http://rossikuku.blogspot.de/ chân thành kính chúc Qúy Độc Giả Một Năm Mới An Khang - Thịnh Vượng - Vạn Sự Như Ý

Nỗi oan cô Phượng, toàn một lũ ăn cướp

Trầm Hương Thơ | 15:46 | 0 nhận xét

Tư tui có đọc bài trả lời phỏng vấn của cô trên BBC trích đăng, cô cho rằng bị bịa đặt, bị gán ghép… những việc mà cô không liên quan làm cô buồn phiền, căng thẳng. Thưa cô Phượng, có những con người yêu nước cũng bị gán ghép, bị chụp mũ và kết quả là họ phải ở sau song sắt nhà tù hàng chục năm. Ai oan hơn ai thưa cô Phượng? Nỗi oan của cô hay của những người yêu nước đều có phần trách nhiệm của thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, người cha của cô đó. 

Với tư cách là người lớn tuổi, Tư tui cũng khuyên cô đừng bắt chước những kẻ độc đảng, độc hại, độc tài, độc ác mà gán ghép, chụp mũ những người yêu nước là “phản động”, cô có hiểu được định nghĩa của từ “phản động” là gì không? Cô là người được ra nước ngoài ăn học, cô phải hiểu rằng để quản trị một đất nước đâu thể là một tên lớp ba trường làng, một tên chăn trâu, một tên y tá rừng, một tên đồ tể giết người bằng cách bán bãi vượt biên rồi giết người trên biển. Ở Rạch Giá – Kiên Giang này ai mà không biết Nguyễn Tấn Dũng hả cô Phượng. Những miếng vàng mà mẹ cô cất giữ năm xưa có máu của những oan hồn chết trên biển cả đó thưa cô. Đừng ngậm máu phun người thì chính miệng cô sẽ dơ. 
 
Cô nói, làm con của một người lãnh đạo đất nước chịu nhiều áp lực, điều đó đúng. Nhưng nói đi còn có nói lại, nó chỉ đúng khi người lãnh đạo đó là một minh quân, biết “tu thân tề gia trị quốc bình thiên hạ”, còn như cha cô, một kẻ uống máu người thì làm sao dạy dỗ con cái mình là người tử tế. 
Cô tài ba cỡ nào mà kinh doanh ở Bản Việt đạt lợi nhuận từ năm 2010 chỉ có 75 tỷ sang đến năm 2011 là 360 tỷ, tỷ lệ tăng 379%? 

Nếu thật vậy sao cô không xin đoạt giải Nobel kinh tế về tài kinh bang tế thế của mình và thay cha mình ngồi vào ghế thủ tướng lèo lái Vinashine, Vinaline, hay là nền kinh tế Việt Nam đang chìm theo các tập đoàn mà cha cô là cha đẻ của công trình thất thoát hàng tỷ Mỹ kim. Thưa cô, nếu cô không phải là con của ông thủ tướng độc tài, tham lam thì Bản Việt sẽ không có thành tích đó, tất cả là nhóm lợi ích mà cha cô là một đầu lĩnh MAFIA. 

Cô nói là cô bị oan, nhưng xin thưa đó là cái oan của một Thị Mầu. Ông TBT Trọng đã nói khi kết thúc hội nghị Trung ương 6 là các ủy viên Bộ Chính trị phải biết dạy dỗ con cái mình, ông ta đang nói về cha cô và gia đình cô. Cô thấy oan sao không lên tiếng phản bác mà chỉ dám phản bác mấy cái blog “phản động”? Còn “đồng chí X” không bị kỷ luật mặc dù tội dày trên 300 trang A4 mà ông Sang nói thì cũng chính là cha cô đó, cô có dám lên tiếng minh oan không? Người ta gọi cô là một quốc vụ khanh của chính phủ, trước khi gặp ông thủ tướng thì phải đến gặp cô, để cô thu xếp thời gian và địa điểm thích hợp và đương nhiên là cái giá phải trả cho sự thu xếp là không nhỏ, nó tùy thuộc vào giá trị của thương vụ. Oan nỗi gì hả cô? Cha cô và có sự tiếp sức của cô cùng những kẻ cánh hẩu đang khuynh đảo cả đất nước này. 

 
Tư tui cũng được biết, cô Phượng là con gái yêu của ngài thủ tướng, nên Tư tui xin mạo muội nhắn gởi cô đôi điều trong ngày Phụ nữ Việt Nam. Khi cô và mẹ cô đang sống trên cả hạnh phúc, ăn quá ngon, mặc quá đẹp, đi xe quá đẹp và nhà thì quá sang trọng. 
Xin cô hãy bước ra chợ và nhìn những người phụ nữ Việt Nam lam lũ, gánh từng bó rau đi xa hàng cây số để bán thu được khoảng vài chục nghìn đồng mưu sinh cho gia đình. Những người phụ nữ cũng cở tuổi cô thất học thất nghiệp phải lên thành thị bán để giúp đỡ cha mẹ nghèo ở quê. Những người phụ nữ dành dụm từng đồng ít ỏi để thăm nuôi chồng con mình đang bị kết án “phản động” ở những trại tù xa xôi. 

Nhìn ra những việc đó, cô hãy nói với người cha của mình là hãy dừng bàn tay tội ác, tiền quyền sẽ hết, chết chỉ có hai bàn tay trắng, thì tham lam để làm gì? Cô có muốn gia đình mình như những gia đình bạo chúa Gadahfi, Saddam Hussein… có một kết cục chẳng hay ho gì?. Cô đừng nói mình bị oan, những điều mà người ta nói đến chỉ là một phần nhỏ, cô đã thay đổi quá nhiều từ khi là một học sinh từ Rạch Giá lên Sài Gòn ở nhờ đi học tại khu nhà nghỉ của công ty Thực vật An Giang, bây giờ cô đã trở thành một tay mưu mô lọc lừa, tham lam tàn ác. Đúng là cha nào con đấy. 


Tư miệt vườn

Mười hai tuổi đã vô bưng
Bao năm hoang dã trong rừng U Minh
Xà Mâu là kẻ hợm mình
Nổi danh thủ tướng tam xên (3x) nước nhà!

Rừng sâu y tá là ta
Bao năm phỏng dế, ta là đế vương
Dân đen, con đỏ cùng đường
Riêng ta Ba Dũng giàu sang tột cùng!

Một lời nhắn nhủ thuỷ chung
Lưới trời lồng lộng, nhưng mà chi li
Ngày nay Mi đã làm gì?
Ngày mai trả đủ , lưới trời không tha!

Ba đời Mi sẽ ra ma !

__._,_.___

KIẾP LƯU VONG

Trầm Hương Thơ | 23:50 | 0 nhận xét



KIẾP LƯU VONG

Em hỏi tôi: Sao thoát kiếp lưu vong?
Tôi cười buồn, tôi đâu hơn gì thế
Đôi mắt nàng buồn ướt hai dòng lệ
"đến bao giờ dân tộc được tự do"?


Đến bao giờ dân tộc được tự do?
Khi cộng sản vẫn còn cai trị?
Tiếng gọi công dân rơi vào cơn mộng mị
của vòng quay cơm-áo-gạo-tiền

Em nhìn tôi xem: khác gì kẻ điên?
Sống kiếp lưu vong ngay trên đất mẹ
Dòng đời vẫn trôi: Tôi cúi đầu bàng bẽ
Dân khí cạn rồi?

Còn nhớ chăng tiếng trống Mê Linh?
Và xương máu tiền nhân khai hoang mở nước?
Lẽ nào ta mãi sống đời bạc nhược?
Để cộng nô kia mãi mãi đọa đày?

Đến bao giờ Hoàng Kỳ tung bay?
Thoát kiếp lưu vong, tự do mang về tới?
Câu hỏi này sao tôi đáp nổi?
Đồng bào ơi: Cùng đáp thay tôi.
---
HTTL - Thơ tự do - đêm không ngủ vì ốm.
Ảnh: Anh Bông Lâu.


Hoàng Tử Thuốc Lào dạ không, ý em nói là bài thơ này chị à:

THỊT CHÓ ĐẢNG

Trầm Hương Thơ | 02:02 | 0 nhận xét

Cố họa sĩ, nhà thơ, nhà văn Đinh Vũ Hoàng Nguyên trong chuyến đi Hà Giang.

Tên của gã là Cao Như Đảng. Tên cúng cơm của gã là Cao Như Đảng. Trong lý lịch gã đề tên Cao Như Đảng. Tức là đích thị trên đời có thật một gã Cao Như Đảng.

Cao Như Đảng biệt tài làm thịt chó, thịt nhanh, nấu khéo, cả làng cả xóm biết tiếng. Ngay cả chó dại, chó chết ốm, chó bị trẹt xe…, gã mà đã nhúng tay pha thịt, ướp hấp, lúc dọn lên mâm vẫn ngon nhức.

Trong xóm nhà ai thịt chó cũng nhờ gã. Ủy ban xã khi nào tiếp khách hay liên hoan, cần thịt chó, lại gọi gã. Bản lĩnh ấy khiến gã với mấy vị trên Ủy ban thành thân tình. Dần dần người ta lấy luôn cái nghề của gã gắn vào tên, gọi gã là Đảng Chó. Gã nghe vậy cũng chẳng lấy gì làm phiền.

Một ngày, Cao Như Đảng mở quán thịt chó.



Hôm khai trương, gã mời cán bộ trong xã đến đánh chén. Rất vui. Nhưng đang dở bữa, thì bí thư xã phát hiện ra cái biển trước quán đề THỊT CHÓ ĐẢNG. Ông bí thư gọi Cao Như Đảng đến, quắc mắt: “Ông ghi thế này là chửi ai?”. Cao Như Đảng nói: “Thì dân vẫn gọi em là Đảng Chó, các bác trên xã cũng gọi em là Đảng Chó, thì giờ mở quán em làm biển thế cho tiện!”. Bí thư bảo: “Lời nói gió bay, nói mồm với nhau không có gì làm bằng, chứ ghi lên thế này thì mặt mũi đảng còn cái chó gì nữa?”. Gã đành “dạ dạ…”.

Cái biển sau, rút kinh nghiệm, Cao Như Đảng đề: 

ĐẢNG THỊT CHÓ.

Bí thư xã đến ăn, nhìn biển mới, gật gật gù gù bảo: “Sửa thế này được, để cái giống ấy sau chữ đảng, cho đỡ bị hiểu lầm!”.


Đang bữa, bí thư sực nghĩ, giật mình, mới quát: “Dỡ biển xuống ngay, khẩn trương, phản động, muốn đi tù à?”. Cao Như Đảng méo mặt hỏi: “Cả nhà nhà em toàn người ngoan và ngu, có biết gì mà phản động?”. Ông bí thư hạ giọng, thầm thì: “Nước mình là một đảng lãnh đạo, cấm có cái chuyện hai ba đảng, ông ghi thế này nhỡ ai hiểu là ông lập đảng đối lập, thì toi!”. Cao Như Đảng bảo: “Chả nhẽ thằng bán thịt chó và mấy thằng ăn thịt chó mà cũng bị thành đảng à?!”. Bí thư bảo: “Ai chả biết thế! Nhưng cái nước mình nó thế! Mà thôi, tốt nhất thời này cái gì đã đảng thì đừng chó, mà đã chó thì đừng đảng!”. Gã đành “dạ dạ…”.

Sau bữa đấy, Cao Như Đảng lại thay biển mới, còn đề mỗi THỊT CHÓ.

Nhưng lắm lúc gã tấm tức: đến cái giống chó còn đi không đổi họ, ngồi không đổi tên, lúc biến thành thịt vẫn gọi là chó, chẳng nhẽ chỉ do nước này có độc cái đảng mà thành mình phải kị húy, phải kiêng cả tên cha sinh mẹ đẻ đặt cho, thì hóa chẳng bằng chó!
Không còn biết cách nào! Bỗng một tối đang nằm ôm vợ, Cao Như Đảng hỏi vợ:
Anh đặt tên quán Thịt Chó Đảng bị cấm, anh đặt Đảng Thịt Chó cũng bị cấm, hay là anh đổi tên lại là: Chó Thịt Đảng.

Thôi, thôi anh ơi, mở quán bán thịt chó kiếm tiền nuôi gia đình, anh mà đổi tên kiểu đó là sẽ bị dẹp tiệm, em đề nghị anh đổi tên là: Chó Đ.. Đảng chắc là được.


Cũng không được, Bí thư bảo: “cái gì đã đảng thì đừng chó, mà đã chó thì đừng đảng!”.
Anh tính đổi tên quán là: "CHÓ HỒ CHÍ MINH" đi

Vợ đồng ý vì có Chó nhưng không có đảng.

Sưu tầm



Hồ Chí Minh qua ánh sáng Đèn Cù

Trầm Hương Thơ | 01:02 | 0 nhận xét
Cùng thời điểm cuối hè 2014, ở Paris, dư luận ồn ào, Điện Elysée chao đảo vì quyển Hồi ký « Cảm ơn cho lúc đó » của bà Valérie Trierweiler, bồ củ của Ông Tổng thống François Hollande, độc giả việt nam hải ngoại và cả ở trong nước cũng một lúc xôn xao không kém vì quyển « Đèn Cù » của Ông Trần Đĩnh . Một thứ tự truyện mà tác giả gọi là « Chuyện của tôi » . Cái khác nhau của 2 quyển sách, thể loại cùng na ná nhau, là « Cảm ơn cho lúc đó » bán ngay trong mấy ngày hết 200,000 quyển . Và đang in thêm 270,000 quyển nữa . Tác giả tạm đút túi không dưới nửa trìệu euros.

Còn « Đèn Củ » chắc in nhiều lắm là 4,000 quyển ở 2 nhà xuất bản « Người Việt » ở Californie và « Tiếng Quê Hương » ở Virginie . Tác giả Trần Đĩnh nhận được bản quyền là bao nhiêu, không biết . Nhưng chắc không có tác quyền, mà chỉ có « chút ân tình với nhau » . Phía tác giả không đòi hỏi . Phía nhà xuất bản cũng không thể làm « hơn » được . Cả hai bên đều vui lòng viết và in sách là chỉ nhằm phục vụ độc giả đồng bào những thông tin hữu ích.

Buồn cho người viết, mà buồn cho độc giả nhiều hơn vì cho tới nay vẫn chưa biết thương người viết ! Cũng buồn không ít cho nửa triệu độc giả pháp là thích tìm đọc chuyện giường chiếu hơn là những sách mở mang trí tuệ . Bởi sách về tư tưởng hay có giá trị thật thường không bán tới 50,000 quyển !
Cả hai quyển đều nhắc tới lãnh tụ . « Cảm ơn cho lúc đó » đã làm cho Tổng thống Phủ phải chới với, Ông Hollande phải công khai lên tiếng đính chánh . Nhưng đính chánh lại làm cho người ta hiều đó là thừa nhận sách nói đúng . « Đèn Cù » đưa thâm cung cộng sản hà nội ra ánh sáng . Hà nội đã lật đật tổ chức triển lãm Cải Cách Ruộng Đất để nói cho dân chúng biết cái hay chỉ cộng sản mới có, đó là cuộc cách mạng long trời lở đất do Hồ Chí Minh vâng lời Staline và Mao-trạch-đông ban hành, nhằm tước đoạt bằng bạo lực ruộng đất của người giàu đem chia cho người nghèo để rồi năm sau, đưa người nghèo địa chủ mới vào Hợp tác xã, trở thành công nhân nông nghiệp . Lao động tùy sức, hưởng thụ tùy khả năng !

« Đèn Cù » phát hành được nửa tháng . Cả trên internet miển phí . Lời khen nhiều mà lời phê bình cũng có tuy ít . Có độc giả không đồng ý, nêu lên những điểm mà họ cho rằng làm lợi cho cộng sản . Tây có hơn 300 thứ phó-mác nên khó có được sự nhứt trí . Việt nam mình cũng có lắm thứ phở, tái, nạm, gầu, dòn, béo, …nên nếu vấn đề có được sự đồng ý nhưng cách đưa ra không thích hợp hay không bìết cách đưa vấn đề ra thì vẫn khó có được sự đồng thuận .
Vì vậy nhận xét « Đèn Cù » mà làm hài lòng hết mọi người là việc khó làm . Khó hơn việc đánh đổ được cộng sản hà nội hiện nay nữa .
Giờ đây, Cỏ May chỉ dám lướt qua, ghi lại vài nét về con người Hồ Chí Minh qua ánh sáng Đèn Cù .

Đèn cù

Khen Mao Khéo Vẽ "Ới A" Đèn Cù
Khi nhận được thông tin, vào cuối tháng 8/2014, nhật báo Người Việt sẽ phát hành quyển sách « Đèn Cù » của Trần Đĩnh . Cỏ May chưa nghe nói tới tên Trần Đĩnh bao giờ nên chưa biết ông này là ai ? Làm gì, ở đâu ,,, ? Còn « Đèn Cù », Cỏ May ngờ ngợ phải chăng Đèn Cù là Đèn Kéo quân của ngày Tết Trung thu người ta treo trước nhà ? Còn đèn ông sao, đèn bươm bướm, …mà trẻ con cầm đi vào tối vừa hát « Tết Trung Thu đốt đèn đi chơi … Đi khắp phố phường …*» có phải là biến thể của Đèn Cù không ?
Khi biết chắc Đèn Cù đúng là Đèn Kéo quân, Cỏ May bổng nhớ tới một giai thoại về Đèn Kéo quân mà ngày nay đọng lại ở chữ Song Hỉ thường thấy trong lễ cưới .
Vào thế kỷ XI đời nhà Tống ở bên Tàu, có một sĩ tử tên Vương An Thạch, 20 tuổi, sau này làm tới Tể tướng, trên đường đi tới Kinh đô dự thi Trạng Nguyên, dừng chơn lại ở một Thị trấn nghỉ qua đêm . 


Họ Vương trông thấy trước nhà Mã Viên ngoại có treo một lồng đèn, tức Đèn Cù hay Đèn Kéo quân, với một vế câu đối kẻ trên hông đèn « Tẩu mả đăng, đăng tẩu mã, đăng tức, mã đình bộ » (Đèn kéo quân, quân kéo đèn, đèn tắt, quân ngừng đi ) .
Liếc mắt đọc qua, Vương An Thạch buộc miệng « Câu này dễ đối mà ! » . Nói rồi, ông bỏ đi cho kịp trường thi .

Đèn, Đèn Cù hay đèn gì cũng vậy, phải tỏa ánh sáng . Nhưng Đèn Cù hay Đèn Kéo quân chắc chắn không cho ánh sáng mạnh có thể đẩy lùi xa bóng tối hay làm cho người ta trông thầy rỏ ràng, rành mạch người và vật . Dưới ánh sáng của Đèn Cù, người ta chỉ trông thấy lờ mờ mà thôi . Mà Đèn Cù soi rọi vào chuyện cũ, chuyện lịch sử, thì người và vật lại chỉ hiện ra mông lung lắm . Ai muốn nhận diện Hồ Chí Minh, có lẽ chỉ thấy được một con người lung linh mà thôi. Nhưng nếu thấy được con người đó, qua Đèn Cù, mặc dầu có mông lung nhưng đúng hắn, con người thật của hắn, thì cũng hay lắm rồi . Người làm nên Đèn Cù như vậy cũng đã đóng góp rất lớn cho vìệc đẩy lui được phần nào cái bóng đêm dày đặc bao trùm lên đất nước Việt nam từ gần thế kỷ nay .

Hồ chí Minh dưới ánh sáng Đèn Cù


“Không Có Gì Quý Hơn Độc Lập Tự Do”:
Tôi biết rõ, đồng bào miền Bắc này biết rõ
Việc nó làm, tội nó phạm ra sao
Nó là tên trùm đao phủ năm nào
Hồi Cải Cách đã đem tù, đem bắn
Độ nửa triệu nông dân, rồi bảo là nhầm lẫn!
Đường nó đi trùng điệp bất nhân
Khuyết Danh -Vô Đề

Một nét mặt thật khá nổi cộm của riêng Hồ Chí Minh và của nhóm lãnh đạo cộng sản hà nội được Trần Đĩnh phơi bày ra trong vụ án Bà Nguyễn thị Năm Cát Hanh Long bị Tòa án Cải Cách Ruộng Đất hành quyết . Khi nghe Hoàng Quốc Việt về Hà nội báo cáo vụ xử tử Bà Nguyễn thị Năm, Hồ Chí Minh bảo ; « Không ổn ! Không thể mở đầu chiến dịch bằng cách nổ súng vào một phụ nữ, và lại là một người từng nuôi cán bộ cộng sản và mẹ một chính uỷ trung đoàn Quân đội Nhân dân đang tại chức.’ Ông hẹn sẽ can thiệp, sẽ nói với Trường Chinh về chuyện hệ trọng và cấp bách này ”.

Bà Nguyễn thị Năm Cát Hanh Long
Nhưng trước đó, Hồ Chí Minh viết bài « Địa chủ ác ghê » cổ vũ tiến hành Cải Cách Ruộng Đất phải triệt để đối với địa chủ, dưới tên tác giả ẩn danh CB, tức « Của Bác »,đăng trên báo Nhân Dân . Trong đó, Hồ Chí Minh còn bịa chuyện kể ra số nạn nhơn của Bà Nguyễn thị Năm để xách động lòng câm thù của nông dân và giải thích lý do tử hình Bà Nguyễn thị Năm là chánh đáng .

Gian ác hơn nữa là cả hai người đầu não Cải Cách Ruộng Đất, Hồ Chí Minh và Trường Chinh, đều tới dự khán phiên xử án Bà Nguyễn thị Năm . Hồ Chí Minh bịt bộ râu cá chốt ngụy trang . Trường Chinh mang kiếng đen che bớt cái mặt .
Khi sửa sai, Hồ Chí Minh khóc và xin lỗi đã phạm những sai lầm . Nhưng theo kế hoặch, Cải Cách Ruộng đất đã hoàn tất .

Tả cảnh con đấu tố cha:

Được nghe bà kể khổ
Con thấy đời con thực là đáng chết!
Con đã đi bóc lột để nuôi bà
Con bây giờ không dám nhận là cha
Dù bà do con đẻ ra
Con, thành phần địa chủ thối tha
Trước nhân dân, trước Đảng, trước bà
Xin thành khẩn cúi đầu chịu tội!
Đó là lời môt cụ đồ ở ngoại thành Hà Nội
Trước đấu trường giăng giối với con!
Khuyết Danh - Vô Đề

Về quan hệ mật thiết với Tàu, Trần Đĩnh kể lại rất chi tiết . Lý Ban có mặt sát cánh và trong nội tình cộng sản việt nam ngay từ đầu kháng chiến . Tên này là người tàu 100%, có vợ cũng người tàu, làm Hoa kiều vận của đảng cộng sản hà nội, vừa là Tỉnh ủy viên Tỉnh Quảng đông của cộng sản tàu . Hắn ta hướng dẩn Hồ Chí Minh qua Tàu lần đầu tiên với tư cách Chủ tịch nước để yết kiến Mao trạch đông sau khi Mao chiếm được lục địa hai tháng . Cùng với Lý Ban có thêm mấy tên tàu nữa, Tắc Vầy, Trương Đức Duy, …với Tàu là vô danh tìểu tốt nhưng sau đó làm Đại sứ Tàu ở Hà nội và « lời lời vào tai Hà nội đều nặng cân lạng vô cùng » .


Hồ Chí Minh qua Tàu là để kiểm thảo với Mao trạch-đông, Lưu Thiếu kỳ và Châu Ân lai vì đảng cộng sản hà nội được thừa nhận là một Chi bộ của Quốc tế cộng sản . Được làm Chi bộ Quốc tế cộng sản là nhờ Mao giới thiệu Hồ chí Minh cho Staline và Staline phân công cho Mao phụ trách cộng sản hà nội . Hệ lụy của sự phân công này đã nằm sâu trong vô thức của đảng viên việt nam nên từ đó, Hà nội luôn luôn ý thức rỏ địa vị của mình là đàn em, kẻ dưới, yên phận đời đời biết ơn Mao Chủ tịch, đã trở thành nền móng văn hóa cộng sản hà nội phục tùng Tàu .

Xuân Trường cho biết « bác nhà mình chủ động khẳng định với bác Mao quan hệ giữa hai nước theo phương chăm môi hở răng lạnh » .

Tôn ti này, chính Hồ Chí Minh tự đặt ra . Và cũng chính Hồ Chí Minh tự nguyện mình chỉ có thể nêu ra được tác phong, còn tư tưởng, lý luận thì để cho Mao . Hồ Chí Mình đề cao Mao, đem chủ trương phụ thuộc Tàu làm bài học giáo dục cho đảng viên . Ông thêm vào Bản Điều lệ đảng câu « Lấy tư tưởng Mao trạch-đông làm kim chỉ nam » . Còn gởi đìện văn cho đảng cộng sản tàu « Đảng Lao động việt nam nguyện học tập đảng cộng sản trung quốc, học tập tư tưởng Mao trạch-đông, tư tưởng lãnh đạo của nhân dân trung quốc » .
Từ 1951, trên báo Nhân Dân, tuần nào cũng có vài mẫu chuyện của CB (Của Bác) phổ biến kinh nghiệm mọi mặt của Tàu . Đảng viên hãnh diện làm đàn em của Liên-xô, Anh Cả, và Tàu, Anh Hai . Sau đó, Việt nam sẽ làm Anh Ba với các nước cộng sản ở Phi châu và Nam mỹ .

Trần Đĩnh nói ra vài chi tiết rất thú vị . Từ tên Đảng Cộng sản Đông dương, Đảng Lao động, đều do Staline đặt cho . Mới thấy ở con người Hồ chí Minh, không có cái gì thật tình là của hắn ta, do chính hắn sáng tạo cả, ngoại trừ tình thần tuân phục và bản tánh gian ác cùng cực ! Có thể nói trong đời, kẻ đánh cha, chém chú, lắt vú chị dâu, cạo đầu bà thím, cũng phải bái Hồ Chí Minh làm sư phụ !

Nhắc lại 2 tên tàu Lý Ban, sau này có lúc làm Chánh án, quyền uy tột bực, thủ tiêu không biết bao nhiêu đảng viên hà nội và Trương Đức Duy là người thu xếp hướng dẫn Đỗ Muời, Lê Đức Anh, Nguyễn văn Linh, Phạm văn Đồng tham dự Hội nghị Thành Đô năm 1990 .

Hà nội lệ thuộc Bắc kinh không phải ở ngày nay, mà đã bắt đầu từ ngày Hồ Chí Minh tự tuyên bố Chủ tịch nước Việt nam Dân chủ Cộng hòa . Và mối quan hệ « sông liền sông, núi lìền núi » đã ngấm sâu vào tiềm thức của cộng sản hà nội . Họ không có ý thức phân biệt Việt nam là một nước riêng biệt, người việt nam là một dân tộc khác hơn người tàu . Nên trong suy nghĩ của người cộng sản hà nội không có vấn đề mất nước cho Tàu . Chỉ có những người việt nam không cộng sản hay không còn cộng sản nữa mới thấy đất nước bị mất .

Đọc Đèn Cù sẽ gặp nhiều chi tiết về ngôn ngữ lạ huắc mà Cỏ May vì lúc nhỏ ham chơi, không chịu học kỹ, nên đành ngớ ra . Số những chữ lạ này không ít .
Và khó quên giai thoại về câu đối « Đèn kéo quân, quân kéo đèn, đèn tắt, quân ngừng đi » . Và vế đối « Cờ bay hổ, hổ bay cờ, cờ cuộn lại, hổ biến mất » .

Không biết lúc nào Đèn Cù tắt để quân cộng sản ngừng đi, đi bán nước, đi cướp giựt tài sản của nhân dân. Và ngày nào lá cờ vẽ hình con hổ bị gió cuộn lại, hổ biến mất ? Đảng cộng sản ác ôn sẽ biến mất !
Thi đậu Trạng nguyên và đối được câu đối, Vương An Thạch được vợ . Hai cái vui song song . Song Hỉ !

Hết cộng sản hà nội, Việt nam sẽ có cả ngàn cái vui . Vạn cái Vui . Vạn Hỉ !

Nguyễn thị Cỏ May

GỬI BÀN DÂN THIÊN HẠ

Trầm Hương Thơ | 00:53 | 0 nhận xét




Phó Chủ tịch UBND Thành phố Hà Nội Nguyễn Quốc Hùng đã chủ trì buổi làm việc với lãnh đạo các sở, ngành Thành phố và lãnh đạo UBND các quận, huyện về tiến độ thực hiện Dự án thoát nước nhằm cải thiện môi trường Hà Nội (dự án II).

Nội thành Hà Nội sau nhiều năm thực hiện nhiều dự án thoát nước 

(đơn cử nhóm ảnh dưới đây):


Ô-tô đã vào vó rồi nhưng trượt vì "vía"... Mấy đứa ngồi ô-tô xịn phải thèm

Suýt nữa thì tóm đươợcc cả ô-tô trong vó (!)


 Ôi chúng mày ơi ! Cá nhiều như "người đương thời"
Ở đây thì thuyền hơn hẳn ô-tô và bắt cá giữa đường phố dễ hơn bắt cá ở ruộng

 
"Cung Vua phủ Chúa" ngập hết thở !


 Đùi "khuyến mại giá rẻ" (!)


Nơi nào đang xóa đói giảm nghèo
mà biết cách làm ăn năng động
Lại giỏi tay nghề đan thuyền thúng
Thì sản xuất cho nhiều chuyên chở đến đây

Thăng Long - Hà Nội ngày nay
Phố phường thường ngập chìm trong nước
Xe máy , ô-tô tắc đường không đi được
Ai cũng cần thuyền thúng để lưu thông !

Thoát nước đã chi hàng chục nghìn tỷ đồng
Nhưng nó "bay hơi" đi đâu hết cả
Cứ có trận mưa là ngập đường ngập phố
Cá , tôm , cua chui cả vào... nhà

Nên người ta tính chuyện lo xa
Sắm thuyền thúng hơn là ô-tô xe máy (!)
Bởi chẳng mong chi khơi thông dòng chảy
Bằng tiền dự án tung ra !

Khẩn trương lên , cứu bạn lợi ta
Hà Nội ngày nay đang cần thuyền thúng !
Như thơ cụ Tú Xương xưa , trào lộng :
Vừa chửi vừa rao cũng đắt hàng (!)

Bởi thuyền thúng vẫn là cao sang
Lãnh đạo xuống thăm dân ngập nước
Có tùy tùng đẩy sau, dẹp trước
thuyền thúng chạy nhanh chẳng kém ô-tô

Không chịu khó, giản đơn như Cụ Hồ
Cùng hạ cấp xắn quần cuốc bộ 

 

Nhìn mấy tên nhí nha nhí nhố
Chắc cụ buồn vì hậu thế dở hơi !
--------------
Ảnh: nguồn Internet

Hồ Chí Minh Than Thở ( Thơ )

Trầm Hương Thơ | 15:21 | 0 nhận xét

Ta nằm đây, bốn mươi mùa sương gió
Trong nhà mồ hoang vắng lạnh từng đêm
Hồn say mơ về những phút êm đềm.
Bên cạnh những đóa hoa đời tươi thắm.

Ta còn nhớ nàng Tuyết Minh đằm thắm
Đêm động phòng cô gái hãy còn trinh
Nàng yêu ta thật đắm đuối chung tình
Đâu hay biết đời ta như cánh bướm.

Hương lửa đương nồng, lòng ta đã chán
Nghĩa phu thê nào buộc cánh chim hồng
Trốn người tình, ta quất ngựa truy phong
Rồi trôi nổi bay theo ngàn hướng gió.

Đời phiêu bạt bốn phương trời đây đó
Bao môi hồng, má thắm, đã qua tay
Nào Thái, Miên, Nga, Đức, Mỹ, Tây, Tàu
Ta khoái nhất vẫn người con gái Việt.

Thuở học đạo bên phương trời Xô viết
Ta gặp nàng mắt biếc, tóc ngang vai
Ta yêu người đồng chí nữ Minh Khai
Già nhân ngãi nhưng còn non chồng vợ.

Nàng có thai, ta vô cùng run sợ
Vội tìm người giúp đỡ chuyện chồng con
May thay nhờ đồng chí Lê Hồng Phong
Gánh của nợ ta mừng như thoát chết.

Hang Bắc Bó ta gặp nàng Thị Ngát
Cô học trò bé bỏng tựa nai tơ
Ta cưng em như cháu gái dại khờ
Nàng đáp lại cho ta thằng Đức Mạnh.

Hương lửa đương nồng, lòng ta đã chán
Nghĩa phu thê nào buộc cánh chim hồng
Trốn người tình, ta quất ngựa truy phong
Rồi trôi nổi bay theo ngàn hướng gió.

Nhưng đảng muốn ta phải là ông thánh
Là cha già dân tộc quyết hy sinh
Không vợ con, tình ái, chẳng gia đình
Sống diệt dục như thầy tu ép xác. 

Ta bảo chúng: “Các chú mầy quá ác
Các chú thì thê thiếp mỗi hằng đêm
Lại bắt ta phải nuốt dãi nhịn thèm
Món đồ chơi để lâu ngày đã mốc.” 

Bọn chúng làm thinh, ta bèn giả khóc
Cuối cùng chúng phải nhượng bộ chiều ta
Ta được quyền ‘yêu’ mút chỉ cà tha
Nhưng tuyệt đối không bao giờ cưới vợ.

Kể từ đó bao nhiêu là cô gái
Đã vào dinh hộ lý xác thân ta
Từ những cô cháu gái Miền Nam ra
Đến những ả Mèo, Nùng miền biên giới.

Họ nhiều quá ta làm sao nhớ hết
Nhưng một nàng làm thổn thức tim ta
Nàng da thơm, má thắm, nét mặn mà
Ta ngây ngất thấy mình như trẻ lại.

Ta say đắm quên cả lời đảng dạy
Để cho nàng dính phải cái bào thai
Nàng thương con, đòi cưới hỏi công khai
Nghe nàng nói ta tưởng là sét đánh.

Và quả nhiên, cuộc đời nàng bất hạnh
Thằng Quốc Hoàn theo lệnh đảng yêu tinh
Nỡ đang tâm cắt đứt mối duyên tình
Còn hãm hiếp, vứt thây nàng ngoài phố

Đứa con trai, cũng may còn tốt số
Thoát tử thần, nhưng sống kiếp không cha
Con Tiến Trung, xin thấu hiểu lòng ta
Và ghi nhớ mối thù sâu của mẹ. 

Ta bây giờ trong nhà mồ quạnh quẽ 
Ngày ồn ào bao kẻ tới người lui
Đêm vắng tanh nằm trở giấc bùi ngùi
Lòng thương tiếc một thời đầy hoa thắm.

Huy Phong.

Hậu Quả Tai Hại Khi Xài Hàng Nhái Của Trung Cộng

Trầm Hương Thơ | 14:59 | 0 nhận xét
Vừa sạc pin vừa xem phim (nghe điện thoại ...) dẩn đến nổ pin, bác sĩ nói : “ Bàn tay này có thể phải cưa bỏ ” ( đang điều tra vụ việc !) . Hãy chia sẽ để mọi người tránh tình trạng vừa sạc pin vừa dùng điện thoại. Các chuyên gia khuyến cáo rằng : “ Vừa sạc pin vừa dùng điện thoại , ngoài việc giảm tuổi thọ pin, còn tăng khả năng quá nóng dẩn đến cháy nổ, đề nghị mọi người nên tắt máy mỗi ngày 1 lần, để máy giảm nhiệt.



Một phụ nữ để chiếc điện thoại có xuất xứ từ Trung Quốc trong túi quần, đột nhiên điện thoại phát nổ khiến người phụ nữ này bị thương.


Diệp Tú Anh (39 tuổi, ngụ đường Tân Chánh Hiệp 07, phường Tân Chánh Hiệp, quận 12, TP-SG) vẫn chưa hết bàng hoàng khi kể lại vụ chiếc điện thoại Trung Quốc phát nổ khiến chị bị bỏng phải đi cấp cứu tại bệnh viện. 


Tú Anh tâm sự: “Trong lúc bán quán tôi thấy nhiều người khách sử dụng thấy hay hay nên nhờ họ mua giùm về xài, ai ngờ nó nguy hiểm quá. May là nổ dưới đùi, chứ nổ trên mặt, trên mắt thì giờ không biết tôi ra sao rồi”. 


Thanh Niên.

LẦN ĐẦU TIÊN ĐỨC THÁNH CHA PHANXICÔ KHÓC CÔNG KHAI

Trầm Hương Thơ | 09:38 | 0 nhận xét
TIRANA. Đức Thánh Cha Phanxicô đã cảm động đến rơi lệ khi nghe chứng từ của 1 LM Albani đã bị kết án tử hình và của một nữ tu tại nước này.

Chiều chúa nhật 22-9-2014, trong chuyến viếng thăm mục vụ ”chớp nhoáng” từ sáng tới chiều ở Albani, ĐTC đã chủ sự buổi hát kinh chiều tại Nhà thờ chính tòa thủ đô Tirana với 7 GM Albani, cùng với khoảng 150 LM, 400 tu sĩ nam nữ và các chủng sinh, các thành viên phong trào giáo dân.

Sau lời chào của Đức TGM sở tại, Rrok Mirdita, một linh mục và một nữ tu đã kể lại những gian khổ đã chịu trong thời kỳ bị bách hại.

Trước tiên là Cha Ernest Simoni, 84 tuổi, từng bị kết án tử hình, nhưng rồi được biến cải thành 27 năm lao động khổ sai trong các trại khác nhau. Cha bị nhà nước cộng sản bắt giam từ lễ giáng sinh năm 1963, kết án tử hình vì đã cử hành 3 lễ cầu nguyện cho Tổng thống Kennedy của Mỹ bị ám sát chết 1 tháng trước đó. Cha bị tra tấn và đối xử vô nhân đạo. Sau đó, án tử hình được biến cải thành 18 năm tù, trong đó có nhiều năm lao động khổ sai, và sau khi được trả tự do một thời gian, cha bị bắt trở lại, tổng cộng là 27 năm tù đày.

Trong thời gian đó, cha vẫn cử hành thánh lễ thuộc lòng bằng tiếng la tinh, cũng vậy con đã giải tội và bí mật phân phát Mình Thánh Chúa cho các tín hữu.

Khi cha Simoni dứt lời, ĐTC đã tiến đến ôm vị linh mục thật lâu và khóc vì cảm động.
Chứng từ thứ hai được nữ tu Marije Kaleta, 85 tuổi, thuộc dòng Dấu Thánh Chúa Kitô, có chú là Cha Ndoc Suma, một linh mục đã chịu đau khổ nhiều năm trời trong cảnh tù ngục và lao động khổ sai. Ngày nay đang được giáo hội tiến hành án phong chân phước.
Sau 7 năm tu dòng, chị Kaleta phải hồi tục vì tu viện bị nhà nước đóng cửa. Nhưng chị vẫn âm thầm rửa tội cho các trẻ em, mang Mình Thánh Chúa cho các bệnh nhân. Chị kể:

”Hôm ấy con đi làm từ hợp tác xã trở về nhà. Dọc đường con nghe có tiếng người gọi con. Một phụ nữ chạy đến và xin con rửa tội rửa tội cho đứa con bà đang bồng trên tay. Con sợ vì biết đó là vợ một cán bộ cộng sản, con nói với bà ta là ”tôi không có gì để rửa tội”, vì bấy giờ chúng con đang ở trên đường. Nhưng bà rất tha thiết và nói với con rằng ở kênh gần đó có nước. Nhưng con nói với bà ấy là ”tôi không có gì để kín nước”. Nhưng bà ta cứ nài nỉ xin con rửa tội cho đứa con gái của bà. Sau khi thấy niềm tin của bà như thế, con cởi một cái dầy bằng plastic của con, để kín nước từ con kênh và rửa tội con đứa bé gái. Ngoài ra, nhờ quen biết các linh mục, con được may mắn giữ Mình Thánh Chúa trong tủ nhỏ ở nhà con, và con mang Mình Thánh cho các bệnh nhân và những người sắp qua đời.”




Tác giả: 

G. Trần Đức Anh OP
Nguồn: http://vietvatican.net/

Tôi muốn biết hay tôi không muốn biết?

Trầm Hương Thơ | 03:44 | 0 nhận xét


1. Tôi muốn biết không chỉ vì tôi muốn biết, mà vì tôi muốn chọn cho mình một chỗ đứng, một thái độ. Tôi muốn biết để tôi chọn lựa. 
Và tôi chọn tôi muốn biết để nhớ những điều phải biết 
và biết những điều không được phép quên đi.
Tôi sẽ không được phép quên đi mật ước thành đô mà việt cộng chưa bao giờ tỏ lộ.

Tôi sẽ không được phép quên đi tội bác, đảng ăn cướp chính quyền.

Tôi sẽ không được phép quên đi tội bác, đảng giết nông dân trong CCRĐ bằng luật mạnh được yếu thua thời Trung cổ.

Tôi sẽ không quên bác, đảng giết gần 2 triệu mạng người để cưỡng chiếm. 

Miền Nam rồi xây dựng đảng 10 lần xảo trá hơn xưa trên cả nước.

Tôi sẽ không quên cuộc đình chiến xảo trá tết Mậu Thân.

Tôi sẽ không quên những chữ ký đại diện cho xảo trá ở hiệp định Paris.

Tôi sẽ không quên đảng xảo trá với người tù cải tạo và xác những thuyền nhân.

Tôi muốn biết để không được phép quên đi bất cứ tội ác nào của đảng. 


2. Tôi hôm nay là tổng số những chọn lựa đã có từ hôm qua. Và trước đó.

Tôi chọn tôi muốn biết để nhớ những điều phải biết và biết những điều không được phép quên đi.

Tôi sẽ chọn làm người câm đứng ngó những xấu xa bẩn thỉu quanh tôi và quay lưng cúi đầu nhắm mắt?

Tôi sẽ chọn làm người điếc đứng nghe những rên siết của dân tôi từ quá khứ vọng về?

Tôi sẽ chọn làm người mù để không đọc Tuyên Ngôn Nhân Quyền và không đọc Danlambao?

Tôi sẽ chọn làm người quay lưng để không thấy những chiếc còng xiết cổ người hàng xóm?

Tôi sẽ chọn làm người gục mặt để không thấy côn binh túm bắt người yêu nước biểu tình?

Tôi sẽ làm người cúi đầu nhìn Quan cướp đất dân Dương Nội?

Tôi sẽ quên đi trận Tiên Lãng, Văn Giang?

Tôi sẽ quên đi cuộc trưng bày cải cách ruộng đất ở viện bảo tàng?

Tôi sẽ quên đi Huế Mậu Thân và những nấm mồ tập thể?

Tôi sẽ quên đi những xác người trên Đại Lộ Kinh Hoàng và quên Bé Napalm? 
Không!

Tôi muốn biết để không bao giờ quên bất cứ tội ác nào của đảng. 

.... Và tôi phát hiện đảng mắc thêm tội mới: bác, đảng có quá nhiều tội lỗi, đến nỗi không thể kể hết ra mà không làm rác trang bài.

Thôi tạm ngưng tại đây, cho bác, đảng khất lần này vậy...

3. Tôi sẽ chọn làm con cừu đứng lẫn giữa bầy cừu hay chọn làm người đứng thẳng lưng đối mặt với cường quyền? 

Từ chọn "tôi muốn biết" cho đến "đối mặt" còn là một khoảng cách rất xa, nhưng đây là bước khởi đầu... 

4. Tôi muốn biết = Tôi lựa chọn. 
Tôi sẽ nhớ và tôi sẽ không quên.
Vì tôi biết: 

"The only thing necessary for the triumph of evil is for good men to do nothing".(*)

Cái ác, cái xấu, cái đê tiện, cái bẩn thỉu, cái xảo trá, cái việt cộng sẽ nở rộ, sẽ hoành hành nếu như cái lành cái tốt cái thiện chỉ nhăn mặt cau mày khoanh tay đứng ngó.


_________________________________

Ghi chú: 
(*) The only thing necessary for the triumph of evil is for good men to do nothing.

Edmund Burke (1729 – 1797) 

Dịch sát nghĩa : điều cần thiết duy nhất để cái ác, lũ quỷ chiến thắng là những người tốt không làm gì cả.

Dịch kiểu "hàn lâm" : Chỉ cần người tốt không làm gì cả, cũng đã đủ để cái ác cái xấu thắng thế.

Dịch kiểu... square1 : 

Cái ác, cái xấu, cái đê tiện, cái bẩn thỉu, cái xảo trá, cái việt cộng sẽ nở rộ, sẽ hoành hành nếu như cái lành cái tốt cái thiện chỉ nhăn mặt cau mày khoanh tay đứng ngó!

Ai đã nhét Đảng và Bác Hồ vào bài thơ "Đường chúng ta đi" của nhà thơ Xuân Sách?

Trầm Hương Thơ | 03:39 | 0 nhận xét
NHẠC SĨ HUY DU: "SÁCH ƠI, XIN LỖI MÀY, TAO HÈN!" - HUY DU ĐÃ BỊ CS ÉP NHÉT HAI CHỮ ĐẢNG VÀ BÁC HỒ VÀO BÀI THƠ "ĐƯỜNG CHÚNG TA ĐI" CỦA NHÀ THƠ XUÂN SÁCH! - HÃY TRẢ LẠI CHO LỊCH SỬ BÀI THƠ CỦA MẸ !!!

Không ai lưu manh hơn Đảng CSVN đã áp bức các văn nghệ sĩ để chơi trò đạo văn. Trò lưu manh nầy phải được vạch mặt và đưa ra ánh sáng cho tuổi trẻ hiểu rằng chẳng có ai YÊU ĐẢNG và BÁC CẢ, tất cả chỉ là trò đạo diễn rẽ tiền của bọn cướp ĐẢNG CSVN.

Nhà thơ XUÂN SÁCH tên thật là NGÔ XUÂN SÁCH được biết đến nhiều nhất và nổi tiếng qua bài thơ: "Đường chúng ta đi" (dựa trên tứ thơ của Hoàng Trung Thông và Chế Lan Viên)".

Theo anh Ngô Nhật Đăng, con trai ruột của nhà thơ Xuân Sách cho biết là bài hát nầy được cả hai cùng sáng tác là nhạc sĩ Huy Du và nhà thơ Xuân Sách nhưng sau khi Huy Du bị Đảng CSVN ép phải sửa lời nhạc đã nói với nhà thơ Xuân Sách là :

- Sách ơi, xin lỗi mày tao hèn!

Từ sau khi bản nhạc được sửa lời, nhét hai chữ Đảng và Bác Hồ vào thì nhà thơ Xuân Sách từ chối nhận là mình cùng phổ nhạc chung với Huy Du.

Đảng CSVN đã bắt nhạc sĩ Huy Du sửa lời và chỉnh sửa lần chót vào sau năm 1975. Trước năm 1968, bài hát nầy đã được đài Gươm Thiên Ái Quốc VNCH phát thanh liên tục . Một câu nhạc được đài GTAQ sửa lại là :

- Ta chưa về KHI Tổ quốc chưa yên thành ta chưa về NÊN Tổ quốc chưa yên. Sau năm 1975 nhạc sĩ Huy Du bị CS ép phải sửa lời lại. Bài hát bị cấm sử dụng cho đến sau 75.

Trong bài thơ chính thức không có bất cứ đoạn nào nói tới ĐẢNG CS hay ca ngợi HỒ CHÍ MINH, nguyên bài thơ chỉ thuần ca ngợi người Mẹ và Việt Nam.

Chúng ta thử tìm hiểu xem sao :

Bài thơ chính trước khi bị Đảng CS và nhạc sĩ Huy Du NHÉT vào hai từ ĐẢNG & HCM. (*) Những chữ HOA lớn là những chữ bị CSVN nhồi nhét vào bài thơ.

Đường chúng ta đi

Việt Nam! trên đường chúng ta đi.

Nghe gió thổi đồng xanh quê ta đó.

Nghe sóng biển ầm vang xa tận tới chân trời.

Nghe ấm lòng những khi đang dồn bước, mà vui sao ta chẳng nói nên lời.

Dặm đường xa ta đi giữa mùa xuân.

Ta đi giữa tình thương của MẸ, tiếng CỦA NGƯỜI rung động mãi trong tim.

Đường ta đi ánh lửa soi đêm dài, đường ta về trong nắng ấm ban mai.

Việt Nam! Việt Nam! Qua từng bước gian nan, lớn lên rồi đẹp những mùa xuân.

Ta đi qua phố qua làng, ngọn đèn sáng giục lòng ta đó

Lời mẹ nói ấm lành ngọn gió, đàn CON vui ríu rít mái trường.

Ta đi đường rợp bóng hàng dương đất ĐƯỢM MÀU đã lên MẦM CÂY mới.

Những ánh mắt ĐÀN CON trông đợi, BÓNG MẸ VỀ những TIẾNG YÊU THƯƠNG.

VIỆT NAM ƠI! VIỆT NAM! NƠI những dòng sông soi bóng MẸ.

Những đỉnh núi khuất mây mờ xa tắp.

Ta đi giữa tình thương của MẸ, tiếng CỦA NGƯỜI rung động mãi trong tim.

VIỆT Nam! VIỆT Nam! Nghe từng tiếng MẸ vang vang

*******************************

BÀI THƠ ĐÃ BỊ ĐẢNG CS đem sửa lại, nhồi nhét BÁC & ĐẢNG VÀO dưới đây: (*) những chữ HOA là những chữ bị NHÉT VÀO.

Đường chúng ta đi

Việt Nam! trên đường chúng ta đi.

Nghe gió thổi đồng xanh quê ta đó.

Nghe sóng biển ầm vang xa tận tới chân trời.

Nghe ấm lòng những khi đang dồn bước, mà vui sao ta chẳng nói nên lời.

Dặm đường xa ta đi giữa mùa xuân.

Ta đi giữa tình thương của ĐẢNG, tiếng BÁC HỒ rung động mãi trong tim.

Đường ta đi ánh lửa soi đêm dài, đường ta về trong nắng ấm ban mai.

Việt Nam! Việt Nam! Qua từng bước gian nan, lớn lên rồi đẹp những mùa xuân.

Ta đi qua phố qua làng, ngọn đèn sáng giục lòng ta đó

Lời mẹ nói ấm lành ngọn gió, đàn EM vui ríu rít mái trường.

Ta đi đường rợp bóng hàng dương đất BOM ĐÀO đã lên MÀU CỜ mới.

Những ánh mắt ĐÊM ĐÊM trông đợi, CHIẾN TRƯỜNG XA DỒN DẬP NHỮNG CHIẾN CÔNG.

MIỀN Nam ơi! MIỀN Nam! HỠI những dòng sông soi bóng dừa xanh.

Những đỉnh núi khuất mây mờ xa tắp.

TA SẼ ĐẾN NƠI ĐÂU CÒN GIẶC, TA CHƯA VỀ KHI TỔ QUỐC CHƯA YÊN.

MIỀN Nam! MIỀN Nam! Nghe từng tiếng (*) vang vang

Nguyễn Thùy Trang