho người thợ cày đứng gần để chạy ra xa, đã nâng 10 kí lô mìn Claymore khỏi đầu, miệng hô lớn “Mặt trận Giải Phóng Miền Nam muôn năm, đã đảo đế quốc Mỹ” trước khi đập mạnh khối mìn vào thành một chiếc tăng M118. Khối mìn nỗ lớn và cả kho đạn bị nỗ lây. Cũng theo bản tin của đài phát thanh Hà Nội, “16 lính Mỹ và 10 lính ngụy” chết ngay tại chỗ, ngoài ra nhiều thương vong do đạn lạc gây ra sau đó. Tuy nhiên, một anh hùng như thế mà chỉ giết được “16 lính Mỹ và 10 lính ngụy” thì quá ít nên trong những bản tin sau đó con số lính Mỹ chết được tăng lên 96.

Tức khắc khi câu chuyện được đăng trên báo Nhân Dân ở miền Bắc và các báo bí mật ở miền Nam, các cơ quan tuyên truyền bắt đầu chỉ thị học tập noi gương “chủ nghĩa anh hùng cách mạng” của “Liệt sĩ Nguyễn Văn Bé”. “Sự hy sinh của anh không những được cả thế hệ thanh niên Việt Nam kính phục mà còn nhận được sự thán phục bởi tuổi trẻ toàn thế giới”.

Bàn tay Nguyễn Văn Bé dùng để đập khối bom được báo đảng gọi là “bàn tay thiên tài”. Nhiều vở kịch được dựng ngay để diễn lại “hành động anh hùng” của Nguyễn Văn Bé. Một bài báo đảng cho biết sức mạnh của bàn tay Nguyễn Văn Bé chắc chắn được thúc đẩy bởi một lực huyền bí vì “chẳng những giết ngay gần hàng trăm kẻ thù mà còn tạo nên một ảnh hưởng dây chuyền dẫn đến một phong trào làm theo anh hùng Nguyễn Văn Bé khắp cả nước”. Nói chung, hình ảnh Nguyễn Văn Bé như ngôi sao mầu nhiệm làm cả nước đều tin. Chủ nghĩa anh hùng cách mạng thôi thúc con người miền Bắc. Nhiều thanh niên đã gát hết chuyện học hành, gia đình để tình nguyện vào Nam chiến đấu theo gương “anh hùng Nguyễn Văn Bé”

Các cơ quan tuyên truyền địa phương tin chắc rằng Nguyễn Văn Bé đã chết.

Thật không may cho đảng, Nguyễn Văn Bé không chết. Anh đã đầu hàng, tình nguyện chiêu hồi và còn sống bình an. Các hình ảnh anh chụp với gia đình được báo chí phổ biến rộng rãi. Trên đài phát thanh, đoạn băng "Tôi là Nguyễn văn Bé, hãy còn sống đây..." được phát mỗi ngày khi bắt đầu chương trình. Nguyễn Văn Bé thật có đụng độ nhưng trận chiến chỉ kéo dài không đến 30 phút. Theo báo Time, anh ta chưa bao giờ bắn một viên đạn, thay vì trốn trong con kinh đào và bị nắm tóc kéo lên.

Để phản công trong trận chiến tuyên truyền, phía Việt-Mỹ đã in hơn 20 triệu truyền đơn, bảy triệu minh họa, 465 ngàn bích chương, 167 ngàn tấm hình Nguyễn Văn Bé, 10 ngàn bài hát và rất nhiều chương trình truyền thanh truyền hình nói về sự thật Nguyễn Văn Bé đã đầu hàng, hồi chánh và hiện sống bình an. Các cơ quan tâm lý chiến Việt Mỹ còn phỏng vấn cha mẹ Nguyễn Văn Bé và giúp đưa gia đình họ đến khu vực an toàn. Các cơ quan tuyên truyền của đảng CS phản ứng bằng cách tổ chức rầm rộ ngày kỷ niệm một năm “anh hùng Nguyễn Văn Bé hy sinh”. Các đài phát thanh, báo chí và cả báo chí Liên Xô cũng đăng bài thương tiếc “liệt sĩ Nguyễn Văn Bé”. Nhân dân miền Bắc lại tiếp tục tin rằng anh đã thật sự hy sinh.

Sau 1975, quả thật với một chiến công to lớn như vậy, Nguyễn Văn Bé không chỉ có tên đường mà phải một tên phố, một công viên mang tên anh. Nhưng không, bởi vì sự giả dối như thế quá trâng tráo và trắng trợn. Câu chuyện ngụy tao Lê Văn Tám còn có thể im lặng vì thời gian xa nhưng Nguyễn Văn Bé vẫn còn mang tính thời sự, nhiều người trong thời đó còn sống, nhiều tác giả nhạc, văn, thơ còn chưa hết sượng sùng.

Tội ác của bồi bút và văn nô

Hiện nay hầu hết các “anh hùng xã hội chủ nghĩa” ở 15 nước cựu Liên Xô và các nước Đông Âu, một số bị chôn vùi trong tro bụi thời gian, một số chỉ còn xuất hiện trong các truyện tranh vui giải trí (comic book), riêng tại Việt Nam, không chỉ các thế hệ măng non mà cả thanh niên, sinh viên còn phải học, phải tin vào những mẫu chuyện hoang đường một cách đáng thương và tội nghiệp. Dĩ nhiên không phải tại các em những nạn nhân bất hạnh đã sinh ra và lớn lên trong xã hội lọc lừa. Ngoài chính phạm là đảng CS, tội ác này còn có sự a tòng của đám văn nô, bồi bút, những kẻ chỉ vì chút bổng lộc đảng ban cho mà chịu cúi đầu làm tôi mọi, tiếp tay với đảng làm băng hoại mọi giá trị đạo đức và tương lai dân tộc.

Người viết xin trích một số đoạn trong bài thơ Tản mạn về thơ và đồng nghiệp của nhà thơ Thái Bá Tân để kết luận cho bài viết này:

Đất nước cần thần tượng?
Dạ, có ngay, có ngay.
Cần anh hùng? Rất dễ.
Anh hùng thì có đầy.

Thế là Lê Văn Tám,
Nguyễn Văn Bé trung kiên,
Rồi nhà tù Phú Lợi,
Rồi kéo pháo Điện Biên...

Rồi báo cáo, tổng kết,
Rồi thi đua, phê bình,
Cái việc ai cũng biết
Là lừa người, lừa mình.

Trần Trung Đạo

Tham khảo

- Stéhane Courtois, Nicolas Werth, Jean-Louis Panné, Andrzej Paczkowski, Karel Bartosek, Jean-Louis Margolin The Black Book of Communism, Crimes, Terror, Reppression,Harvard University Press, 1999

- Mihai C. Bocarnea and Bramwell Osula: Edifying the New Man: Romanian Communist Leadership’s Mythopoeia. Regent University, International Journal of Leadership Studies. Vol. 3 Iss. 2, 2008, pp. 198-211

- Margaret Peacock. Broadcasting Benevolence: Images of the Child in American, Soviet and NLF Propaganda in Vietnam, 1964–1973. Project MUSE, 2010

- The Strange Case of the Vietnamese “Late Hero” Nguyen Van Be (http://www.psywarrior.com/BeNguyen.html)


- SGM Herbert A. Friedman THE USE OF MUSIC IN PSYCHOLOGICAL OPERATIONS


- Pavlik Morozov

- Christoph Giebel. Imagined Ancestries of Vietnamese Communism: Ton Duc Thang and the Politics of History and Memory


- Thơ Thái Bá Tân Tản mạn về thơ và đồng nghiệp, Facebook

- Trần Đăng Khoa Chân Dung và đối thoại, truyen.com

TIN CHẤN ĐỘNG TỪ TỈNH VÂN NAM, TRUNG QUỐC

Trầm Hương Thơ | 14:57 | 0 nhận xét
Big news in Yunnan province , CHINA 
Ngày 14/10/2014, hàng trăm dân làng ở TP. Côn Minh bị Chính quyền CS cướp đất, cướp nhà đã vùng lên khởi nghĩa. Dân làng nơi đây đã dùng gậy, ba chỉa, gạch đá, xăng, bất kể thứ gì để chống trả quyết liệt với bọn man rợ Cảnh sát CS. Kết quả bước đầu đã tiêu diệt được 5 tên mọi rợ Cảnh sát CS, bắt sống 8 tên Cảnh sát CS và thu về được các vật dụng của Cảnh sát như khiêng, mũ sắt, gậy sắt, roi điện, bịt xịt lửa... Tuy nhiên, có 5 dân làng cũng đã bị bọn man rợ Cảnh sát CS sát hại. Hiện nay đã có hơn 1000 tên mọi rợ Cảnh sát CS được huy động đến để tàn sát dân làng nơi đây.



















BỌN MAN RỢ ĐẢNG CỘNG SẢN ĐÃ ÉP NHÂN DÂN VÀO BƯỚC ĐƯỜNG CÙNG, NHÂN DÂN ĐÃ CHỊU ĐỰNG QUÁ NHIỀU ĐAU KHỔ. DÙ KHÔNG MUỐN NHƯNG BÂY GIỜ CHÍNH THỨC BƯỚC VÀO GIAI ĐOẠN NHÂN DÂN ÁP DỤNG PHƯƠNG THỨC ĐẤU TRANH BẰNG BẠO LỰC.

ĐÂY LÀ CUỘC KHỞI NGHĨA ĐẦU TIÊN, CUỘC KHỞI NGHĨA HÀO HÙNG NHẤT, ANH DŨNG NHẤT VÀ CÓ Ý NGHĨA VÔ CÙNG QUAN TRỌNG ĐỐI VỚI CÁCH MẠNG DÂN CHỦ CỦA NHÂN DÂN TRUNG QUỐC.

HỒI CHUÔNG GỌI HỒN BỌN MAN RỢ ĐẢNG CỘNG SẢN ĐANG LỚN DẦN, NGÀY CÀNG LIÊN TỤC.

TIÊN TRÁCH ĐẢNG, HẬU TRÁCH DÂN!!!