http://rossikuku.blogspot.de/ chân thành kính chúc Qúy Độc Giả Một Năm Mới An Khang - Thịnh Vượng - Vạn Sự Như Ý

HIỀN TÀI LÀ NGUYÊN KHÍ QUỐC GIA CÒN HIỀN TÀI CỦA ĐẢNG CSVN THÌ SAO?

Trầm Hương Thơ | 08:02 | 0 nhận xét

Cách đây 532 năm (1484-2016), trên tấm bia Tiến sĩ đầu tiên dựng tại Văn Miếu Quốc Tử Giám ghi lại lịch sử khoa thi năm 1442 có khắc ghi những dòng chữ :"...Hiền tài là nguyên khí của quốc gia, nguyên khí thịnh thì thế nước mạnh mà hưng thịnh, nguyên khí suy thì thế nước yếu mà thấp hèn. Vì thế các bậc đế vương thánh minh không đời nào không coi việc giáo dục nhân tài, kén chọn kẻ sĩ, vun trồng nguyên khí quốc gia làm công việc cần thiết...".Người soạn ra những câu nổi tiếng đó là vị Tiến sĩ triều Lê, Thân Nhân Trung. Câu nói ” Hiền tài là nguyên khí quốc gia” của Thân Nhân Trung không chỉ là câu nói đại biễu cho sự trọng dụng các tài nguyên chất xám của quốc gia thời Lê , mà còn là một câu nói với chúng ta ngày hôm nay, có thể coi là kim chỉ nam cho các chính sách giáo dục đào tạo của một quốc gia. 

“Hiền tài là nguyên khí của quốc gia, nguyên khí thịnh thì thế nước mạnh, rồi lên cao, nguyên khí suy thì thế nước yếu, rồi xuống thấp”. Quả thật, sự trường tồn của một quốc gia nằm ở chính tài năng của mỗi người trong quốc gia đó. “Hiền tài là nguyên khí của quốc gia”, và thế hệ trẻ là chủ nhân tương lai của đất nước.
“Hiền tài” ở đây là nói đến những con người vừa có tài, vừa có đức trong xã hội. Nói “Hiền tài là nguyên khí quốc gia” chính là lời khẳng định: Căn nguyên cho sự lớn mạnh của một quốc gia nằm ở những người tài giỏi và nhân cách cao đẹp và chúng ta cần phải biết tìm và trân trọng họ.

Quang Trung – Nguyễn Huệ đã từng nói: “Dựng nước lấy việc học làm đầu. Muốn thịnh trị lấy nhân tài làm gốc”. Dân tộc Việt Nam trải qua biết bao cuộc chiến tranh ngoại xâm, nhiều người đã phải hi sinh và ngã xuống. Để có được một đất nước hòa bình và phát triển như ngày hôm nay, không chỉ nhờ sức mạnh đoàn kết, ý chí kiên cường của người dân Việt Nam, mà trong đó còn có sự đóng góp không nhỏ của những con người tài giỏi, hết lòng vì dân, vì nước.

Thân Nhân Trung (1419-1499), người xã Yên Ninh, huyện Yên Dũng, nay là thôn Yên Ninh, xã Ninh Sơn, huyện Việt Yên, tỉnh Bắc Giang. Ông làm quan đến chức Lại bộ Thượng thư, Chưởng Hàn lâm viện kiêm Đông các đại học sĩ, Nhập nội phụ chính,Tế tửu Quốc Tử giám; được vua Lê Thánh Tông vời vào hoàng cung dạy học cho các hoàng tử, nhà thơ tài năng trong hội Tao Đàn Nhị thập bát tú và được vua Lê Thánh Tông phong là Phó Đô Nguyên suý . Thân Nhân Trung đỗ đại khoa vào năm 1469, lúc ông đã trên 50 tuổi, là khá muộn so với nhiều người khác, ông đã phải mất gần 40 năm mới đạt được học vị cuối cùng của khoa cử phong kiến. Tuy muộn, nhưng ông lại gặp may, có một sự kiện quan trọng có tác dụng quyết định cuộc đời hoạt động giúp nước của Thân Nhân Trung, đó là việc Lê Thánh Tông lên ngôi Hoàng đế, mở ra một thời kỳ thịnh đạt mới trong sự nghiệp nhà Lê, đồng thời cũng tạo điều kiện cho Thân Nhân Trung có cơ hội phát huy tài năng và hoài bão của mình.

Thân Nhân Trung được triều đình tin dùng trong việc tuyển chọn nhân tài và đào tạo nhân tài cùng các công việc quan trọng khác trong triều. Các kỳ thi hương, thi hội ông đều có đóng góp tích cực, việc xem xét bài vở của các thí sinh, vua đều giao cho ThânNhân Trung xem xét đọc duyệt để trình lên. Uy tín và vai trò của Thân Nhân Trung càng được đề cao vào năm 1493, khi ông được giữ chức Hàn lâm viện thừa chỉ, Đông các đại học sĩ kiêm Tế tửu Quốc Tử Giám . Với trọng trách này, Thân Nhân Trung lại càng phải tăng thêm trách nhiệm chăm lo vun trồng cho sự nghiệp nhân tài của đất nước.

Muốn bồi dưỡng nhân tài, theo Thân Nhân Trung, người trên phải biết lo cho dân, lo việc nước, khiến cho nước mạnh, dân giàu. Ông viết: " Trị nước càng thịnh vượng lòng càng phải thận trọng, càng phải lo cho dân, chăm chỉ chính sự hàng ngày nơm nớp lo lắng" là muốn người ở ngôi cao phải luôn ghi nhớ. Trong lời bình "Đạo làm vua" của Lê Thánh Tông trong khuôn khổ hội Tao Đàn do chính Lê Thánh Tông làm Đô Nguyên suý và Thân Nhân Trung làm Phó Đô Nguyên suý, ông đã nói rõ điều ưng ý nhất của mình:" Nay đức Thánh thượng lại lấy mùa màng tươi tốt làm điềm lành, điều ấy khác hẳn hạng khoe lạ vô ích… có ý giữ gìn sự cần cù cẩn trọng mãi không thôi...Bắt đầu đặt vấn đề như thế thì đó là một vị vua khiêm tốn"

HIỀN TÀI CỦA NƯỚC CHXHCNVN
Đất nước VN, kể từ ngày bắt đầu triều đại hồ chí minh cho đến hôm nay không có hiền tài mà chỉ có "hèn tài", là những đỉnh cao khét lẹt của đất nước, từ thượng tầng xuống tới hạ tầng, có mặt trong bô máy tà quyền Ba Đình.
Mở đầu, của nước VNDCCH (1945) bằng một người lãnh đạo, xuất thân từ hàng đạo tặc, do QT3 đào tạo và huấn luyện. Hồ Chí Minh là một đệ tử xuất sắc của tên đồ tể nặng ký của thế giới là: Lénin, Stalin và có người anh em môi hở răng lạnh Mao zédong (Mao trạc Đông).

Lénin

Stalin
Mao Trạch Đông
Hồ chí Minh

Có những người lãnh đạo đáng kính trọng vì họ đã làm nhiều điều tốt cho nhân loại, nhưng đừng quên rằng trong lịch sử cũng có những tên độc tài tay vấy đầy máu người, chúng chà đạp lên nhân phẩm và quyền của người dân. Độc tài có đủ loại, khi thì cá nhân, khi thì độc tài độc đảng, khi thì cai trị bằng một nhóm người, khi thì cai trị bằng một giai cấp,... chúng làm vấy bẩn lịch sử nhân loại. Bất hạnh cho VN chúng ta lại có một triều đại mà người lãnh đạo là một trong 13 tên đồ tể của thế kỷ 20. http://oddstuffmagazine.com/13-bloody-dictators-of-the-20th-century.html. Những con số nạn nhân của những tên đồ tể này được ghi nhận như sau:

Đây là những tên độc tài vấy máu người nhất của thế kỷ 20. 

1. Enver Pasha. Thổ Nhĩ Kỳ, số người bị chết 1.1 tới 2.5 triệu người 
2. Kim Nhật Thành. Bắc Hàn, số người bị chết 1.6 triệu người 
3. Hồ Chí Minh. Bắc Việt, số người bị chết 1.7 triệu người 
4. Pol Pot. Cao Miên (Cambodia), số người bị chết 1.7 tới 2.4 triệu người 
5. Saddam Hussein. Iraq, số người bị chết 2 triệu người 
6. Yahya Khan. Pakistan, số người bị chết 2 tới 12 triệu người 
7. Hideki Tojo. Nhật, số người bị chết 4 triệu người 
8. Vladimir Lenin. Liên Bang Sô Viết, số người bị chết 4 triệu người 
9. Hirohito. Nhật, số người bị chết 6 triệu người 
10. Tưởng Giới Thạch. Trung Hoa, số người bị chết 10 triệu người 
11. Adolf Hitler. Đức quốc xã, số người bị chết 17 tới 20 triệu người 
12. Joseph Stalin. Liên Bang Sô Viết, số người bị chết 40 tới 62 triệu người 
13. Mao Zedong. Trung Cộng, số người bị chết 45 tới 75 triệu người

HCM , không những là một tên đồ tể của thế kỷ mà còn là một con nguời loạn dâm với nhiều người phụ nữ mà trong đó có những người vợ của đồng chí mình ( Nguyễn Thị Minh Khai). 

Hiền tài thời Hồ chí Minh còn có Phạm văn Đồng, Võ Nguyên Giáp, thơ nô Tố Hữu, những danh nhân của cộng sản đã đưa đất nước vào vòng nô lệ như ngày hôm nay.

Danh sách những tê đồ tể trong thế kỷ 20-Nguồn: http://www.jjmccullough.com/monsters.htm

Võ Nguyên Giáp có phải là thiên tài quân sự hay không?

Tố hữu nổi danh như là một thứ thơ no của đám đồ tể HCM, những ý thơ của ông này làm người có chút tự trọng, liêm sĩ phải bịt mũi.

ĐỜI ĐỜI NHỚ ÔNG 

Bữa trước mẹ cho con xem ảnh 
Ông Xít-ta-lin bên cạnh nhi đồng 
Áo Ông trắng giữa mây hồng 
Mắt Ông hiền hậu, miệng Ông mỉm cười 
Xít-ta-lin! Xít-ta-lin! 

Yêu biết mấy, nghe con tập nói 
Tiếng đầu lòng con gọi Xít-ta-lin! 
Hôm qua loa gọi ngoài đồng 
Tiếng loa xé ruột xé lòng biết bao 

Làng trên xóm dưới xôn xao 
Làm sao, Ông đã... làm sao, mất rồi! 
Ông Xít-ta-lin ơi, Ông Xít-ta-lin ơi! 
Hỡi ơi, Ông mất! đất trời có không? 

Thương cha, thương mẹ, thương chồng 
Thương mình thương một, thương Ông thương mười 
Yêu con yêu nước yêu nòi 
Yêu bao nhiêu lại yêu Người bấy nhiêu! 

Một bài thơ khác của tên Uỷ Viên Trung Ương khát máu...vô đạo như Tố Hữu viết như sau:

“Giết, giết nữa, bàn tay không phút nghỉ,
Cho ruộng đồng lúa tốt, thuế mau xong, 
Cho đảng bền lâu, cùng rập bước chung lòng,
Thờ Mao Chủ tịch, thờ Sít-ta-lin bất diệt”

Than ôi đất nước tôi gần 5000 năm văn hiến lại phải thắt ruột...rơi nước mắt vì những tên vô loại. Họ là những hiền tài của đất nước đây sao? 
Hiền tài của thời HCM còn có Lê Duẩn với một danh ngôn để đời tương tự như thông điệp của của Trần ích Tắc, Lê Chiêu Thống.
Đền thờ Lê Duẩn, một Trần ích Tắc của triều đại hồ chí minh

Chưa có một triều đại nào tủi nhục và nát lòng như triều đại hồ chí minh và thế hệ nối tiếp. Một triều đại mà người ta tìm thấy GEN của Trần ích Tắc và Lê Chiêu Thống tìm ẩn trong những đinh cao trí tuệ của đảng csVN như ngày hôm nay.


Bộ máy tà quyền của nhà nước cộng sản Việt Nam từ năm 1955 có nhiều Phó Thủ Tướng. Kỷ lục nhất là vào năm 1987 có tới 12 Phó Thủ tướng tại nhiệm và trong nhiệm kỳ Quốc hội khóa VII (1981-1987) tổng cộng có tói 17 người đảm nhiệm Phó Thủ tướng. Thông thường các quốc gia văn minh dân chũ tự do chỉ có một phó Thủ Tướng: http://vi.wikipedia.org/wiki/Danh_s%C3%A1ch_Ph%C3%B3_Th%E1%BB%A7_t%C6%B0%E1%BB%9Bng_Vi%E1%BB%87t_Nam


VỤ TRƯỞNG VÀ VỤ PHÓ TRONG NGÀNH KINH TẾ: 
Được chính thức công bố trên công báo nước CHXHCNVN, ngày 11.11.2014 ( không do phản động tuyên truyền). Đó là phong cách học tập theo tấm gương đạo đức của HCM, từ đó các đảng viên cao cấp trong hàng ngũ cộng sản, rất hân hoan trước câu nói của bá dơ y tá vườn Nguyễn Tấn Dũng: “Đảng còn tín nhiệm thì còn làm”.

Vì thế, việc chạy chức trong các cơ quan và hàng ngũ đội ngũ cán bộ lãnh đạo là việc thường nhật trong hệ thống quân đội và công quyền của nước CHXHCNVN. Sau khi có chức quyền do đảng ( nhờ tiền đút lót) cấp phát, thì phải cố gắng làm để lấy lại vốn liếng đã bõ ra để mua chức và phải học thêm tính lỳ lợm, vô đạo của cố đảng trưởng HCM. Sau khi đỉnh cao Nguyễn Tấn Dũng phát pháo lệnh " Văn Hoá không từ chức" cách đây 2 năm thì các cán bộ đảng viên cộng sản VN của nước CHXHCNVN như bừng sống dậy. Từ đó sản sinh ra một thế hệ chai lỳ hơn nữa, tiêu biểu là Bộ trưởng Y tế Nguyễn Thị Kim Tiến – người mà có lẽ không cần nhắc đến tên thì độc giả cũng biết là ai rồi. 
Ngoài việc vô tư phát ngôn những câu không khác gì con trẻ như: “Lỗi của Vắc xin thì xử Vắc xin” Mặt khác Bộ trưởng Tiến nói: "Cấm cán bộ y tế nhận phong bì, quà cáp trước và trong quá trình điều trị nhưng không cấm bác sĩ nhận quà sau điều trị, vì đó là tấm lòng của người bệnh...". Nhưng khi đại biểu Quốc hội chất vấn, bà trả lời: “"Tôi đâu có cho phép nhận phong bì sau điều trị"!

Các hèn tài của đảng csVN này rất trơ trẽn chúng thuộc nằm lòng bài “Đảng phân công” và “chừng nào còn tín nhiệm thì còn làm”, dù rằng không đũ khả năng trong chức vụ. Nữ Bộ trưởng Tiến có hơn Thủ tướng Dũng ở mức độ trơ trẽn. Sau khi dịch sởi cướp đi mạng sống của hơn 120 em nhỏ, bà Tiến nói:

“Tôi không thể từ chức vào lúc này” vì “giờ là lúc ngành y tế tập trung cao nhất để giành giật sự sống cho các bé.” 

Nghe như thế người ta sẽ hiểu rằng khi dịch kết thúc, bà mới có thể từ chức. Nhưng mọi người chờ dài cổ mà không thấy bà Bộ trưởng nhắc lại chuyện này.Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng có thể tự hào vì đã có một học trò xuất sắc. Nói đúng hơn, giờ đây các Bộ trưởng có thể vững tâm phát ngôn tùy ý và thản nhiên không từ chức vì đã có tiền lệ của thủ trưởng và cố đảng trưởng HCM. Đảng trường HCM sau khi nhận sai lầm trong chiến dịch Cải Cách Ruộng Đất 1953-1956, đã làm chết cã trăm ngàn sinh mạng, nhưng HCM chỉ lên truyền hình đảng đóng phim giả bộ rơi vài giọt nước mắt, rồi huề cã làng, ung dung tiếp tục với các chức vụ đang có hiện tại. Trong khi đó tại các quốc gia văn minh và nhân bản, nếu có sai lầm như HCM thì phải chịu trách nhiệm trước toà án và công luận, họ nhất quyết không từ chức và ung dung tự tại tiếp tục như HCM. “Văn hóa không từ chức” trong hàng ngũ lãnh đạo cộng sản VN hiện nay, có thể nói đã được nâng lên một tầm cao mới. 

Người dân trong nước phải giật mình sửng sốt trước tình hình “loạn quan” diễn ra ở nhiều nơi. Cụ thể, tại Phòng Kế toán Tài chính của một Sở Nông nghiệp và Phát triển Nông thôn nọ có 1 trưởng phòng và 6 phó trưởng phòng; hay một Phòng Tài chính Kế hoạch có 4 người, trong đó có 1 trưởng phòng và 3 phó phòng; một Sở Nội vụ với 31 biên chế nhưng đã có tới 19 lãnh đạo gồm 1 giám đốc, 4 phó giám đốc và các trưởng, phó phòng; một phòng công chức viên chức có 4 biên chế thì có tới 3 lãnh đạo, chỉ có 1 nhân viên để làm việc… 

Tên Phó Thủ tướng vc Nguyễn Xuân Phúc tại cuộc họp đầu tiên của Ban chỉ đạo đề án đẩy mạnh cải cách chế độ công vụ, công chức mới đây, đã có đề cập tới con số 30% công chức không làm đợợc việc. 

Thật ra, đây không phải là lần đầu tiên có người nói tới con số 30% công chức không được việc. Có điều, ông Phúc là quan chức cao cấp nhất đề cập tới tỷ lệ này. 

Theo số liệu, hiện cả nước có khoảng 2,8 triệu công chức. Nếu lấy tỉ lệ 30% của 2,8 triệu thì con số này là khoảng 840 ngàn người. Tuy nhiên, nhiều người còn cho rằng đó vẫn là con số khiêm tốn bởi trong thực tế, nó có thể là 40%, 50%… 

Xin làm một phép tính đơn giản. Nếu lương cộng với các khoản chi khác như lễ, tết, điện nước, văn phòng… tính bình quân mỗi người 5 triệu đồng/tháng thì mỗi năm, ngân sách nhà nước chi cho số người “sáng cắp ô đi, tối cắp về” khoảng 50.000 tỉ đồng (2,5 tỉ USD). Giả sử đem số tiền này dành tăng lương, có lẽ sẽ tăng gấp đôi hiện nay. 


Còn nữa, cái nguy hại từ con số 840 ngàn này không chỉ là tiền bởi họ không chỉ “sáng cắp ô đi, tối cắp về, làm việc không hiệu quả” mà còn là những vật cản, thậm chí những “quả bom mìn” tiềm ẩn. 

Lý do không khó để chỉ ra bởi trong số 840 ngàn người này nếu không bất tài thì họ cũng là kẻ lười biếng. Mà gần như một qui luật, trong một tập thể những kẻ lười biếng luôn ghen ghét với người chăm chỉ. Nguyên nhân, bởi chính những người chăm chỉ là những “tấm gương” phản chiếu làm lộ rõ chân tướng của kẻ lười biếng. 

Một sự phân bố không hợp lý trong bộ máy công quyền do đảng lãnh đạo hiện nay đã làm khoản tiền khổng lồ được chi tiêu lãng phí từ nguồn đóng thuế của người dân. 
Thật ra cũng phải thông cảm cho các quan chức. “Quan trường như chiến trường”, nơi đây không dành cho những người tự trọng.Tự trọng thì có lẽ nên đi làm những “nghề cao quý” như nhà giáo hay thầy thuốc theo đúng nghĩa. Chính trị gia thì phải trơ trẻn.. lỳ lợm, mưu mô thủ đoạn. Đặc biệt trong môi trường chính trị Việt Nam, các chức vụ lãnh đạo chỉ huy phải bỏ một số tiền lớn để “chạy chức”. Nếu từ chức sớm thì sẽ không thu hồi lại được “vốn”, đấy cũng là cái khó của họ nên vẫn cố bám trụ mặc dù bất tài, vì tiền là vật chiếm hữu tất cã kể cã đạo đức và lòng tự trọng. Điều đó cho thấy bộ mặt thật của các quan lãnh đạo trong bộ máy tà quyền csVN chỉ là những con người rất thiếu thốn "Văn Hoá tự trọng". Một khi đã thiếu tự trọng thi sẽ đánh mất đạo đức, làm người như thế thì làm sao có thể là người bạn tốt của dân và người có trách nhiệm với đất nước???

Việt Nam là một quốc gia có nhiều con số đáng giật mình. 

Hiền tài các nước trên thế giới làm cho nước giàu dân hạnh phúc, còn những hiền tài thời đại HCM, là một tập đoàn phá hoại đất nước. 

Con số trên 2,8 triệu công chức cán bộ, do ngân sách quốc gia nuôi để phục vụ 90 triệu dân Việt Nam già trẻ lớn bé cho thấy đảng CSVN yêu dân đến… cỡ nào. 

Nếu so sánh với Hoa Kỳ là nước giàu nhất nhì thế giới mà chỉ có 1,8 triệu công chức phục vụ cho trên 300 triệu dân, Việt Nam thuộc vào hàng “do dân, vì dân” hạng nhất. 

Còn việc công khai đón đường đánh đập công dân là chuyện đùa bỡn của bọn côn đồ có giấy phép hành nghề của Bộ. 

Hay số tiền ngót nghét 100 triệu đô-la ngân sách phải chi tiêu để nuôi văn phòng Trung ương đảng năm 2014. Nó làm cho người dân kinh ngạc khi nghĩ đến bao nhiêu trẻ em vùng cao còn đu dây đi học hàng ngày. 

Gần đây nhất là con số đông đảo cán bộ viên chức sắp về hưu hăng hái tham gia phái đoàn xuất cảnh nghiên cứu làm du lịch, học tập bán vé số sáng mua chiều xổ cũng là một con số đáng phấn khởi. 

Cán bộ ở vào tuổi hoàng hôn của cuộc đời làm đày tớ dân mà còn năng nổ học hỏi như thế, chẳng là phúc đức cho đất nước lắm sao? 

Nhưng bên cạnh đó, con số mà ông Tổng thanh tra chính phủ Huỳnh Phong Tranh đưa ra ngày 13/12/2015 trong chương trình "Dân hỏi - Bộ trưởng trả lời", mới thật sự làm người dân phải giật mình. Theo đó trong năm 2015, ngành thanh tra chính phủ đã thực hiện 40.000 cuộc thanh tra các cấp và đã phát hiện sai phạm 212.000 tỷ đồng, tương đương khoảng 10 tỷ USD. 

Người dân chẳng những giật mình mà còn bàng hoàng chua xót vì con số 10 tỷ đô-la bị bốc hơi chỉ trong vòng 12 tháng ngắn ngủi. Đối với một nước được xếp vào hạng nghèo, vừa chậm phát triển vừa không chịu phát triển như Việt Nam, số tiền 10 tỷ đô-la ấy thật lớn. 
Nếu so với ngân sách quốc phòng của Philippines mới công bố, chỉ vỏn vẹn khoảng 500 triệu đô la, người ta sẽ thấy Việt Nam thật sự không nghèo, vì nghèo thì lấy đâu ra để vung vãi một số tiền to đến thế?

Chỉ cần so sánh tình trạng một nước GDP chỉ đạt 120 tỷ Mỹ kim một năm mà con số thất thoát đã lên đến 10 tỷ Mỹ Kim, chiếm gần 1/10 GDP quốc gia. Nói cách khác, cứ cả nước làm ra 100 đồng thì bị ăn cắp 10 đồng. Kẻ cắp không ai khác hơn là các tầng lớp cán bộ đảng ẩn náu dưới những hình thức gọi là tập đoàn lợi ích để trốn tránh trách nhiệm. 
Sự tiêu xài hoang phí của các “đày tớ dân, những hiền tài của đảng csVN” đã góp phần tạo nên tình trạng nợ nần chồng chất. Trái với những quốc gia nghèo khác vay nợ để đầu tư xây dựng đất nước, kế sách lâu dài của chính phủ Việt Nam là vay nợ để tiêu xài và tiêu xài vung vít, tiêu xài vô tội vạ, vừa tiêu xài vừa ăn cắp.
Chỉ số nợ công của Việt Nam trên Đồng hồ nợ công toàn cầu lúc 9h30 ngày 11/10/2015

Theo Đồng hồ nợ công toàn cầu (Global debt clock) trên trang The Economist.com, tính đến 9h30 (giờ Việt Nam) hôm nay (11/10/2015), nợ công của Việt Nam đang ở mức trên 92,618 tỷ USD; bình quân nợ công theo đầu người là 1.016 USD; nợ công chiếm 46,0% GDP, tăng 9,6% so với năm 2014. Nợ công toàn cầu thời điểm này đang ở mức trên 57.135 tỷ USD.
Mới đây nhất là hèn tài Trọng Lú cũng từng nói: " Tôi xin nghỉ rồi nhưng trách nhiệm Đảng giao thì tôi nhận"

Trong bộ máy tà quyền cộng sản hiện nay có 11 triệu cán bộ đang sống bám vào tiền thuế của nhân dân, hằng ngày chỉ biết phá hoại đất nước. Ngân sách nhà nước hàng tháng phải chi một bộ máy ăn bám khổng lồ như vậy. Tính đến thời điểm 1/10/2015, lực lượng lao động từ 15 tuổi trở lên của cả nước ước tính là 54,32 triệu người, trong đó lao động nam chiếm 51,77%; lao động nữ chiếm 48,23%. 
54,32 triệu người đi làm vừa phải còng lưng trả nợ công cho nhà nước và còn phải nuôi 11 triệu tên hèn tài đang ăn bám ngân sách nhà nước.
Một đất nước nước quá nhiều hèn tài như CHXHCNVN, nhân dân quả thật bất hạnh vì phải triền miên chìm đắm trong một tương lai mờ mịt về hạnh phúc, độc lập, tự do, dân chủ.

71 năm qua, biết bao hệ lụy do tập đoàn hèn tài này tạo ra trên đất mẹ thân yêu, một thời gian: 

*Quá đũ cho những suy nghĩ chậm chạp về tương lai của đất nước và con người VN ngày hôm nay trong cộng đồng thế giới!! 

*Quá đũ cho những tổ chức chính trị chân chính trong và ngoài nước, kiểm điễm lại thái độ cứu nước để còn xứng với lòng tin yêu của nhân dân VN. 

* Quá đũ để hàng ngũ lầm đường lạc lội, đang chìm đắm trong chủ nghĩa, đang ôm ấp những lời xảo trá, lừa bịp... của đảng bán nước csVN. 

*Quá đũ để toàn dân cùng đứng vùng lên, làm một cuộc cách mạng sau cùng, đưa đất nước bước lên tầm cao mới của Nhân và Quyền, của Dân Chủ Tự Do. Bắt đầu cho một thời gian mới -dựng nước, đưa VN góp mặt với cộng đồng văn minh và tiến bộ trên thế giới. 

Lý Bích Thuỷ, 10/272016

Tư tưởng Hồ Chính Mi - "Tương quan Bình và Chuột"

Trầm Hương Thơ | 01:11 | 0 nhận xét

Mời Tham Dự Tết Nguyên Đán Bính Thân 2016

Trầm Hương Thơ | 03:31 | 0 nhận xét
Hội Người Việt Tỵ Nạn Cộng Sản
tại Mönchengladbach e.V.
Verein der vietnamesichen Flüchlinge in Mönchengladbach e.V.
Nguyễn Văn Rị, Dahlenerstr. 687, 41239 Mönchengladbach
Tel.: 02166 – 340153


Mönchengladbach, ngày 10.01.2016

Thư Mời

Kính gửi: Quý Vị chức sắc các tôn giáo,
Quý Cộng đồng người Việt tỵ nạn Cộng sản,
Quý Hội đoàn và Quý Đồng hương

Kính thưa Quý Vị,

Trong chu kỳ tuần hoàn của vũ trụ, mùa Xuân là mùa đánh dấu sự nẩy mầm, phát triển sự sống của muôn loài, muôn vật.

Đối với người Việt Nam, ngày đầu mùa Xuân hay còn gọi là ngày Tết. Vào ngày này, dù ở phương trời nào người Việt cũng đều hướng về quê cha, đất tổ để nguyện cầu cho quốc thái, dân an; mong sao cho quê hương Việt Nam sớm được tự do no ấm, cho xã hội được công bằng bác ái.

Ngày Tết còn gợi lại cho chúng ta như „Một ngày sinh nhật chung của tất cả mọi người“ để cùng mừng tuổi, cầu chúc cho nhau những lời tốt đẹp và vạn sự may lành trong Năm Mới.

Năm nay Cộng Đồng Người Việt Tỵ Nạn chúng ta vui đón mừng Xuân Mới, đồng thời tưởng nhớ 40 năm ly hương, 40 năm xa quê cha đất tổ. 

- Không quên tổ quốc Việt Nam trước nguy cơ xâm lăng của Trung Cộng.
- Tỏ lòng nhân ái đối với nạn nhân chiến tranh tại Syrien, Irak và Afganistan 

- Để cùng nhau gìn giữ bản sắc văn hóa dân tộc và phát huy truyền thống tốt đẹp của cha ông.

Hội Người Việt Tỵ Nạn Cộng Sản tại Mönchengladbach – Niederrhein, với sự hỗ trợ của nhiều Hội đoàn tại Đức và các quốc gia lân bang Pháp, Bỉ, Hòa Lan, Áo, Đan-Mạch… sẽ tổ chức Hội Xuân Bính Thân 2016 vào ngày

Thứ Bảy 13.02.2016, từ 16 giờ 00 đến 24 giờ 00
tại Hội trường Mehrzweckhalle, Neuwerk
Gathersweg 55, 41066 Mönchengladbach, Neuwerk


Trân trọng kính mời Quý Vị bớt chút thời giờ đến tham dự ngày Hội Xuân ấm cúng và đầy tình tự quê hương. Sự hiện diện của Quý Vị sẽ là niềm vinh hạnh chung cho BTC chúng tôi.

Chân thành kính chúc Quý Vị một Năm Mới an khang thịnh vượng và vạn sự như ý.

Trân trọng kính mời


T/M Ban Chấp Hành
Hội Trưởng: Nguyễn Văn Rị





SỐNG NHƯ CON RẬN TRONG QUẦN

Trầm Hương Thơ | 03:26 | 0 nhận xét
  • Lên làm Tổng Bí Thư bị dân Nguyễn rủa, chửi như súc vật mà Trọng Lú vẫn ham thì ham cái gì. Tiền tham nhũng?
      • Avatar
        Rận trong quần....Tập Cận Bình
        • Ảnh Thu Nhỏ
        • Avatar
          Đây mới đúng là con "rận chủ" mà đám dư luận viên đang đốt đuốc đi tìm.
            • Avatar
              Nguyễn Tiến Dân
              Tạm trú tại: 544 đường Láng – quận Đống đa – Hà nội.
              Điện thoại: 0168-50-56-430

              Lời chia buồn, gửi ông Tổng Trọng
              Nguyễn Tiến Dân
              30-1-2016

              Thưa ông,
              Tôi chỉ là 1 phó thường dân, trong cái nước mang danh XHCN này. Dĩ nhiên, tôi không phải, là Đảng viên CS. Để có thể, cùng hội – cùng thuyền với ông.
              Được tin, ông vừa làm lễ Đăng quang, sau một kì Đại nghị: Nặng, thì nói là gian lận. Nhẹ, thì nói là sai quy chế. Đã “hết sức Dân chủ”, nhưng lại chỉ có 1 ứng viên duy nhất, cho cái ngôi vị “Vua tập thể”. Một “chiến thắng”, vang dội. Ngày ông Đăng quang, giá rét thê lương – mưa gió sụt sùi. Khỏe như trâu, cũng lăn đùng ra, chết như ngả rạ. Có vẻ, Trời không chấm ông, vào ngôi Thiên tử.
              Theo lẽ thường, khi ông Đăng quang, phải gửi tới ông, lời chúc mừng, kèm theo, lẵng hoa Ly tươi thắm. Song, tôi không muốn, làm như vậy. Tôi muốn gửi tới ông, lời chia buốn sâu sắc. Và, muốn gửi lời chúc mừng, kèm theo lẵng hoa Ly đó, tới ông Ba X. Bởi, chính Ba X, mới là người chiến thắng, trong trận đấu vừa rồi. Chắc, ông không tin, vào điều đó.
              1- Nếu tôi nhớ không nhầm: Năm nay, ông chớm bước vào, cái xuân xanh thứ 72 của đời mình. Đã thuộc lớp người, “xưa nay hiếm”. Leo thang, phải có người dìu – Lên ngôi, phải có kẻ đỡ. Đầu óc của ông, có còn sáng suốt nữa hay không, dân đen chúng tôi, không có điều kiện, để kiểm chứng. Chỉ biết rằng:
              Ông đã áp đặt cho Đại hội Đảng các cấp, một quy chế bầu cử, ngồi xổm lên, chính cái Điều lệ Đảng của các ông.
              Ông đặt ra quy định về tuổi tác, để loại trừ tất cả các đôi thủ, chỉ chừa lại, chính mình. Oái oăm thay, ông lại là người già nhất, trong số họ.
              Ông đặt ra qui định, về vùng miền, khiến thiên hạ đàm tiếu: Chính ông, là kẻ hạ nhục, người miền Trung và cả người miền Đông, lẫn người miền Tây Nam bộ.
              Ông đặt ra qui định, về trình độ lí luận, khiến bao kẻ phì cười: Ông xa rời thực tế, cho nên, suốt ngày nói lí sự cùn. Áp dụng vào chuyện cơm – áo – gạo – tiền, dăm ba cái mớ, gọi là lí luận của ông, trật khấc. Thì cứ cho rằng, ông có học kinh tế đếch đâu, mà nói với ông, về chuyện đó. Phó Tổng thống Mỹ, là ông Joe Biden. Rõ rành rành, là 1 ông Tây, mắt xanh – mũi lõ. Trong 1 buổi chiêu đãi, ông ta đã thử khảo sát, cái gọi là chuyên ngành Văn chương của ông. Bằng cách, lẩy Kiều:
              Trời còn để có hôm nay
              Tan sương đầu ngõ vén mây giữa trời

              Chỉ bấy nhiêu thôi, ông ta đã nói đầy đủ, về bóng mây đen của quá khứ, đã và đang phủ lên quan hệ giữa 2 Dân tộc Việt – Mỹ chúng ta. Đồng thời, nêu khát vọng của Hoa kỳ: Mong muốn, chứng kiến tương lai tươi sáng của mối quan hệ đó. Cách lẩy Kiều của ông ta, còn cho thấy: Phía Hoa kỳ, thực tâm chân quý, di sảnVăn hóa của Dân tộc Việt chúng ta.
              Còn ông, đứng như Trời trồng, họng cứng – lưỡi líu, không sao đối đáp được. Giỏi hay không, là ở chỗ đó. Cần gì, phải khua môi – múa mép.
              Nói tất cả chuyện ấy, để sáng tỏ một điều: Ông là kẻ háo danh – bảo thủ – giáo điều – chuyên quyền – cố vị – gây chia rẽ, mất đoàn kết trong cái Đảng của ông. Đồng chí Ba X cao tay, đặt ông, vào thế việt vị. Ông ta dứt khoát và, công khai xin nghỉ. Để, nhường chỗ cho lớp trẻ. Đồng thời, thể hiện sự coi thường ông. Bằng cách: không thèm thi đấu, trên 1 cái sân, mà ở đó, kẻ yếu thế, lại có quyền, áp đặt luật chơi. Vì vậy, ông Ba X nhận được cảm tình, từ khán giả. Họ cổ vũ cho ông ta, nhiều hơn ông. Chắc chắn, ông và bàn dân Thiên hạ, đều biết điều đó.
              Quản Trọng, là Tể tướng của nước Tề, thời Xuân Thu. Ông đã từng tổng kết: 争天下者, 必先争人 – tranh Thiên hạ giả, tất tiên tranh nhân. Nghĩa là, muốn thu phục được Thiên hạ, đầu tiên, phải nghĩ đến chuyện giành dân. Trong cuộc thi đấu vừa rồi, về khoản đó, ông thua đứt đồng chí Ba X.
              Đó là lí do thứ nhất, tôi gửi lời chúc mừng, tới Ba X.
              2-Những người CS, đã dùng vũ lực, để thoán ngôi thuyền trưởng của con tàu Việt nam. Từ đó, các ông, luôn lái chúng tôi, đi tới những nơi thác ghềnh – sóng to – gió nhớn. Các ông đã lợi dụng và cướp công của cả Dân tộc, trong việc đánh đuổi: người Pháp – người Mỹ – bọn diệt chủng Polpot và kể cả, thằng bạn đểu “4 tốt” và “16 chữ vàng dỏm” Trung cộng. Một cuộc chiến, cũng đã đủ chết, huống chi là bốn. Sau những cuộc đánh nhau đó, con thuyền Việt nam, tả tơi – rơi rụng. Các ông, dùng toàn những đồ đồng nát, để chắp vá, rồi dong nó ra khơi. Trong khi, thuyền trưởng của các ông, nào đã biết, la bàn, nó là cái gì. Được đề cử, bởi trước kia, ông ta làm cu li. Chuyên nghành, quay nước mía.
              Thế nên, chẳng lạ gì chuyện: thuyền nhà người, có thể dong buồm mà tiến lên, cho dù ngược gió. Còn thuyền nhà mình, cứ quay mòng mòng. Không đâm đầu vào đá tảng, hoặc chưa xệ đít vào cồn cát, đã tự sướng, mà cho rằng, thuyền trưởng của ta, quá ư “tài tình” – “sáng suốt” – “nhìn xa trông rộng”. Cố tình giả đui – giả điếc, để không nhìn thấy: nước đã tràn vào và đang ngập, đến tận lưng chừng tàu.
              Với 1 con thuyền sắp chìm: Đến chuột, cũng còn muốn chạy lên bờ. Huống chi, con người. Ông Ba X, cũng mong được lên bờ lắm. Nhưng, theo luật hàng hải, ông ta, phải là người cuối cùng rời tàu, trước khi nó đắm. Hành khách, cũng mong như thế. Nhưng, ông lấy quyền Chính ủy, bắt ông ta lên bờ. Nói ông ngu, là phạm thượng. Nhưng, không thể nói, ông khôn ngoan được. Ông, đã để cho Ba X thoát hiểm, một cách ngoạn mục. Đã thế, lại còn, trong sự nuối tiếc của khán giả.
              Đó là lí do thứ 2, để chúc mừng ông Ba X.
              3-Ai cũng biết, ông là một người thủ cựu – giáo điều. Đến giờ, vẫn bo bo và kiên định con đường Mác + Lê. Đến giờ, vẫn đặt niềm tin nơi Tàu cộng. Chẳng nghĩ tới, dã tâm của nó. Ai cũng biết, ông và ông Ba X, cùng hội – nhưng không cùng thuyền. Chỉ dùng phép nội suy, người ta biết ngay, ông Ba X là người như thế nào. Công này, là ở ông đấy.
              Đó là lí do thứ 3, để tôi chia buồn cùng ông.
              4-Đuổi ông Ba X lên bờ, ông dự định đặt ngài Hói, vào cái ghế thuyền trưởng. Ông này, có biệt danh, là “phản phúc”. Bọn phản phúc, chẳng mấy ai ưa. Tào Tháo, chém đầu Lã Bố – Khổng Minh, định triệt Ngụy Diên. Điển tích xưa, ghi lại rành rành. Dùng người, nên cẩn trọng, ông ạ.
              “Chuyện dân gian, không phải là chính sử”, đồn rằng: Ông Hói hứa, tỉnh nào ủng hộ ông ta, sẽ được lại quả, một cái sân bay. Tha hồ, mà chấm mút. Nếu chuyện đó có thật, rõ ràng, đây là chỉ là 1 tay “phá gia chi tử”.
              Thuyền trưởng, gà mờ. Chính ủy, ương ngạnh. Hoa tiêu và máy trưởng, toàn một lũ ăn hại – lưu manh và trộm cướp. Con thuyền Việt nam, sẽ chìm nhanh lắm. Lúc đó, dẫu Ba X, có ngồi xổm trên bờ, cười cợt và chìa cái câu liêm ra, để móc ông lên: Còn mặt mũi nào, mà nắm tay vào đó nữa, phải không ông.
              Đó là lí do thứ 4, để tôi chia buồn trước với ông.
              5-Hôm nay, gạt được ông Ba X, ông chớ vội đắc thắng. Con người, có cá tính mạnh mẽ như ông Ba X, sẽ không cam chịu thua trận, 1 cách dễ dàng như thế đâu. Huống chi, ông đã dồn ông ta, vào Tử địa – vào chỗ, chẳng có đường lùi. Không thi đấu với ông, ở Đại hội Đảng. Ba X, sẽ chủ động tấn công ông, trên một mặt trận khác. Ở đó, ông không hề có cửa, để thắng. Sắp tới đây, ông hãy mở to mắt mà đọc “Chân dung quyền lực”, phiên bản mới.
              Tôi đồ rằng, đồng chí Ba X, sẽ không làm cái chuyện, xì hồ sơ tham nhũng của địch thủ, để tiêu diệt chúng. Vì, ông ấy biết:
              Trạng chết, Chúa cũng băng hà.
              Dưa gang đỏ đít, thì cà đỏ trôn.

              Người khôn ngoan, bao giờ, cũng tìm cách khống chế địch thủ. Giải pháp đó, ít tốn kém và hiệu quả hơn nhiều, so với tiêu diệt chúng. Vả lại, ông ta còn phải giữ tư thế, để có lúc, còn quay lại Chính trường. Chú Tiểu Bình, họ Đặng, nhà cải cách và gian hùng nổi tiếng của Trung hoa Cộng sản, chẳng đã từng: “Ba lần vào – ra Trung Nam Hải”, đó sao.
              Sinh thời, có 1 lần, tướng Giáp nói: “Tình hình bây giờ, giống như khi mài sắn dây. Bột và nước, lẫn lộn. Để 1 thời gian ngắn, bột sẽ lắng xuống. Lúc đó, bột sẽ ra bột – nước sẽ ra nước”. Hiện, ông đang bám vào, cái danh xưng “Tập thể”, để tung hoành. Bởi thế, Thiên hạ, không biết được, năng lực thực sự của ông. Cái mà ông Ba X cần làm lúc này, là tách ông ra khỏi dàn đồng ca.
              Bắt ông, phải hát đơn ca. Bắt ông, phải thể hiện lập trường. Việc đó, chẳng khó khăn và tốn kém gì. Toàn những thứ, ông ta đã hé ra, từ lâu lắm rồi.
              Thông qua bạn bè, tôi biết chắc chắn rằng: bộ Hồ sơ “kiện Trung quốc ra Tòa Trọng tài thường trực PCA”, đã nằm gọn trong tay Ba X. Cùng với nó, ông ta, đã có cách, thu xếp được đủ tiền và đã ngắm sẵn, những Công ty Luật Quốc tế danh tiếng. Trong thời gian 5 tháng tại chức còn lại, nếu Ba X làm việc đó, ông liệu có dám cản? Để, thể hiện với Đồng bào trong và ngoài nước rằng: “Tổng Trọng ta, cộng với Hội đoàn của Đảng, hết sức thờ ơ với Chủ quyền của Đất nước”. Đồng thời, ghi điểm cho đồng chí Ba X?
              Ông ta, cũng có thể, bồi thêm cho ông, một nhát nữa: Sẽ trình Quốc hội, thông qua 1 loạt dự Luật, mà lâu nay, bản thân ông chúa ghét. Cản, thì lộ rõ bộ mặt phản Nước – hại Dân – Độc tài – phi Dân chủ. Không cản, chỉ có nước, đi ngủ với giun.
              Luật lập Hội, mà được thông qua: Đồng chí Ba X, sẽ tách ra, thành lập 1 cái Đảng riêng. Tỷ như, Đảng CS cánh Tả, hay Đảng CS cánh Hữu gì đó. Hoặc Đảng CS Dân chủ hay Đảng CS Tự do cũng được. Miễn là, có dính 2 chữ CS. Ông nghĩ, trong bối cảnh hiện nay, Đảng viên và quần chúng, sẽ theo ai? Khi mà cái Đảng CS thủ cựu của ông, vợi vãn Đảng viên. Nó chỉ còn có mức, khai tử. Mọi quyền hành, sẽ lần lượt, lọt vào tay đồng chí Ba X. Bất chiến – tự nhiên thành.
              Luật Báo chí, nếu được thông qua: Dân chúng, sẽ được mở miệng. Hệ thống Tuyên giáo của ông, liệu có nói xằng và bênh vực cho ông, được mãi không?
              Luật Biểu tình, nếu được thông qua: Các ông, liệu có dám, chỉ nghĩ đến quyền lợi của Đảng CS, mà không nghĩ đến quyền lợi của Nhân dân, được hay không?
              Đồng chí Ba X, chỉ cần đi mấy nước cờ đơn giản đó, là có thể, chiếu tướng ông ngay lập tức. Tổng thống Thein Sein bên nước Miến điện, còn lâu, mới bén gót được ông ta. Thiết tưởng, cũng nên nhớ lại rằng: Ba X, chính là người, đã gà bài đó, cho ông Thein Sein
              Ba X, sẽ thắng. Trừ phi, ông ta là Kẻ nhát gan và, Không có bản lĩnh. Rủi thay, đó không phải, là cá tính của ông ta.
              Đó là lí do thứ 5, để tôi chia buồn cùng ông.
              6-Trong tất cả các lần Đại hội Đảng, phải thú thực, đây là lần đáng xem nhất và hấp dẫn nhất. Các ông, đã cống hiến cho khán giả chúng tôi, cả Việt nam và Quốc tế, một trận đấu sinh tử – li kì – hồi hộp và gay cấn, cho đến tận phút chót. Bao kẻ yếu tim, đã phải nhập viện, sau trận đấu này.
              Nôn nóng hạ bệ Ba X, các ông, đã phơi bày hết, những thứ xấu xa – tệ hại – thối nát, lâu nay vẫn được giấu kín trong cung Vua – phủ Chúa của phe Đảng các ông. Cái Đảng của ông, đã thay đổi về chất. Đảng của các ông, đã bị phân hóa nặng nề. Đã đến lúc, nó thoái trào, theo quy luật Sinh – Lão – Bệnh – Tử của Tự nhiên. Nó bùng phát bệnh và đang chuẩn bị, chuyển sang chu kì cuối cùng. Đảng viên và quần chúng, đang cực kì chán nản. Họ, không còn đủ kiên nhẫn, để đặt niềm tin, nơi những người bảo thủ – lạc hậu – giáo điều, như các ông. Ông hãy cầu Trời, để sau Đại hội, không có quá nhiều Đảng viên, trả lại thẻ Đảng.
              Đó là lí do thứ 6, để chia buồn cùng ông.
              Sợ ông, tuổi cao – sức yếu, không chịu nổi áp lực. Ngộ nhỡ, huyết áp tăng cao, vỡ mạch máu não mà chết. Thế nên, chẳng muốn nói thêm nhiều nữa.
              Cuối cùng, có đôi lời, nhắn nhủ cùng ông.
              - Hãy dũng cảm, lập ra 1 cái Diễn đàn, để công khai “đấu tranh với các luận điệu sai trái của các thế lực thù địch và phản động”. Không dám làm việc ấy, chứng tỏ, cái “trình độ lí luận” của ông, hết sức tồi. Tự nhận mình Yếu, cho nên, không dám đứng ra trước gió.
              - Bọn côn đồ, khi đuối lí, chúng thường thả lũ đầu lâu – xương chéo ra, để nhập cuộc. Chắc, ngài Tổng Trọng khả kính, không làm cái chuyện hèn hạ đó đâu. Phải không ông?
              Chào ông.
              Tí quên. Xin ông, nhắc lũ thuộc hạ của ông: Hãy trả lại cho lão Dân già, số tiền, mà chúng đã ăn cướp của lão. Nói với chúng: Tiền của lão Dân già, không dễ nuốt như thế đâu. Lão sẽ móc họng, cả lò – cả ổ nhà chúng mày.
                • Avatar
                  Còn Nguyễn Tiến Dân dân Việt chúng tôi còn chút tự hào ,vì còn có người biết liêm sĩ dám chưỡi một cách nhẹ nhàng nhưng nhức nhối và sắc bén hơn cái búa liềm của Trọng lú. Cảm ơn Ông Ng. Tiến Dân tại Hà Nội đã có một bài "chưởi" Trọng lú và đám CS bưng bô cho Tàu Cọng rất hay!
                  • Avatar
                    Lãnh đạo thường được người dân kính trọng do đâu, vì đâu mà được người dân tin yêu, kính trọng? Bên Miến Điện có bà Suu Ky, bên Đài Loan có bà Thái anh Văn, bên Mỹ có Obama! là tại vì họ là những người được dân tin yêu, bâu chọn bằng chính lá phiếu của họ! chứ không như ở nươc thiên đương mù xã nghĩa VN người dân không được cái quyền bầu chọn người tai đức ra giúp đất nước? Chỉ có 1510 thằng đảng viên cướp đi cái quyền dân chủ của 87 triệu dân đen! thế nên chúng không vì dân, và do dân được, thằng được chúng đưa lên cái ghế đè đầu, đè cổ dân là môt tên điếm chính trị, lú lẫn vì cả thế kĩ nữa cũng chưa thấy được thiên đừơng mù mác, thế mà no vẫn kiên định chủ nghĩa rác rêń, duy vật Mac! Chửi nó là loài rận, lú, điếm thúi! cũng đúng thôi! ka, ka...
                    • Ảnh Thu Nhỏ
                    • Ảnh Thu Nhỏ
                    xem thêm
                    • Avatar
                      Trọng lú đúng là con rận sống trên mu ... con đỉ già.
                      • Ảnh Thu Nhỏ
                      • Avatar
                        Lời tuyên truyền thuyết phục - Josep Tuat
                        Chúng ta nghe đến cụm từ "nhà nước của dân, do dân và vì dân" rất nhiều, đặc biệt là người dân Việt Nam nhưng không phải ai cũng hiểu và hành động đúng về điều này.
                        Nhà nước "của dân" là nhà nước như thế nào?
                        Người thợ mộc muốn làm được cái bàn điều đầu tiên là cần có một mô hình trong đầu hay trên bản vẽ. Sau đó là cần đến các vật liệu và dùng cụ cần thiết để làm ra nó. Nhưng để cho cái bàn thực sự sở hữu của anh thợ mộc thì tất cả mọi thứ để làm nên cái bàn phải thuộc quyền sở hữu của anh ta. Anh ta phải bỏ tiền ra mua nguyên vật liệu nếu anh ta không có. Và nếu là một cái bàn độc đáo thì ý tưởng đó phải là của anh ta...
                        Một nhà nước của dân cũng không nằm ngoài điều này. Nhà nước đó phải do nhân dân bầu ra, những công cụ để làm nên nhà nước phải từ nhân dân mà thành. Xét trên góc độ này thì nhà nước XHCN ở Việt Nam không phải là nhà nước của dân. Mặc dù nhà nước này được dân nuôi, được bảo vệ bởi xương máu người dân, nhưng điểm quan trọng nhất để nhà nước là của dân chính là người dân có quyền được bầu cử hay loại trừ một cách trực tiếp ông nọ bà kia vào hay ra chính quyền lại không tồn tại. Bằng chứng cụ thể là cái đại hội 12 tốn tiền tốn của vừa diễn ra um xùm ở Hà Nội đang cướp đi cái quyền tối quan trọng đó của tất cả người dân Việt Nam, và việc công an đàn áp, bắt bở và bỏ tù những người dám nói lên cái sai của chính quyền cộng sản.
                        Khi cái bàn là sở hữu của anh thợ mộc thì anh ta có quyền gì với nó không?
                        Khi chúng ta bảo cái bàn này là sở hữu của anh thợ mộc thì ta ngầm ý hiểu rằng anh thợ mộc có tất cả mọi quyền trên cái bàn đó. Từ việc dùng nó cho mục đích gì tới việc bán nó cho người khác, hay là có thể phá nó đi. Cái quyền được làm bất cứ điều gì ấy được mọi người công nhận là hợp lý và chính đáng.
                        Xét trên góc độ này chúng ta cũng phải hiểu rằng, khi bảo nhà nước là của dân thì có nghĩa là dân có tất cả mọi quyền trên nhà nước, từ việc chỉ trích các sai phạm của giới lãnh đạo tới việc yêu cầu họ từ chức. Từ việc đưa những người cầm quyền ra toà án vì tội lạm quyền như tham nhũng, nhận hối lộ, vi phạm luật pháp đến việc làm cách mạng lật đổ nhà nước để thiết lập một nhà nước mới mà không bị đàn áp, bị bỏ tù, bị khủng bổ. Xét trên những quyền căn bản này của người dân đối với một nhà nước của họ, thì rõ ràng nhà nước XHCN ở Việt Nam đã không tôn trọng mà còn vi phạm rất trắng trợn và tàn bạo những quyền tối thiếu này của nhân dân Việt Nam.
                        Có thể nói hai yếu tố để xác định một nhà nước của dân là quyền bầu cử và quyền xử phạt chưa bao giờ tồn tại ở Việt Nam khi chính quyền cộng sản cai trị. Vì thế, đơn giản có thể nói rằng: nhà nước XHCN ở Việt Nam không phải là nhà nước của dân.
                        Nếu nhà nước XHCN ở Việt Nam không phải là nhà nước của dân, vậy thì nhà nước đó là nhà nước của ai?
                        Xét trên hai nguyên tắc bầu cử và xử phạt nhà nước thì nhà nước XHCNVN là nhà nước của các đảng viên cộng sản.
                        Chưa bao giờ đại hội đảng cộng sản lại được dư luận trong nước bàn tán sôi nổi như đại hội 12 vừa qua. Qua thông tin đa chiều chúng ta được chứng kiến cuộc tranh dành quyền lực quyết liệt giữa các phe phái trong nội bộ đảng. Vậy tại sao họ lại đấu đá, tranh giành quyền lực trong một đại hội đảng phái như vậy? Đơn giản là trong cái đại hội này, các vị trí lãnh đạo cao nhất của một quốc gia được hình thành như chức thủ tưởng, chủ tịch nước và chủ tịch quốc hội.
                        Đại hội đảng tức là cuộc hội họp lớn nhất của các đảng viên cộng sản. Trong đất nước 90 triệu dân chỉ có hơn 3 triệu đảng viên thì việc thành lập chính phủ trong đại hội đảng là một hành vi phản dân chủ. Khi 90 triệu người dân chẳng có quyền bầu lên lãnh đạo cho riêng mình, mà chỉ có 1.500 đảng viên đại diện cho hơn 3 triệu đảng viên bầu cử, chọn lựa thì rõ ràng nhà nước XHCN là nhà nước của các đảng viên cộng sản chứ không hề là nhà nước của dân. Bên cạnh quyền bẩu cử lãnh đạo cho đất nước, chúng ta thấy quyền xử phạt các lãnh đạo cấp cao trong bộ máy chính quyền cũng thuộc luôn các thành viên của hội nhóm cộng sản.
                        Những sai phạm của Nguyễn Tấn Dũng trong hai nhiệm kỳ làm thủ tướng đáng lẽ ra đã phải nói lời tạm biệt từ lâu nếu ông tại vị ở một xã hội mà nhà nước thật sự là của dân, nhưng vì các quyền xử phạt lại không thuộc về nhân dân mà thuộc về uỷ viên trung ương đảng cộng sản, nên muốn cách chức Dũng đảng cộng sản đã thất bại. Chuyện loại Dũng ở đại hội 12 vừa rồi hay là ở những kỳ họp trung ương khoá trước không là vấn đề, vấn đề tôi muốn nói ở đây là người dân Việt Nam không hề có tiếng nói trong bộ máy công quyền mà họ hàng ngày đang phải đóng thuế để duy trì hoạt động.
                        Khi đảng cộng sản thay dân bầu cử và xử phạt lãnh đạo nhà nước, thì dân phải thay các đảng viên cộng sản làm việc và kiếm tiền. Khi đảng cộng sản là tổ quốc, là ông chủ của dân thì đảng bảo dân chết dân phải chết, nếu dân muốn sống dân không yêu tổ quốc. Chuyện đại hội của đảng cộng sản dùng biết bao nhiêu nhân lực, tài sản quốc gia thế mà dân chỉ biết im lặng, vô cảm thì việc tuyên truyền mĩ dân kiểu "nhà nước XHCN là nhà nước của dân" vẫn là một lời tuyên truyền đầy tính thuyết phục.
                        Nguyễn Tấn Dũng chính thức bị Bộ chính trị loại
                        Tấn Dũng đã bị phe thân Tàu loại bỏ một cách ngoạn mục...
                        Tại sao Nguyễn Tấn Dũng bị loại?


                        Tới tấp đơn tố cáo tt Dũng trước ĐH đảng
                        • Avatar
                          Một định nghĩa đúng và ngắn gọn:
                          • Ảnh Thu Nhỏ
                        • Avatar
                          Trọng lú nó là con rận đúng quá
                            • Avatar
                              Một chế độ gì mà dân không xem những kẻ lãnh đạn ra thể thống gì! Đừng hỏi tại sao? Vì "thượng bất chánh, hạ tắc loạn". Đơn giản thế thôi!
                                • Avatar
                                  Càng ngày càng có nhiều bài viết, nhiều tranh hý họa ví những người CS như sâu bọ, chấy rận, chuột bọ! Giang sơn Tổ Quốc như gấm như hoa đầy giấy tài nguyên rừng vàng biển bạc. Lọt vào tay CS lại trở thành bãi tha ma, bãi rải thải của Tàu tiêu thụ hoá chất! Nhớ ngày xưa, miền Nạm VN sống dưới chế độ VNCH. Người dân Miền Nam có cuộc sống nhân bản đầy tình người, văn minh hạnh phúc. Thủ đô Saigon là Hòn Ngọc Viễn Đông. Kể từ khi CS cướp chính quyền! Việt Nam trở thanh bãi rác, con người trở thành vô cảm! Lưu manh, cướp giết. Mạng người như cỏ rác! Tại vì ai?