http://rossikuku.blogspot.de/ chân thành kính chúc Qúy Độc Giả Một Năm Mới An Khang - Thịnh Vượng - Vạn Sự Như Ý

SỐC NẶNG !!! Hà Nội chăt cây: riêng tiền sơn đánh dấu đã hết 4,5 tỷ - Choáng quá đi mất!

Trầm Hương Thơ | 02:07 | 0 nhận xét

Mới đọc thông tin hồi chiều chi phí để chặt 1 cây xà cừ hết 35 triệu, giờ lại đến cái công đoạn trước khi chặt phải đánh mã số, mà số tiền chi ra cũng ko hề nhỏ. Mỗi cây hết khoảng 670 nghìn đồng. 

Theo Sở Xây dựng, qua khảo sát 45.738 cây trên 470 tuyến phố tại 10 quận, sẽ thay thế 6.708 cây/190 tuyến phố với đơn giá 10 triệu đồng/cây, tổng dự toán hơn 73 tỉ đồng lấy từ ngân sách.

Trong đó, chi phí khảo sát hết 1 tỉ đồng, chặt hạ, thay thế cây mới, hoàn trả vỉa hè hết hơn 67 tỉ đồng, đánh mã số cây hết 4,5 tỉ đồng, tức đánh mã số mỗi cây hết khoảng 670 nghìn đồng.

Chỉ đánh mã số (quét sơn chữ X) để chặt hạ như thế này nhưng tiêu tốn 670 nghìn đồng/cây. (Ảnh CAND)

Nhà thơ Trần Đăng Khoa: ĐÂY LÀ TRÒ LỪA ĐẢO NGOẠN MỤC

Trầm Hương Thơ | 11:50 | 0 nhận xét
Nhà thơ Trần Đăng Khoa bàn về trách nhiệm
của Chủ tịch Hà Nội 

Ngọc Quang (Thực hiện)
23/03/15 08:35 

(GDVN) - Nhà thơ Trần Đăng Khoa: "Sở dĩ tôi nói đến vai trò của ông Chủ tịch Nguyễn Thế Thảo, vì ông là người biết sớm nhất việc làm sai trái này...". 


Xung quanh vụ việc một loạt cây xanh lâu năm ở Hà Nội bị đốn hạ gây ra nhiều bức xúc trong dư luận những ngày qua, Báo Điện tử Giáo dục Việt Nam đã có cuộc trò truyện với Nhà thơ Trần Đăng Khoa – một người vốn đã gắn bó với Hà Nội từ những năm tháng còn bom đạn, chiến tranh ác liệt. 

Ông cũng tỏ rõ nỗi bức xúc, xót xa khi nhìn thấy những hàng cây gắn với lịch sử của thành phố bị cưa trụi, và liên tục đề cập tới trách nhiệm của người đứng đầu chính quyền thành phố.

Sau nhiều ngày liên tục bị các nhà khoa học, các chuyên gia ở nhiều lĩnh vực khác nhau, công luận phản đối dữ dội, rốt cuộc ông Chủ tịch Hà Nội đã phải ra quyết định tạm dừng chặt cây xanh. Nhưng điều mà công luận quan tâm lúc này là ai phải chịu trách nhiệm khi có hàng trăm cây xanh lâu năm đã bị đốn hạ?

Nhà thơ Trần Đăng Khoa: Ông Nguyễn Quốc Hùng - Phó Chủ tịch UBND thành phố Hà Nội cho rằng “không có lợi ích nhóm” trong chuyện đốn hạ 6.700 cây xanh ở Thủ đô. Nói vậy có thể tin được không? Không có chiến dịch đốn hạ cây, tại sao lại có hàng trăm cây lớn bị chặt? Nhiều tuyến phố ngổn ngang như công trường khai thác gỗ.

Thời chiến tranh, bom đạn tàn phá khốc liệt, Hà Nội vẫn giữ được lá phổi xanh của mình. Bấy giờ, tôi còn là một cậu bé mà vẫn tự hào về Thủ Đô Hà Nội: “Những năm giặc bắn phá – Ba Đình vẫn xanh cây – Trăng vàng Chùa Một Cột – Phủ Tây Hồ hoa bay…”. Bây giờ, không có giặc, cũng không còn bom đạn nữa mà cây xanh thành phố Hà Nội lại bị hạ sát tàn bạo còn hơn cả những trận rải thảm của B52.


Việc thay thế những cây mục ruỗng, thay thế những cây không phù hợp trồng ở đô thị là đúng. Nhưng điều đáng bàn và nguy hiểm ở chỗ, người ta đã mượn gió bẻ măng, lấy việc chỉnh trang cây xanh thành phố làm ngụy trang để phá hủy hàng loạt cây xanh, trong đó có những cây có tuổi thọ hàng trăm tuổi. Họ ào ạt làm đêm, làm ngày theo lối chụp giật. Thực chất đây là cuộc khai thác gỗ. 

Vì thế mà nhiều học giả, nhiều nhà khoa học, nhiều người dân đã lên tiếng. Có người đứng ra bảo vệ cây. Họ thắt khăn trắng cho mình và thắt khăn trắng cho cây. 

Họ dán khẩu hiệu lên cây: “Xin đừng chặt tôi. Tôi là cây khỏe mạnh”. 

Nghệ sĩ nổi tiếng Chiều Xuân vừa khóc, vừa lấy thân mình ngăn cản để giữ một cây xanh ở số nhà 65 phố Nguyễn Thái Học của chị. 

Rồi rất nhiều người dân khác nữa cũng đứng lên bảo vệ cây. Họ lên tiếng trên facebook cá nhân, họ comment vào các bài viết phản ánh sự kiện này. Có thể nói hàng vạn comment. Trong đó có cả những lời quá đà, không phải góp ý mà chửi rủa. Điều ấy là không nên. Nhưng sự nổi giận đến mất bình tĩnh của họ là điều có thể hiểu được. 

Bây giờ thì ông Nguyễn Thế Thảo đã yêu cầu kiểm điểm với lãnh đạo Sở Xây dựng và đình chỉ mấy anh Trưởng phòng, Phó phòng. Việc con voi cuối cùng xử phạt một con muỗi. Đành rằng Sở Xây dựng Hà Nội có lỗi. Nhưng liệu họ có gan làm cái việc động trời, là tàn phá môi trường và tiêu diệt lá phổi xanh của Thủ đô, nếu không có sự cho phép của những người đứng đầu chính quyền thành phố? 

Vậy vấn đề là trách nhiệm của ông Chủ tịch thành phố đến đâu? Và trách nhiệm của ông Phó Chủ tịch Nguyễn Quốc Hùng thế nào? Chẳng lẽ các ông chỉ biết nói một câu “rút kinh nghiệm” rồi phủi hết trách nhiệm, quay lại kiểm điểm cấp dưới như một người có trách nhiệm, một người ở ngoài cuộc? 

Sở dĩ tôi nói đến vai trò của ông Chủ tịch Nguyễn Thế Thảo, vì ông là người biết sớm nhất việc làm sai trái này, bởi ngay từ ngày 16/3, khi một loạt cây xanh bị đốn hạ, nhà báo Trần Đăng Tuấn đã có thư ngỏ gửi đích danh ông, yêu cầu nên dừng ngay việc giết cây rồi cân nhắc kỹ và rà soát lại. 

Sau đó bức thư còn được đăng trên facebook cá nhân, rồi nhiều báo điện tử đăng lại. Tiếp đó, Giáo sư Ngô Bảo Châu và nhiều học giả có uy tín đã lên tiếng, nhan nhản khắp các mặt báo là sự phản đối dữ dội những hành vi chặt phá cây xanh của nhân dân cả nước. Nhưng dường như ông Chủ tịch quá bận bịu nên không có thời gian để ý đến ý kiến của các nhà khoa học và cũng chẳng có thời gian xem báo chí đã nói gì. 

Ông Chủ tịch sau đó có thư hồi âm nhà báo Trần Đăng Tuấn, nhưng đó chỉ là phép xã giao, trong đó thông báo cũng lại giao cho Sở xây dựng rà soát. Nghĩa là cũng lại nói cho có nói, một cách “ném bùn sang ao!”. Và rốt cuộc cây vẫn tiếp tục bị đốn hạ vô tội vạ, dù vẫn đưa tin trên truyền thông là Ủy ban đề nghị rà soát việc chặt cây. 

Cây xanh bị đốn hạ trên đường Nguyễn Chí Thanh gây ra nhiều phản ứng trong dư luận. 

Đến chiều ngày 19/3, một nhóm luật sư gửi thư khẩn cấp đề nghị dừng ngay việc chặt hạ 6.700 cây xanh đến Thủ tướng Chính phủ Nguyễn Tấn Dũng, Bí thư Thành ủy Hà Nội Bộ trưởng Bộ Xây dựng, và cả ông Chủ tịch UBND TP Hà Nội Nguyễn Thế Thảo, cho rằng việc chặt hạ 6.700 cây xanh của Hà Nội là làm trái, nếu không nói là chống lại Nghị định 64/2010 NĐ-CP, cần xử lý nghiêm người tham mưu và những kẻ làm trái pháp luật. 

Trong thư cũng nói rõ: “Chúng tôi chứng kiến sáng 19/3/2015 vẫn chặt hạ cây xanh, dù chiều 18/3 Văn phòng UBND Hà Nội có công văn yêu cầu Sở Xây dựng rà soát, nhưng không yêu cầu dừng chặt hạ. Chúng tôi cũng đã gửi thư đến Bí thư Thành ủy đề nghị xử lý phát ngôn thiếu thận trọng của ông Phó Ban Tuyên giáo Thành ủy, gây bức xúc dư luận. Chúng tôi sẽ kiên trì theo dõi việc giải quyết của các cơ quan chức năng và sẽ làm đến cùng”. 

Có lẽ đây là kiến nghị rất có sức mạnh và thế là sáng ngày 20/3, ông Nguyễn Thế Thảo phải ra lệnh dừng chặt cây, mà lẽ ra phải làm từ trước đó nửa tuần. 

Ông nghĩ sao khi phóng viên đặt ra 21 câu hỏi trong buổi họp báo, nhưng ông Phó Chủ tịch Nguyễn Quốc Hùng lại trả lời qua quýt rồi nhanh chóng bước ra khỏi phòng? 

Nhà thơ Trần Đăng Khoa: Tôi thấy đấy là một chuyện khôi hài. Một chuyện cũng rất đáng xấu hổ. Thực ra, có ai bắt các ông ấy phải họp báo đâu. Nếu đã họp báo thì phải chuẩn bị kỹ, phải nắm chắc mọi vấn đề để giải tỏa dư luận. Cứ ú a ú ớ thì họp làm gì. Họp chỉ để nói chúng tôi minh bạch, không có lợi ích nhóm mà người ta tin ư? Người ta đâu chỉ nghe anh nói, mà còn xem anh làm. Lời nói với việc làm không đi đôi với nhau, thậm chí chúng chẳng có họ hàng gì với nhau thế mà lại cứ muốn người ta tin.

Nếu cần họp báo là họp trước lúc chặt cây, cần thông báo cho dân, cho giới truyền thông biết để có sự đồng thuận của toàn xã hội. Thậm chí, nếu thực sự đàng hoàng, không khuất tất và muốn được dân ủng hộ thì cần minh bạch thật trước dân: Treo biển đánh dấu những cây cần loại bỏ, đề nghị các nhà khoa học, các nhà sinh học và đông đảo nhân dân cùng chúng tôi rà soát lại số cây cần loại bỏ ấy và phát hiện thêm những cây chúng tôi còn bỏ sót. 

Rồi ông thông báo kinh phí thực hiện dự án này; số tiền xã hội hóa bao nhiêu, đối tác là những ai, tiền chặt cây, tiền bán cây là bao nhiêu, đưa số tiền ấy vào ngân quỹ nhà nước, hay làm công tác xã hội hay làm gì với số tiền ấy; loại cây nào sẽ được chọn thay cho cây đã chặt. Thời gian nào thì chính thức chặt cây. Nếu đàng hoàng như thé, tôi tin cả xã hội sẽ đồng thuận. 

Nếu đàng hoàng như thế, tôi tin cả xã hội sẽ đồng thuận. Còn cứ làm một cách dấm dúi, chụp giật như vừa rồi mà còn mong nhân dân ủng hộ, mong có sự đồng thuận thì đó chỉ là chuyện ở trên mây. 

Chính vì thế, cánh báo chí cứ truy hỏi hỏi gỗ khai thác đưa về đâu, bán bao nhiêu, trong khi các vị lãnh đạo thành phố thì lúng túng như gà vướng tóc. Tất nhiên rồi sắp tới, các vị sẽ trả lời, và rồi cũng sẽ rất minh bạch, nhưng nên làm như một số luật sư đề nghị: Chuyển việc này cho Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng để Thanh tra Chính phủ vào cuộc. Chứ Hà Nội gây ra sự cố động trời, Hà Nội lại thanh tra. Trẻ con cũng không tin được. 

Vì thế tôi đã nói ngay, nói trắng phớ ra rằng đây là trò lừa đảo ngoạn mục giả danh cái đẹp. Người ta đã mượn cớ chỉnh trang thành phố, mượn cớ bảo đảm an toàn cho dân nhưng thực chất là việc khai thác gỗ và bán gỗ quý. Muốn được người dân và toàn xã hội đồng thuận, không phải khó khăn gì. Chỉ cần thực sự công khai minh bạch ngay từ đầu như tinh thần mà Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã chỉ đạo các bộ, ngành, địa phương và làm tử tế là dân ủng hộ ngay. 

Trân trọng cảm ơn ông!

VỤ TÀN SÁT CÂY XANH - VỤ SIÊU LỪA TẦM CỠ THẾ KỶ

Trầm Hương Thơ | 11:42 | 0 nhận xét


Dưới đây là liệt kê các quả lừa trong vụ lừa khủng khiếp do đám quan chức Hà Nội đạo diễn:

1- Lừa họp báo: Lúc đầu lừa họp ở Sở Xây dựng (52 Lê Đại Hành), các nhà báo đến thì lại bảo sang bên ủy ban, khiến các nhà báo đến muộn cuộc họp và vất vả vì di chuyển.

- UBND thành phố mời báo chí đến họp, nhưng lại chỉ nghe 21 câu hỏi của các báo mà không trả lời hay thông báo, chia sẻ bất cứ điều gì. Cú này làm các nhà báo cảm thấy bị chính quyền thành phố làm nhục.

2- Lừa nguồn vốn thực hiện: Lúc đầu nói Đại dự án chặt 6.700 cây là vốn ngân sách. Nhưng đến khi thấy động thì lại nói dối là nguồn vốn Xã hội hóa. 

Tàn sát cây quá thần tốc, dư luận chửi té tát, các nhà báo tấn công thì đổ vấy cho là chặt cây thần tốc như vậy là do các nhà tài trợ ...ép tiến độ. 

Các nhà tài trợ lập tức lên tiếng sau chưa đầy 20 tiếng đồng hồ, thì bộ mặt gian trá của Phó chủ tịch TP Hà Nội bị vạch trần. Hóa ra UBND TP lừa các nhà tài trợ. Lừa hay Ép, các nhà báo nên tìm hiểu tiếp và cho dư luận biết.

Các nhà tài trợ cho biết họ chỉ góp tiền TRỒNG CÂY, tức là trồng cây xanh cho những khu phố mới mở, những con đường mới mở ở ngoại thành v..v chứ họ không góp tiền để các bố chặt cây xanh cổ thụ. Thế mà Hùng - Phó chủ tịch đổ riệt cho họ là vì họ nôn nóng chặt phá nên mới ra sự thế. Ở đây, rõ ràng, UBND Tp Hà Nội đã lừa cả dân và doanh nghiệp (nhà tài trợ).


Nguyễn Quốc Hùng, Phó Chủ tịch UBND Tp Hà Nội - người ký lệnh tàn phá cây xanh HN.

Ảnh: Vẻ mặt của ông Hùng lúc bắt đầu họp báo.(Ảnh của MotThegioi)

3. Lừa cây mới thay thế: Thành phố công bố trục đường Nguyễn Chí Thanh đã thay thế bằng cây vàng tâm. Thực ra ở đây là một cú lừa loanh quanh lẫn nhau:

- Lừa 1: Chính quyền lừa dân: Dự án ghi trồng vàng tâm (sau này lấy gỗ chia nhau đóng quan tài), tiền đầu tư là tiền cho chủng loại Vàng tâm. Nhưng khi trồng là cây Mỡ (rẻ tiền). Chính quyền lừa dân và Chênh lệch này các bố chia nhau. 

- Lừa 2: Nhà cung cấp cây lừa nhà tài trợ. Cây thì là cây Mỡ, nhưng nhà cung cấp (?) lừa Sở Công an giữa thanh thiên bạch nhật. Tướng Chung, GĐ Công an giỏi phá án nhưng không hiểu sâu về thực vật học được, nên khi họ đưa cho cây Mỡ và nói là cây Vàng tâm thì cũng không nghi ngờ gì, cứ tưởng đơn vị mình được trồng cây quý.


Thiếu tướng Nguyễn Đức Chung, Giám đốc CATP Hà Nội giới thiệu với Giám đốc Sở Xây dựng Lê Văn Dục và Chủ tịch UBND quận Ba Đình Đỗ Viết Bình về hoa của cây vàng tâm

Ảnh và chú thích ảnh của báo An Ninh Thủ đô

3- Lừa số cây đã đốn chỉ là 500 cây: Khi bị báo chí dồn dập tấn công, Hn chỉ khai ra là mới chặt 500 cây cổ thụ. Nhưng theo nguồn tin riêng, cựu đại tá công an Nguyễn Như Phong (có bút danh là Như Thổ nữa) loan tin đã chặt 2000 cây rồi.

4- Lừa là dân đồng thuận dự án chặt cây: Tuyên giáo thành ủy đã nói vậy. Nhưng là bịa thôi, lừa dư luận. 

Phó ban tuyên giáo thành ủy Phan Đăng Long lại còn rất láo với dân. Anh ta dám nói: Chặt cây không phải hỏi dân. Giờ chỉ hỏi anh ta một câu: Mỗi năm, cứ Tết đến Xuân về, thực hiện Tết trồng cây thì anh vận động cả xã hội phải đi trồng. Vậy mà đến lúc anh chặt cây, anh đếch hỏi dân, thì đếch ai mà chịu được. Anh láo quá vì anh ngu quá! 

Tễu mới chỉ nghĩ được có vậy, các bác vạch thêm nữa để chúng ta cùng hiểu về lãnh đạo của thành phố thủ đô.

Nguồn Tiễu Blog

‘Nhà tài trợ’ chặt 6700 cây xanh là công an Hà Nội

Trầm Hương Thơ | 23:37 | 0 nhận xét


Bạn đọc Danlambao - Phát biểu trong cuộc họp báo chiều 20/3, phó chủ tịch UBND TP. Hà Nội – ông Nguyễn Quốc Hùng cho rằng dư luận không đồng tình kế hoạch chặt hạ 6700 cây xanh là do ‘sự nôn nóng của các nhà tài trợ’.

‘Nhà tài trợ’ này là ai không được tiết lộ, vì sau đó ông phó chủ tịch Hà Nội đã vội vàng ‘tháo chạy’ trước các câu hỏi dồn dập của phóng viên, nhà báo.

Dù vậy, một văn bản được phổ biến trên facebook đã khẳng định ‘nhà tài trợ’ chặt cây chính là công an thành phố Hà Nội và các doanh nghiệp thế lực lớn như tập đoàn VINCOM, ngân hàng Việt Nam Thịnh Vượng (VPBANK)…

Bức công văn được ký bởi ông Nguyễn Thịnh Thành, chánh văn phòng UBNDTP Hà Nội. Theo đó, kế hoạch chặt phá và thay thế 6700 cây xanh dự tính sẽ mất kinh phí 60 tỷ đồng.

Theo giám đốc sở Xây dựng Hà Nội, ông Lê Văn Dục cho biết số lượng gỗ thu được từ 6700 cây xanh bị chặt sẽ được mang ra bán đấu giá. Trong số này có nhiều loại cây gỗ quý, tuổi thọ lên đến hàng chục năm.




ĐÃ TÌM RA KẺ KÝ LỆNH CHẶT CÂY VÀ CÁC ĐƠN VỊ GÓP TIỀN PHÁ CÂY

Trầm Hương Thơ | 23:34 | 0 nhận xét

Nguyễn Quốc Hùng, Phó Chủ tịch UBND Tp Hà Nội - người ký lệnh tàn phá cây xanh HN.
Vẻ mặt của ông Hùng lúc bắt đầu họp báo.


Thông tin chính thức từ Phó Chủ tịch UBND TP Hà Nội, có 2 đơn vị đỡ đầu vụ đốn cây là:

1- Ngân hàng Việt Nam thịnh vượng VP Bank, mỗi nhân viên góp 30k.
2- Cán bộ chiến sĩ Công an Thành phố Hà Nội đóng góp từ 15-20k.

Hoan hô các đồng chí.
Mùa xuân Hà Nội đốn cây!

Da, cụ tỉ thế này bác ạ. Chiều nay UBND TP Hà Nội tổ chức họp báo về việc xử tử cây xanh. Ông Nguyễn Quốc Hùng, Phó Chủ tịch kiêm nhiệm ký bút trảm cây chủ trì. Ông ấy cho biết việc chặt cây thì kinh phí do doanh nghiệp đóng góp, cụ thể ở đây là Ngân hàng Việt Nam thịnh vượng (VP bank) và có cả cổ phần của Công an Hà Nội. Việc chặt cây là đúng chủ trương, đúng quy trình, có mỗi cái là doanh nghiệp quá nôn nóng nên chặt đồng loạt. Zá như doanh nghiệp cứ trảm từ từ thì dân tình không nháo nhác dư lày đâu, He he. 


Tôi yêu cầu ông Phó chủ tich UBND thành phố Hà nội Nguyễn Quốc Hùng và ông Giám đốc Sở Xây dựng Hà nội Lê Văn Dục từ chức ngay .



Mình đề nghị cuộc vận động cách chức Lê Văn Dục, Giám đốc Sở Xây dựng Hà Nội và tống cổ Phan Đăng Long, Phó ban Tuyên giáo Thành ủy HN, bắt hắn về nhà đuổi gà cho vợ.

MỘT HÀNH ĐỘNG KHÔNG THỂ CHẤP NHẬN ĐƯỢC (VONG ÂN BỘI NGHĨA)

Trầm Hương Thơ | 23:44 | 0 nhận xét


(GDVN) - Lễ dâng hương tưởng nhớ các chiến sỹ Gạc Ma đã bị một số thanh niên tự xưng là dư luận viên ngăn cản. (Phá đám)

Ngày 14/3/2015, kỷ niệm 27 năm lính Trung Quốc xả súng sát hại 64 chiến sĩ công binh hải quân nhân dân của chúng ta, chiếm đoạt đá Gạc Ma.

Một số người dân Thủ đô Hà Nội đã tập trung trước khu vực tượng đài Vua Lý Thái Tổ và tượng đài Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh (bên Hồ Hoàn Kiếm, Hà Nội) để dâng hương tưởng nhớ các chiến sỹ đã hy sinh anh dũng trong trận chiến không cân sức chống giặc ngoại xâm ngày 14/3/1988. Trong trận chiến này, 64 chiến sĩ công binh hải quân đã anh dũng hy sinh bảo về biển đảo thân yêu của tổ quốc.

Không khó để tìm thấy các hình ảnh dã man của binh lính Trung Quốc khi chúng nã pháo vào các chiến sĩ hải quân Việt Nam tay không kết vòng tròn bảo vệ lá cờ tổ quốc trên đá Gạc Ma.

Hoạt động tưởng niệm này đã bị một số thanh niên ngăn cản. Nhóm thanh niên này tự xưng là “dư luận viên”, trên áo của họ có logo với dòng chữ “Đấu tranh chống luận điệu xuyên tạc”?
Sự kiện này ngay lập tức được báo chí nước ngoài đăng tải với những bình luận không chính xác, thiếu khách quan và đầy toan tính như đổ lỗi cho cơ quan chức năng của chúng ta đứng sau nhóm thanh niên này.
Để làm rõ vấn đề, Giám đốc Công an Hà Nội, Thiếu tướng Nguyễn Đức Chung đã có ý kiến trao đổi cùng báo chí. Theo tướng Chung “Chúng tôi luôn tôn trọng hành vi, hoạt động của người dân có lòng yêu nước với tất cả các sự kiện, đặc biệt liên quan đến chủ quyền lãnh thổ và tưởng nhớ những anh hùng liệt sĩ, những người đã tham gia bảo vệ chủ quyền thiêng liêng của đất nước...”, “nhóm người trên không thuộc quản lý của Công an thành phố và Ban tuyên giáo”. [1]
Những kẻ tự xưng là “dư luận viên” còn trưng cả logo tự tạo trên áo. Ảnh Internet

Dâng hương tưởng nhớ anh linh các liệt sĩ hy sinh vì tổ quốc là việc làm truyền thống của người Việt, thể hiện đạo lý uống nước nhớ nguồn.
Những ngày này, bên kia biên giới, bộ máy tuyên truyền khổng lồ của Trung Quốc không ngớt khoe khoang “chiến công” đánh chiếm Gạc Ma, không ngớt xuyên tạc lịch sử, bôi nhọ hình ảnh người chiến sĩ hải quân nhân dân Việt Nam. Dùng pháo và đại liên bắn vào các chiến sĩ công binh hải quân tay không đứng bảo vệ đảo đá là hành động hèn nhát mà chỉ những kẻ dã man mới làm như vậy.


Tri ân các liệt sĩ không phải chỉ là bằng lời nói mà còn phải bằng những việc làm cụ thể: dâng hương tưởng niệm các liệt sĩ ở Hà Nội, xây khu tưởng niệm chiến sĩ Gạc Ma ở Nha Trang - Khánh Hòa; hay như gần đây, Bộ trưởng Y tế Nguyễn Thị Kim Tiến đã chỉ đạo tỉnh ngành Y tế Nghệ An bố trí công việc cho con một liệt sĩ hy sinh trong trận chiến Gạc Ma 1988 là những việc làm được Đảng và Nhà nước tôn trọng, khuyến khích, được nhân dân hết lòng ủng hộ.
Pháo từ tàu chiến Trung Quốc bắn vào các chiến sĩ hải quân Việt Nam trên đá gạc Ma ngày 14/3/1988.


Vậy thì những người tự xưng là “dư luận viên” ấy, họ là ai và nhân danh cái gì? 

Chỉ từ hôm qua đến nay, trên Internet tràn ngập hình ảnh rất phản cảm ghi lại một nhóm thanh niên, cả nam cả nữ ăn nói hùng hổ, chỉ tay giơ biểu ngữ ngăn cản một số người được nói là đi thắp hương tưởng niệm.

Sự khẳng định của Tướng Chung là rất rõ ràng, nhóm người này “không thuộc quản lý của Công an và Ban tuyên giáo thành ủy”. 

Không khó để tìm trong tàng thư của công an những người này là ai, sống ở đâu bởi vì hình ảnh của họ là rất rõ ràng.

Gia đình, người thân, bạn bè của những người ngăn cản buổi lễ dâng hương tưởng niệm này sẽ nghĩ gì?
Nên nhớ, dâng hương tưởng niệm các liệt sĩ hy sinh vì tổ quốc hoàn toàn khác với những hành động bạo loạn, đập phá như đã từng xảy ra khi Trung Quốc đưa giàn khoan thăm dò dầu khí vào vùng đặc quyền kinh tế của nước ta. Đảng, nhà nước và đặc biệt là lực lượng thực thi pháp luật như công an, kiểm sát, tòa án đã có hành động kịp thời, trừng trị thích đáng những kẻ gây bạo loạn, giữ gìn kỷ cương, phép nước. 
Thiết nghĩ Công an thành phố Hà Nội cần phải huy động lực lượng, cần phải tìm ngay những kẻ gây rối tại buổi lễ tưởng niệm, cần phải đưa nhóm này, ít nhất là ra trước tòa án dư luận để những kẻ ngông cuồng đang đi ngược lại quyền lợi quốc gia, dân tộc, đi ngược lại đạo lý làm người nhận thức được hành động của chúng cũng là tội lỗi.

Việc nhanh chóng tìm ra nhóm người này không phải là để an ủi vong linh các liệt sĩ đã ngã xuống cho nước Việt, cho người Việt có cuộc sống hôm nay mà là lời xin lỗi của những người đang sống gửi tới vong linh các liệt sĩ vì đã không dạy bảo lớp người trẻ tuổi đến nơi đến chốn, để có những kẻ dám xúc phạm đến cả những điều thiêng liêng nhất trong đạo lý dân tộc.
Nhóm người này không phải là hình ảnh đại diện cho thế hệ trẻ của đất nước, nhưng không thể để “con sâu làm rầu nồi canh”, không thể để dư luận xã hội bức xúc vì việc làm của một nhóm người như vậy.

Người viết có một tâm nguyện, rằng bất kỳ ai đã ngã xuống trong cuộc chiến chống ngoại xâm, bảo vệ từng tấc đất cha ông để lại đều phải được tôn trọng, nên có nơi thờ cúng để mọi người có thể dâng hương tưởng niệm. 

Như ý kiến của Thiếu tướng Nguyễn Đức Chung “Công an thành phố đang tổ chức xác minh và khi có kết quả sẽ thông tin tới báo chí” [1]. Người viết mong muốn bạn đọc, nhất là bạn đọc trẻ tại Hà Nội góp phần giúp Công an sớm vạch mặt, chỉ tên những kẻ đã tổ chức gây rối tại buổi lễ tưởng niệm liệt sĩ Gạc Ma vừa qua.

Xin mượn bài viết thay một nén nhang tạ lỗi trước anh linh các liệt sĩ vì hành động vô lễ mà những kẻ thiếu hiểu biết đã gây nên.

Dư Luận Viên: Không phải côn an, chẳng thuộc tuyên giáo. Bọn chúng đích thực là Tàu


Dư luận viên Đỗ Anh Minh - bí thư chi đoàn phường Điện Biên

Tài liệu tham khảo:


Dư Luận Viên: Không phải côn an, chẳng thuộc tuyên giáo. Bọn chúng đích thực là Tàu

Trầm Hương Thơ | 23:59 | 0 nhận xét

Video: Toàn cảnh vụ dư luận viên phò đảng mang cờ đỏ búa liềm quấy phá buổi tướng niệm 64 chiến sỹ Gạc Ma hôm 14/3/2015 tại Hà Nội

Bạn đọc Danlambao - Nhân lúc bộ trưởng Trần Đại Quang đi Mỹ, giám đốc CA Hà Nội Nguyễn Đức Chung bất ngờ tổ chức buổi họp báo công khai bán đứng lực lượng ‘Dư Luận Viên’ – những kẻ đã mang cờ đỏ búa liềm quấy phá buổi tướng niệm 64 chiến sỹ Gạc Ma tại Hà Nội.

Khẳng định bản thân có mặt trực tiếp và quan sát vụ việc sáng hôm 14/3, thiếu tướng Nguyễn Đức Chung còn dội gáo nước lạnh vào đội quân tay sai phò đảng này bằng tuyên bố “Tôi xin khẳng định đây không phải lực lượng do Thành ủy, Ban Tuyên giáo hay Công an tổ chức” - theo báo Thanh Niên.

Dựa theo lời tướng Chung, dư luận viên không phải lực lượng của thành ủy, ban tuyên giáo hay côn an; vậy đội quân ô hợp mang cờ đỏ búa liềm này thuộc tổ chức nào?

Phải chăng, bọn chúng chính là tay sai của giặc Tàu? Hay cũng chính là con cháu của tội đồ Lê Đức Anh? - Kẻ đã tiếp tay Trung Cộng đánh chiếm và ra tay thảm sát 64 chiến sỹ Gạc Ma vì lệnh ‘không được nổ súng’. 

Nếu là tay sai giặc Tàu, vậy thì ai đã nuôi dưỡng để bọn chúng mặc sức quậy phá ngay trên đất Việt Nam? 

Dư luận viên Đỗ Anh Minh - bí thư chi đoàn phường Điện Biên

Tướng Chung có vô can không khi chính ông là người đã tặng giấy khen cho tên Đỗ Anh Minh vì cái gọi là “thành tích trong công tác phòng chống tội phạm góp phần giữ vững ANTT trên địa bàn Thủ đô’’.

Đỗ Anh Minh – kẻ cầm đầu nhóm dư luận viên cờ đỏ hiện đang là bí thư chi đoàn phường Điện Biên. Trong đoạn video ghi lại cuộc tưởng niệm hôm 14/3, có thể thấy rõ hình ảnh Đỗ Anh Minh và đồng bọn hung hăng chửi bới, cướp giật biểu ngữ của những người dân yêu nước.

Rõ ràng, thiếu tướng CA Nguyễn Đức Chung đã tiếp tay nuôi dưỡng lực lượng dư luận viên. Khi cần, bọn chúng dễ dàng bị đảng cộng sản bán đứng và hắt hủi để phục vụ cho một mưu đồ cá nhân nào đó.

Điều nực cười ở chỗ, dù bị tướng Chung phản bội, những dư luận viên cuồng đảng này vẫn chưa thấy sáng mắt. Nhiều kẻ còn dọa sẽ viết ‘huyết tâm thư’ gửi đảng, khiến dư luận lại được một trận cười vỡ bụng.

Toà Án Quốc Tế Hague Phán Quyết Đường Lưỡi Bò 9 Đoạn Của Trung Quốc “Vô Giá Trị”

Trầm Hương Thơ | 23:55 | 0 nhận xét
Phiên xử kéo dài 3 tháng, vào ngày 10/3/2015 Các thẩm phán của TÒA ÁN QUỐC TẾ HAGUE, trong đó có Thẩm phán Thomas A. Mensah (Chủ tịch), thẩm phán Jean-Pierre Cot, thẩm phán Stanislaw Pawlak, Giáo sư Alfred HA Soons, và Thẩm phán Rüdige, đã đưa ra PHÁN QUYẾT về Bản Đồ 9 đoạn mà Trung Quốc đưa ra ở Biển Đông (Biển Đông), hay còn được gọi là Biển Tây Philippines là VÔ GIÁ TRỊ đối với LUẬT LỆ Quốc Tế.

Bản án này rất quan trọng vì đã chứng minh rằng hành vi hung hăng của Trung Quốc trên biển Đông là bất hợp pháp. Trung Quốc đã vượt quá giới hạn của nước nầy để đơn phương đưa ra bản đồ gây tranh cãi cho các nước trong vùng. Quyết định của TÒA ÁN HAGUE đã gây tổn hại danh tiếng của Trung Quốc về cách ứng xử trong khu vực, đồng thời ảnh hưởng xấu với quốc tế về tính chất tiêu cực của nước nầy.

Việc không tuân thủ phán quyết của Tòa Án Trọng Tài Quốc Tế sẽ làm cho Cộng Đồng Quốc Tế thấy rằng Trung Quốc đang tiếp tục hành động như một quốc gia hiếu chiến.

Trong bản án mà Philippines đưa ra trước Hội Đồng Thẩm Phán, lên án Trung Quốc là một kẻ bắt nạt các nước láng giềng, Trung Quốc tìm cách cưỡng chiếm các nguồn tài nguyên của họ.

Tòa án cho biết hành động của Trung Quốc không những là khiêu khích mà có thái độ gây nguy hiểm cho Hòa Bình trong khu vực.

Sau khi Trung Quốc tranh lấn đảo Scarborough Shoal, thì Philippines đã không có cách nào khác và đã kiện Trung Quốc thông qua trọng tài quốc tế.
Dĩ nhiên, điều này không chỉ là một trận đấu tại tòa án giữa Trung Quốc và Philippines, nhưng quan trọng hơn là một thách thức đối với Luật của Liên Hợp Quốc, Luật Biển (UNCLOS) được xây dựng vào năm 1982 mà Trung Quốc đã KHÔNG tuân thủ.

Quyết định của tòa án mang ý nghĩa là bây giờ Hành Động TUYÊN BỐ ĐƠN PHƯƠNG của TRUNG QUỐC KHÔNG CÓ GIÁ TRỊ luật pháp QUỐC TẾ, các nước láng giềng trong khu vực Biển Đông có đầy đủ quyền hạn để theo đuổi và bảo vệ lợi ích của họ trên Biển Đông.

BS Võ Đình Hữu

Nguồn: DCCT

LÝ TƯỞNG ???

Trầm Hương Thơ | 10:34 | 0 nhận xét
Anh họ tôi du học qua Tây Đức, theo diện quốc gia nghĩa tử vào những năm cuối cùng trước khi Miền Nam thất thủ, khi dượng tôi bị ám sát ngay trước vòng đai Bộ Tổng Tham Mưu. 

Sau 75, đại gia đình bên ngoại tôi phần lớn bị kẹt lại và sống một cuộc đời lê lết, ngục tù của những kẻ được mang danh là con cháu Mỹ ngụy bơ thừa sữa cặn. 

Ngày anh họ tôi về thăm đại gia đình từ Tây Đức vào những năm rất sớm sau “giải phóng”, anh có một dáng vẻ thật khoa học, thật thà, với nước da trắng hồng và cặp mắt thật sáng của một người sống lâu năm tại xứ lạnh, khác hẳn với tôi, một thằng nhóc con đen đủi ốm nhom lòi xương, được hân hạnh sống dưới thiên đường xã hội chủ nghĩa và học tập dưới đỉnh cao trí tuệ trong thời gian tiểu học. 

Có lẽ vì ra nước ngoài du học quá lâu hay là vì quá yêu khoa học mà anh họ tôi thường rất ít biết về 2 từ “Cộng Sản”, một chủ nghĩa được sáng tạo ngay trên trên đất nước Đức, nơi đã đào tạo anh thành một tiến sĩ khoa học gia. 

Chỉ vài năm sau, vì quá kinh hoàng trước cách đối xử và sinh sống của chế độ ưu việt xã hội chủ nghĩa, cả đại gia đình từng người một vượt biên, vượt biển và nhờ trời phật phù hộ, may mắn tất cả đều đến định cư rải rác các xứ sở tự do từ Châu Âu, Châu Úc, Mỹ và Canada. 

Cuôc đời lắm chuyện tréo cẳng ngỗng, khó ai mà lường được, vào những năm cuối thập niên 90, anh họ tôi lại quyết định về giảng dạy tại trường Đại Học Bách Khoa Sài Gòn, theo lời mời của nhà cầm quyền Hà Nội. 

Ngày đó cũng là ngày dì tôi khóc sướt mướt, và quyết định sẽ không liên lạc với “thằng con trời đánh” nhưng lại là người con hiếu thảo đã tảo tần gửi viện trợ về giúp đỡ gia đình dì tôi vào những năm còn sống tại Việt Nam, đã đi ngược lại ý muốn của dì. 

…Rồi thời gian cũng qua đi, vì bận lo mưu sinh, kiếm cơm manh áo tại xứ người, đại gia đình tôi dần dần quên lãng có một người anh em bạn dì hiện là giáo sư từ Tây Đức về giảng dạy tại Việt Nam. 

Những năm Las Vegas có Conference về computer và khoa học kỹ thuật, tôi lại gặp được anh họ tôi ngay tại thành phố nóng cháy và không bao giờ ngủ. 

Vì học chung ngành nên thường tôi có dịp được anh họ giảng dạy và trao đổi những dự án và phát minh về tin học cũng như toán học, mà anh đại diện cho Việt Nam trình bày tại những Conference này. 

Anh họ tôi thuê 1 căn nhà nhỏ tại Sài Gòn, và hàng ngày cắm cúi đạp xe lên trường giảng dạy, chiều tối về lại cơm rau cháo muối đạm bạc một mình đơn côi, như một người xa lạ sống ngay trên quê hương. 

Có lần trong dịp qua trường đại học ASU (Arizona State University) giảng dạy theo lời mời của Hoa Kỳ, tôi có vài lời khuyên anh hãy cẩn thận với thức ăn bên Việt Nam, vì dạo này tụi Tàu hay làm đồ giả, thức ăn độc hại pha chế và nhập cảng vào Việt Nam. 

Anh họ tôi cho biết, nhu cầu ăn uống của anh rất đơn giản, ngoài ra anh có đóng bảo hiểm sức khoẻ cho Trường Đại Học Bách Khoa – nếu có bệnh tình hay chuyện gì xảy ra thì cũng đỡ lo, vì anh hiện sống ở Việt Nam dù là công dân Đức. 

Cuối năm 2013-đầu năm 2014, được tin anh bị đau gan nặng, và tất cả tiền bảo hiểm sức khoẻ của anh đóng tại trường Đại Học Bách Khoa đều bị ban giám hiệu của trường này giựt và đem ăn xài nhậu nhẹt. 

Vì không về Đức thường xuyên để làm việc, cộng với số tiền khiêm nhường ít ỏi của nhà nước Cộng Sản, và anh đã trút hết tin tưởng vào số tiền bảo hiểm sức khoẻ khá lớn, mà anh họ tôi đã đóng cho trường và bị mái trường xã hội chủ nghĩa cướp một cách trắng trợn. Anh họ tôi hoàn toàn không có khả năng chi phí những khoản tiền khổng lồ 1200 dollars, cho mỗi lần chữa trị bằng phóng xạ. Gia đình dì tôi bên Mỹ phải gom góp và gửi về tất cả chi phí cho bệnh viện. 

Nhưng rồi cái gì đến cũng phải đến, vào cuối tháng 6 năm 2014, anh họ tôi trút hơi thở cuối cùng tại Việt Nam, không một người thân, không một họ hàng. 

Bệnh Viện đã quăng xác anh họ tôi vào nhà xác chờ gia đình dì tôi từ Mỹ về nhận, trường Bách Khoa (trên khu trường đua Phú Thọ cũ) thì im hơi giấu tiếng về hàng chục ngàn dollars chia chác từ tiền bảo hiểm sức khoẻ do anh tôi đóng hơn mười mấy năm. 

Mãi tới ngày mai 30 tháng 6 chủ nhật thì anh họ tôi mới được người thân cấp tốc bay về từ Mỹ nhận xác, xác anh họ tôi nằm trong bệnh viện cộng sản từ 21 tháng 6 đến chủ nhật 30 tháng 6, liệu có còn nguyên vẹn như lời hứa ướp xác của bệnh viện hay không ? 

Tôi viết bài này trong 1 trạng thái hỗn độn, vừa buồn, vừa giận, vừa trầm tư về cái chết quá trẻ của người anh họ khoa học gia hiền lành, thông minh đã đem tài năng giảng dạy cho sinh viên trường Bách Khoa, một ngôi trường đã nhẫn tâm ăn cướp tất cả tiền bảo hiểm sức khoẻ, và sau khi vắt chanh bỏ vỏ một tài năng lỗi lạc. 

Không biết rằng anh họ tôi bên kia thế giới có biết chăng, anh chính là người tha hương ngay trên một xứ sở tham nhũng, hối lộ, văn hoá thối nát dưới sự thống trị của một chế độ ươn hèn ngu dốt, tay sai cho ngoại bang ? hay anh chỉ là một nhà khoa học thuần túy, suốt đời chỉ biết đến những con số, dữ liệu máy tính, thuyết trình ? 

Dù sao đi nữa, xin cầu chúc linh hồn anh được an lạc nơi cõi bên kia! 

Kính tưởng niệm hương hồn người anh họ anh em bạn dì Lê Ngọc Minh – Giáo Sư Tiến Sỹ Khoa Học Gia trường Đại Học Stuttgart West Germany – Trường Đại Học Bách Khoa Sài Gòn ! 


Nam Mô Bồn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật !