http://rossikuku.blogspot.de/ chân thành kính chúc Qúy Độc Giả Một Năm Mới An Khang - Thịnh Vượng - Vạn Sự Như Ý

CỐ VẤN CỦA TT OBAMA LÀ MỘT PHỤ NỮ TỊ NẠN NGƯỜI VIỆT

Trầm Hương Thơ | 00:22 | 0 nhận xét

Elizabeth Phú, phụ tá của TT Obama, phụ trách về chính sách Đông Nam Á, 
Ảnh: (Susan Walsh / Associated Press)
CỐ VẤN CỦA TỔNG THỐNG OBAMA 
LÀ MỘT CÔ GÁI TỊ NẠN NGƯỜI VIỆT NAM

36 năm về trước một người cha trẻ tuổi người Việt Nam tên là Frank Phú, để cứu người vợ trẻ và đứa con gái mới biết đi của mình, ông đã xin thu thập gom góp vòng vàng của những người tị nạn đi cùng thuyền cho vào một cái túi nhỏ, kẹp giữa hai hàm răng và bơi đến tàu của cướp biển để thực hiện thỏa thuận nhờ kéo thuyền đến gần đảo Pulau Penang của Malaysia, và cuối cùng chiếc thuyền đến được một trại tị nạn tại Malaysia.

Đứa con gái mới biết đi ngày nào của ông Frank Phu, một cô gái tị nạn Việt Nam được gọi một cách sơ sài "thuyền nhân" trên đất Hoa Kỳ, Elizabeth Phú nay đã là một công dân Mỹ và là một người trong nhóm cố vấn Nhà Trắng tháp tùng cùng Tổng thống Obama trong chuyến đi 10 ngày tại hội nghị thượng đỉnh ASIAN 2015.
_______________

Một chính quyền hẹp hòi và vô nhân đạo
22-11-2015
Bà Elizabeth Phu, phụ tá TT Obama, phụ trách về chính sách Đông Nam Á. 
Ảnh: báo LA TImes

Sáng nay đọc thấy một bản tin hay, và nhân dịp này, tôi muốn chia sẻ vài cảm nghĩ cá nhân về tình cảnh của người tị nạn. Ít ai biết rằng trong đoàn tuỳ tùng của Tổng thống Obama trong cuộc họp thượng đỉnh tại Mã Lai có một người là cựu “thuyền nhân” Việt Nam: Elizabeth Phú. Câu chuyện của Elizabeth (1) làm cho chúng ta phải suy nghĩ đến thái độ xua đuổi người tị nạn Bắc Hàn của chính quyền Việt Nam, mà theo tôi, là một thể hiện của sự hẹp hòi và có phần vô nhân đạo.

Câu chuyện Elizabeth Phú

Ba năm sau ngày “giải phóng”, Elizabeth cùng ba má cô vượt biên và đến Mã Lai. Trước 1975, ba cô từng làm việc cho sở Mĩ và sau đó bị đi tù cải tạo một thời gian. Ra tù cải tạo, gia đình lâm vào tình cảnh bế tắc, thế là gia đình quyết định vượt biên. Trong một chuyến hải hành đầy gian nan trên một chiếc thuyền với 253 người, nhưng cuối cùng thì cũng đến trại tị nạn Mã Lai. Lúc đó, Elizabeth kể, cô chỉ mới biết đi chập chững nhưng cũng có nhiều kỉ niệm trong trại tị nạn. Nhưng cô nói rằng cô rất cám ơn chính phủ Mã Lai đã cưu mang người tị nạn trong thời gian khó khăn nhất.

Đến Mĩ, cả gia đình làm lại cuộc đời và thành công. Ba cô làm cho một công ti tài chính, mẹ thì làm y tá và nuôi con. Còn Elizabeth thì sau này theo học ở UC Berkeley về khoa học chính trị, rồi tiếp tục theo học Masters về ngành quốc tế học tại UC San Diego, và Trường Eisenhower thuộc National Defense University. Sau khi ra trường, Elizabeth làm việc cho Hội đồng An ninh Quốc gia (National Security Council hay NSC), và từng trải qua chức vụ Giám đốc về Đông Nam Á vụ, Giám đốc về Đe doạ Toàn cầu, và từ 2013 làm Giám đốc về Đông Nam Á – Đại dương sự vụ (Southeast Asia and Oceania Affairs). Do đó, có thể nói rằng trong chuyến tháp tùng Tổng thống Obama về Mã Lai dự hội nghị, Elizabeth như là một cõi đi về, nhưng đi về với tư cách — nói theo tiếng Anh là — triumphant.

Thật ra, ông Obama cũng là người xuất phát từ Đông Nam Á. Có lẽ nhiều người biết rằng má ông Obama (tên là Ann Dunham) sau khi li dị người chồng cũ người Kenya, bà thành hôn với một cựu du học sinh người Nam Dương tên là Lolo Soetoro. Do đó, Obama theo má về sống ở Nam Dương từ năm 6 đến 10 tuổi, trước khi được gửi về Mĩ theo học trung học và đại học. Ông Obama vẫn có thể nói vài chữ Nam Dương! Thành ra, có thể nói rằng trong chuyến đi này, cả hai người — Obama và Elizabeth Phú — như là một chuyến đi về nguồn.

Người tị nạn Bắc Hàn và chính quyền VN

Câu chuyện đời và nghiệp của Elizabeth Phú làm cho tôi suy nghĩ về thái độ của chính quyền Việt Nam đối với người tị nạn. Nói một cách ngắn gọn: Chính quyền Việt Nam đã rất vô nhân đạo và thô bạo với người tị nạn. Hai ngày trước, báo chí cho biết rằng có 9 người Bắc Hàn tìm cách vượt biên từ Tàu sang Việt Nam để xin tị nạn, thế nhưng họ bị phát hiện và công an Móng Cái đã trục xuất họ về Tàu (2). Bài báo trên VOA còn cho biết rằng trước đây, một nhà ngoại giao Bắc Hàn ở VN tìm cách xin tị nạn, nhưng mất tin. Rất có thể VN đã bắt và trao trả nhà ngoại giao này cho Bắc Hàn theo yêu cầu của Bắc Hàn. Xa hơn nữa, chính quyền VN cũng bắt và trả người tị nạn Duy Ngô Nhĩ về Tàu, làm cho họ nổi giận và gây thương tích cho phía VN (3). Những sự iện trên là chứng từ để nói rằng chính quyền VN là rất vô nhân đạo, chẳng tỏ ra có nghĩa vụ gì với quốc tế cả.

Thật vậy, Bảng xếp hạng gọi là “Good Country Index” (GCI) cho thấy VN đội sổ trong số các nước tử tế trên thế giới. Bảng xếp hạng này cho thấy VN đứng hạng 103 (trong số 124 nước) về đóng góp cho hoà bình và an ninh thế giới. Còn về đóng góp vào các quĩ từ thiện và cung cấp nơi nương tựa cho người tị nạn thì VN đứng hạng 123, tức áp chót (4)! Tính chung, thứ hạng về tử tế của Việt Nam trên thế giới đứng hạng áp chót (124/125). Điều đáng nói hay cũng có thể xem là nhục là thứ hạng tử tế của VN chỉ đứng chung bảng với mấy nước “đầu trâu mặt ngựa” như Lybia, Iraq, Zimbabwe, Yemen!

Thật ra, chính quyền VN xưa kia cũng chẳng tốt lành gì với chính công dân Việt tị nạn. Sau 1975, khi làn sóng người Việt tìm đường tị nạn, thì chính quyền tìm cách ngăn chận, thậm chí bắn bỏ. Đã có biết bao trường hợp người tị nạn ở miền Tây bị công an và bộ đội bắn chết trên đường vượt biển, dù trước đó những người này đã nộp tiền và vàng cho chính quyền. Đã có nhiều quan chức làm giàu từ các thương vụ người tị nạn. Chuyện đã xưa, nhưng tưởng cần nhắc lại rằng hành động của chính quyền VN thậm chí làm cho ông Lý Quang Diệu còn thốt lên rằng đó là chính quyền “bỉ ổi” với chính công dân mình (5).

Tôi cũng là một cựu “thuyền nhân”. Và, không như có người cố tình che đậy cái gốc tị nạn của mình, tôi thì chẳng dấu giếm gì điều đó, ngay cả trong trang web cá nhân tôi của Trường UNSW tôi vào đề là nói ngay mình là “refugee” (6) như là một phát biểu lập trường với chính quyền Úc. Do đó, như là mặc định, tôi chống lại việc xua đuổi người tị nạn của Việt Nam hay bất cứ nước nào (kể cả Úc). Những người tị nạn đó, những người mà ông Phạm Văn Đồng từng nói là “ma cô đĩ điếm” đó, đang là những Elizabeth Phú, tướng Lương Xuân Việt, Đại tá Lê Bá Hùng, Giáo sư Trương Nguyện Thành (và hàng trăm giáo sư khác). Những người Bắc Hàn tìm đường sang Việt Nam có thể một ngày nào đó là Elizabeth Phú của Mĩ hiện nay.

Tại sao chính quyền VN không mở rộng vòng tay đón họ và cho họ cơ hội làm lại cuộc đời? Tại sao Mã Lai, Thái Lan, Nam Dương, Singapore, Hồng Kông đã từng đón người tị nạn, mà Việt Nam thì không? Nếu không muốn chứa họ thì tạo điều kiện tạm thời (như các nước Đông Nam Á đã làm) để họ đi tị nạn ở Hàn Quốc, chứ sao lại trả về cho cái chính quyền tàn ác là Tàu cộng? Tôi thực tình không hiểu nổi hành động của chính quyền VN đối với người tị nạn. Ở mức độ cá nhân, sống phải tử tế với nhau; ở mức độ quốc gia, nếu muốn là một thành viên có trách nhiệm của cộng đồng quốc tế, VN cũng phải tỏ ra là một nước văn minh và nhân đạo chứ. Do đó, hành động của chính quyền VN đối với người tị nạn Bắc Hàn chỉ có thể nói là vô nhân đạo. Hi vọng rằng câu chuyện và sự trở về của Elizabeth Phú (7) là một bài học nhãn tiền để chính quyền VN suy nghĩ lại hành động của họ đối với người tị nạn Bắc Hàn.
___

________

Tin liên quan:

Nguyễn Anh Tuấn: LHQ đang đòi hỏi chính phủ Việt Nam phải làm rõ số phận 9 người Bắc Hàn (gồm 1 trẻ sơ sinh mới 1 tuổi và 1 thiếu niên) mà họ đã tạm giữ hồi tháng 10 và mới trả về Bắc Hàn qua ngả Trung Quốc. Một báo cáo toàn diện của LHQ ấn hành năm ngoái cho biết đa số các trường hợp vượt biên bị trả về Bắc Hàn bị tra tấn, hành hình, cưỡng hiếp...

Khốn nạn quá. Biết bao nhiêu khổ nạn họ mới trốn được qua đến đây. Đã sợ không dám giúp thì ngó lơ cũng được, rồi họ qua Lào, Cam, Thái gì đó để sứ quán Hàn ở đó cứu giúp không được sao. Trả họ về thế này khác nào kết án tử họ?

Ai là kẻ đã ký quyết định trả họ về? Bộ Ngoại giao hay Bộ Công an? Kẻ đó nhất định là đồng phạm giết người.

Cho tôi cúi đầu tạ lỗi các bạn Nam Hàn, Bắc Hàn, chúng tôi đã chưa làm được gì để ngăn cản chính phủ Việt Nam tham gia đường dây giết người này.




Được đăng bởi Xuân Nguyên vào lúc 16:30 



6 nhận xét :


Sắp tới nếu ông Obama sang thăm Việt Nam mà bà Elizabeth Phú cùng đi tháp tùng thì báo chí Quốc doanh lại đồng ca ngợi là Việt Kiều yêu nướcTrả lời



NAM MÔ A DI ĐÀ PHẤT ! 
ÁC GIẢ ÁC BÁO ! 
THIỆN TAI ! THIỆN TAI !Trả lời



Trong chính quyền Mỹ thời TT Obama có nhiều nhân vật gốc Việt . Cận kề với VN có thể kể cựu TLS Mỹ tại Tp HCM Lê Thành Ân , đương kim tuỳ viên quân sự tại ĐSQ Mỹ ở Hà Nội : đại tá LQ Tôn thất Tuấn , cố vấn của TT Obama vế sức khoẻ cộng đồng vùng California , Bs Nguyễn thanh Tùng ! Trong QĐ Mỹ hiện có hai chuẩn tướng, 7 đại tá là người Mỹ gốc Việt và nhiều nhân vật gốc Việt nổi tiếng . Nói chung người gốc Việt rất thông minh, hiên ngang sánh vai với những dân tộc khác trên thế giới !Trả lời



người việt chỉ giỏi khi định cư ở nước ngoàiTrả lời



người khôn thì bỏ chạy,người ngu thì ở lại phá nát nước Việt nam, sau này trời còn ngoái lại thì người khôn về xây lạiTrả lời



Điều quyết định là điều kiện để phát triển tài năng. Cứ bắt một thằng bé da đỏ trong rừng Amazone đưa về Mỹ cho sống trong một gia đình trí thức thì nó dư sức tốt nghiệp Harvard và trở thành một nhân tài, ngược lại Bill Gates ở Việt Nam thì chỉ có làm phu hồ vì chưa tốt nghiệp đại học.Trả lời

NỖI BUỒN VĂN NGHỆ

Trầm Hương Thơ | 14:36 | 0 nhận xét




Hạt sương khuya (Danlambao) - Trong nhiều năm qua, tôi có dịp đi khắp đó đây, tham gia rất nhiều các chương trình văn nghệ đấu tranh. Từ biểu tình, đến hội thảo, lễ tưởng niệm 30 tháng 4, cũng như những buổi lễ tưởng niệm các vị anh hùng dân tộc. Thật lòng tôi rất đau buồn khi nhìn cảnh người ngày càng lưa thưa. Có những hội trường chỉ nhìn thấy ghế, không thấy người. Nguyên nhân của vấn đề cần có cái nhìn sáng suốt, bình tĩnh để tìm ra một giải pháp tốt đẹp. 
Ở đây tôi không có ý “trách hờn” hoặc nhắm vào bất cứ cá nhân hay tổ chức nào, mà tôi cho rằng đây là trách nhiệm chung của mỗi người chúng ta. Sự việc này đã khiến tôi trăn trở và đắn đo rất nhiều trước khi nói đến, vì tôi hiểu hơn ai hết những vấn nạn trong “cộng đồng”, mà trong đó là cả một chính sách thâm độc ở đằng sau của ngụy quyền cộng sản luôn manh nha thâu tóm cho bằng được mọi quyền lực nằm hết trong tay chúng. Xin đừng vội cho rằng tôi coi thường trí tuệ của cộng đồng. “Cẩn tắt vô ưu”. Nếu chúng ta không đủ sáng suốt, bình tĩnh... thì chính sách văn hóa vận của chúng sẽ tràn ngập một cách tinh vi, qua những chương trình văn nghệ “hấp dẫn” với những giải thưởng giọng ca vàng, xanh, đỏ, tím... khi kịp nhận ra thì hỡi ôi, rách thêm một đống việc. Chưa kể những chương trình từ thiện mang tính cách “danh chính, ngôn thuận”, đến lúc ấy chúng ta sẽ mất đi cái chính nghĩa khi phản đối việc làm rất “ cao cả” ấy. Đó là chưa kể đến biết bao hệ lụy... phân hóa hay bất hòa cũng từ đó mà ra. 

Cách đây hơn 30 năm... lúc ấy tôi còn trẻ, còn nhiệt huyết, còn sức khỏe, có cơ hội đi đây đó để tham dự những buổi “Đại nhạc hội” được tổ chức trong những ngày tết hoặc vào những ngày tháng “Tư Đen”. Tôi còn nhớ giai đoạn đó, tâm trạng những người lưu vong rất khao khát khi có dịp ngồi lại với nhau để hàn huyên, để nhắc lại câu chuyện thuyền nhân hay những tháng ngày ngồi nhớ nhà bên bờ biển Palawan, Pulau Bidong, Singapore... hôm nào.

Khoảng đầu thập niên 80, tinh thần đấu tranh của đồng bào hải ngoại lên rất cao. Vào thời điểm ấy, các phong trào Đông tiến đang làm nức lòng những người con xa xứ, sống ly hương nhưng lòng vẫn muốn quay về Đất Tổ. Những Ca khúc lưu vong, Ca khúc đấu tranh đã khơi lại vết thương lòng của những người bỏ nước ra đi. Tôi nhớ hoài hình ảnh chị Nguyệt Ánh và anh Việt Dzũng trong bộ đồ bà ba đen. Từ “Phục Quốc Quân”, đến “Dưới Ngọn Cờ Phục Quốc”, hay “Tiếng Hát Em Thơ” cho đến “Tôi Muốn Về Diệt Cộng” v.v... Tất cả những ca từ ấy đã theo tôi suốt chặng đường lưu vong, hun đúc trong tôi một tinh thần bất khuất, quyết không khoan nhượng, không làm ngơ trước cảnh non sông đang chìm dần trong nỗi đau trầm uất. Để từ đó tôi biết chọn cho mình một hướng đi vững chắc, lấy Tổ Quốc-Danh Dự- Trách Nhiệm làm kim chỉ nam soi đường, dù gian nan, dù nhục nhằn, trong tôi luôn có Hồn Thiêng Sông Núi đi cùng. 

Những năm tháng ấy, văn nghệ có thể nói là một món ăn tinh thần hiếm quý. Do hoàn cảnh sống của người Việt tị nạn lúc bấy giờ, phần vì lo miếng cơm manh áo, lo sống hội nhập với người dân bản xứ, ít khi có dịp rảnh rỗi để có thể tổ chức văn nghệ thường xuyên như bây giờ. Vì thế mỗi khi có chương trình “Đại nhạc hội”, mọi người khắp nơi đổ về, con số đôi khi lên cả mấy ngàn. Mặc dù lúc ấy chỉ có những bài hát đấu tranh hay những ca khúc lưu vong làm tim thổn thức, nhưng tình đồng hương, nghĩa đồng bào thật ấm áp bên những ca khúc đầy “máu lệ”.

Sau 30 năm... những ca khúc ấy giờ chỉ còn là một dấu ấn xa mờ. Rồi những ca khúc mới ra đời, nổi trôi theo cùng vận nước. Sài Gòn không còn “một lần đi là một lần vĩnh biệt”, cuộc sống không còn là những khát vọng của một lần quay về. Rồi chính sách mở cửa để cứu nền kinh tế đang sắp đưa “cả nước xuống hố” ra đời, những “đĩ điếm” ngày nào bỗng chốc trở thành những “khúc ruột ngàn dặm”. “Thành phố Hồ Chí Minh” mở cửa “hân hoan” chào đón những bước chân lưu vong hôm nào, thèm khát quay về dù đôi chân tị nạn vẫn còn in hằn những vệt máu khô, liêu xiêu bước trên nấm mồ quá khứ, phản bội lại chính mình để rồi sống hồn nhiên như chưa từng có một lần thề thốt trên ngôn từ của hai chữ Tự Do.

Nghị quyết 36 cứ thế mà thẳng tiến, lằn ranh Quốc-Cộng chỉ còn là dấu chấm hỏi một khi hai chữ “Việt kiều” được gắn huy chương “ áo gấm về làng” sáng chói như một đại gia của thời “mở cửa”. Thương cho “Một Lần Đi”, đau cho “Ngày Quật Khởi”, khóc cho lời thề dưới “Lá Cờ Thiêng”. Tất cả giờ chỉ còn là những tiếng than vô vọng. Tìm lại dấu vết xưa, chợt nghe hồn thổn thức những cảm xúc của một thời tị nạn, ăn gạo chợ người nghe thèm bát cơm quê Mẹ, dù chỉ là một con khô của những ngày “con nước kém”, nhưng sao đậm đà mùi biển mặn quê hương.

Chủ nghĩa Cộng sản sụp đổ tại Đông Âu, nước Đức thống nhất. Nghĩa đồng bào lại một lần nữa được người Việt tị nạn Cộng sản giang đôi tay cứu giúp. Biết bao vấn nạn như cơn thác lũ tràn về cuốn trôi “niềm tin và hy vọng”. Cũng giọng nói Việt Nam, cũng máu đỏ da vàng, nhưng sao xa lạ quá. Rồi tất cả đổi thay, chẳng ai buồn khóc cho một lần đi là một lần vĩnh biệt. Sài Gòn-Paris, Sài Gòn-Luân Đôn, Sài Gòn-Frankfurt, Sài Gòn-Cali, hay Sài Gòn-Sydney, chỉ cần tung “cánh chim” là tìm về “tổ ấm”. Khát khao đã chết, niềm tin vỡ vụn, hạnh phúc xói mòn.

“Đại nhạc hội” không còn nghe tiếng khóc của “Một Lần Đi”. “Một Chút Quà Cho Quê Hương” không còn là cái kim, sợi chỉ. Người ta bắt đầu thổn thức với “Quê Hương là chùm khế ngọt”, ôi những trái khế không chỉ trả bằng vàng mà phải trả bằng máu và nước mắt của những thân phận khốn cùng sống vất vưởng trên một quê hương đầy những hận thù và dối trá.

Có sống qua những tháng ngày đau thương ấy, mới cảm nhận được những mất mát hôm nay. Có lẽ chỉ có thế hệ của tôi trở về trước, mới thấm thía sự xâm thực về mặt văn hóa nói chung, âm nhạc nói riêng một cách tinh vi từ nhà cầm quyền Việt cộng qua chính sách “Hòa hợp, hòa giải” mà đành bất lực, bởi “há miệng” sẽ bị đập ngay cho một gáo nước lạnh về tội “chia rẽ tình đoàn kết dân tộc”. Ngẫm lại mà rơi nước mắt, cộng đồng hải ngoại bốn mươi năm đấu tranh là vì sao? Bốn mươi năm với những kiến thức “hội nhập” đủ để người Việt hải ngoại hiểu được những gì họ đang làm là đang lội ngược dòng với cuộc sống “hưởng thụ” cho chính bản thân mình. “Tiên trách kỷ, hậu tránh nhân”... nhìn lại những buổi văn nghệ hay đại nhạc hội được tổ chức trong những năm gần đây, tôi tự hỏi: Có phải chính chúng ta đã quá thờ ơ, quá dễ dãi với bản thân, hay vì chúng ta thiếu trách nhiệm? Tôi đã phải kêu trời không thấu khi nhận lãnh “điều hợp” một chương trình với những chủ đề rất lớn, nhưng nội dung thì hỡi ơi... TÔI MUỐN KHÓC. Xin hãy tha lỗi cho tôi, ở đây tôi không vơ đũa cả nắm và cũng không có ý chỉ trích bất cứ hội đoàn hay một cá nhân nào, mà chính tôi cũng đang chửi rủa bản thân “nhu nhược” của mình trong cách hành xử, khi buông xuôi và chấp nhận như một điều tất yếu. 

Chúng ta không thể hát cho Tù Nhân Lương Tâm, những người Dân Oan, những buổi tưởng niệm hay những chủ đề về “Tuổi trẻ và cội nguồn dân tộc” bằng những ca khúc “Đừng xa em đêm nay, Lại gần hôn em v.v...”, rồi sau đó dập dìu trong những điệu nhảy “bốc lửa”. Thú thật là tôi rất đau lòng dù đã được nghe giải thích từ ban tổ chức rằng: “Phải có nhảy đầm thì mới có khách tham dự”. Tôi không phủ nhận cái nỗi khổ tâm của ban tổ chức, nhưng cách làm việc đó sẽ để lại cái hậu quả là... chính chúng ta đang nuôi dưỡng một thói quen làm mất đi giá trị không chỉ về mặt “đấu tranh tâm lý” mà cả về hình thức “Văn hóa, Nghệ Thuật” cũng bị xói mòn bởi cái lợi trước mắt mà cái di hại về lâu dài nó ngấm ngầm một cách tinh vi không thể cảm nhận được. 

Ngày nay, văn nghệ không còn là một nhu cầu để nuôi dưỡng “tinh thần” cho những người Việt lưu vong, nó đơn thuần như một thói quen “tâm lý” vô thưởng vô phạt, nhưng vô hình chung lại là cửa ngõ để chính sách “văn hóa vận” của nhà cầm quyền xâm nhập một cách vô thức. Nhìn trên khía cạnh nghệ thuật, “đa số” cho rằng nghệ thuật phi chính trị. Điều này với tôi chỉ đúng ở những tâm hồn yêu chuộng và hiểu giá trị đích thực của nghệ thuật. Một khi rơi vào bàn tay của kẻ tham vọng, thì nghệ thuật sẽ được khai thác tối đa cho mục tiêu tối thượng. Có lẽ đã đến lúc “chúng ta” cần quan tâm hơn trên lĩnh vực “Âm Nhạc”, vì đó chính là vũ khí một khi bắn đi sức mạnh sẽ hơn ngàn quả đạn bom, những câu nệ hình thức, những hơn thua tranh chấp chỉ làm cho cuộc đấu tranh trở nên mất chính nghĩa và phải đắc tội muôn đời với Tiền nhân. Xin hãy vì cái chung, dẹp bỏ đi cái tôi nhỏ nhoi riêng lẻ ấy, để thấy sức mạnh “hợp quần” sẽ là thành trì vững chắc, không có một thế lực nào có thể xâm nhập và phá hoại. 

Tôi đang cố gắng để thoát ra khỏi cái vòng “lẩn quẩn”ấy. Dù biết rằng gian nan, và sẽ rất cô độc trên con đường vắng bóng “tha nhân” này. Sau lưng có thể là những giọng cười “mai mỉa”, nhưng tôi chấp nhận làm một kẻ quê mùa đi tìm lại quá khứ bị ruồng bỏ bởi thời gian. Tôi níu kéo, tôi vụng dại vì tôi sợ sẽ đánh mất cái còn lại của riêng mình. Bởi tôi biết, nơi này chỉ là đất tạm dung, tôi được đón nhận bởi sự bao dung của những tấm lòng nhân ái, nhưng tôi biết tôi là ai, tôi từ đâu đến. 

Bốn mươi năm nhìn lại chỉ để ngậm ngùi thêm cho những kiếp người hoài đời đi tìm một lẽ sống mới cho dân tộc. Những nhiệt huyết hôm nào; giờ chỉ còn là những tháng ngày nhìn qua song cửa chờ hoàng hôn tắt lịm. Nỗi đau của một thân phận thì có sá gì, nỗi đau của một dân tộc mới là điều đáng nói. Hãy ngủ yên đi những cội mai già chết trong một chiều đông giá, những nấm xương tàn chôn vùi nơi xứ lạ rồi đây cũng sẽ biết tìm đường để về lại chốn xưa, hãy thanh thản như một cuộc rong chơi của kiếp người, bởi hạnh phúc cây đời đâu phải để dành riêng cho những trái tim suốt phận người chỉ biết cặm cụi cho lẽ sống của một dân tộc triền miên trong thù hận. 

Paris 25-11-2015

PS: Kính nhờ trang nhà Dân Làm Báo giúp Hạt sương khuya phổ biến chương trình “Khúc Tù Ca- Hát Cho Việt Khang” do tôi cùng nhóm anh em Vọng Trùng Dương tổ chức. Xin hãy đến để chia sẻ với một người con đất Việt, người đã khiến chúng ta thức tỉnh trước sự mất còn của dân tộc. Đến để nghe Kiều Thu trải lòng mình trong ca khúc “Viễn Khúc Việt Nam”. Đến để nghe Thanh Xuân ray rức với “Những đứa con của Mẹ” và cho tôi được chia sẻ với những người con của Mẹ Việt Nam trong những Khúc Tù Ca đầy máu lệ. Xin chân thành cảm ơn trang nhà Dân Làm Báo đã giúp tôi chia sẻ những cảm nghĩ của mình đến với Đồng Bào khắp nơi trên thế giới. Xin hãy giúp tôi hoàn thiện bản thân mình để sống xứng đáng làm người Việt Nam bất diệt.


ĐẢNG CSVN VI PHẠM HIỆP ƯỚC NHÂN QUYỀN LIÊN HIỆP QUỐC VỀ TRẺ EM.

Trầm Hương Thơ | 13:40 | 0 nhận xét

Lời kêu gọi: Kính thưa các Cô Bác, Anh Chị, kính thưa các bật trưởng thượng, lãnh đạo Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia, các Hội Đoàn, Đoàn Thể Phi Chính Phủ, các Bloggers, các nhà tranh đấu Dân Chủ trong và ngoài nước.

Qua phiên xét xử rừng rú của bọn thảo khấu CSVN về phiên tòa em bé 15 tuổi Nguyễn Mai Trung Tuấn - bị kết án 4 năm 6 tháng và 3 năm quản chế, ngay cả hệ thống pháp lý của đảng CSVN cũng không có bộ luật nào xử tội trẻ em vị thành niên 15 tuổi.

Theo Điều 12 BLHS. Tuổi chịu trách nhiệm hình sự

"2. Người từ đủ 14 tuổi trở lên, nhưng chưa đủ 16 tuổi phải chịu trách nhiệm hình sự về tội phạm rất nghiêm trọng do cố ý hoặc tội phạm đặc biệt nghiêm trọng."

Em Nguyễn Mai Trung Tuấn KHÔNG vi phạm "tội phạm rất nghiêm trọng" vì theo điều luật CSVN ghi rõ "tội phạm rất nghiêm trọng là tội phạm gây nguy hại rất lớn cho xã hội", em Nguyễn Mai Trung Tuấn KHÔNG "gây nguy hại rất lớn cho xã hội" thì phải được tha bỗng vì em chưa đủ tuổi hiểu biết nếu có làm bị thương nhẹ công an viên Nguyễn Văn Thủy.

Theo Công Ước Liên Hiệp Quốc Về Nhân Quyền Trẻ Em "Convention on the Rights of the Child - Adopted and opened for signature, ratification and accession by General Assembly resolution 44/25 of 20 November 1989 - entry into force 2 September 1990, in accordance with article 49"

Thì trẻ em dưới 18 tuổi phải được xem là chưa đủ ý thức, hơn nữa Tòa Án CSVN cho rằng cháu Nguyễn Mai Trung Tuấn đã tạt axid vào lưng một "nạn nhân" từ phía sau nhưng "nạn nhân" lại bị thương ở ngực!

Đây là một sự ngụy tạo chứng cớ khá rõ ràng, "nạn nhân" có thể bị thương trước đó chứ không lý do gì mà tạt acid sau lưng mà bị thương trước ngực.

Vấn đề thứ Hai là Acid đậm đặc bị cấm bán ngoài thị trường, chỉ trong phòng thí nghiệm của nhà nước CSVN mới có, một đứa bé 15 tuổi thì khó lòng mua được loại acid nầy.

Đó chỉ là cuộc tranh cãi giữa luật sư và Tòa Án CSVN, tuy nhiên điều chúng ta cần chú tâm là Đảng CSVN đã Vi Phạm Hiệp Ước LHQ về Nhân Quyền đối với trẻ em. Trong điều khoảng ghi rõ trẻ em dưới 18 tuổi:

PART I

Article 1 For the purposes of the present Convention, a child means every human being below the age of eighteen years unless under the law applicable to the child, majority is attained earlier."

CSVN đã xử tội em Nguyễn Mai Trung Tuấn vì đã hô to khẩu hiệu "VNCH Muôn Năm", vi phạm trầm trọng luật lệ quốc tế về Tự Do Ngôn Luận của trẻ em, vi phạm phân biệt đối xử và đàn áp em bé mới 15 tuổi.

Article 2

1. States Parties shall respect and ensure the rights set forth in the present Convention to each child within their jurisdiction without discrimination of any kind, irrespective of the child's or his or her parent's or legal guardian's race, colour, sex, language, religion, political or other opinion, national, ethnic or social origin, property, disability, birth or other status.

2. States Parties shall take all appropriate measures to ensure that the child is protected against all forms of discrimination or punishment on the basis of the status, activities, expressed opinions, or beliefs of the child's parents, legal guardians, or family members.

Theo Hiệp ước LHQ thì chính quyền các nước phải xác định về bản năng, sự hiểu biết của đứa bé cộng với sự trưởng thành - Như vậy thì Nguyễn Mai Trung Tuấn (15 tuổi) chưa đủ sự hiểu biết khi phạm tội (nếu có) và không được xử tội nặng như người lớn.

Article 12

1. States Parties shall assure to the child who is capable of forming his or her own views the right to express those views freely in all matters affecting the child, the views of the child being given due weight in accordance with the age and maturity of the child.

2. For this purpose, the child shall in particular be provided the opportunity to be heard in any judicial and administrative proceedings affecting the child, either directly, or through a representative or an appropriate body, in a manner consistent with the procedural rules of national law.

Và dĩ nhiên Đảng CSVN đã bị phạm gần như tất cả các điều khoảng trong Hiệp Ước Nhân Quyền LHQ đối với trẻ em. Tòa án CSVN đã tách rời quyền làm Cha Mẹ đối với em Nguyễn Mai Trung Tuấn tại phiên tòa là hành động đi ngược lại những gì chính quyền CSVN đã ký kết với LHQ.

Thùy Trang kêu gọi mọi người hãy cùng nhau hợp tác, cùng nhau phối trí công việc, làm thỉnh nguyện thư, gửi thư riêng, gọi điện cho các giới chức, làm tất cả những gì chúng ta làm được để lên án Đảng CSVN vi phạm nhân quyền của trẻ em để những mong cứu lấy em Nguyễn Mai Trung Tuấn trước phiên tòa Phúc Thẩm.

Em Nguyễn Mai Trung Tuấn còn quá nhỏ, hiện đang bị CSVN giam cầm có thể chết trong tù bất cứ lúc nào về tội danh "rửa bát không sạch" như trường hợp 2 tù nhân thiếu niên vừa bị giết chết trong đồn Công An gần đây.

Mong tất cả mọi người cùng góp tay vào giúp đỡ công việc nầy.

Thân Kính

Nguyễn Thùy Trang





ÔI QUÊ HƯƠNG !

Trầm Hương Thơ | 09:56 | 0 nhận xét

Nguyên Thạch (Danlambao) - Cảm tác cho ngày 24-11-2015 giam tù tuổi 15 Nguyễn Mai Trung Tuấn.

Tuổi mười lăm, giam cầm buộc tội 
Đất nước ơi, quá đỗi nghẹn ngào
Dân tôi gánh vạn nỗi đau
Quê Hương mắt đỏ, oán trào hận căm.
 
Bốn mươi năm?
Xa xăm hạnh phúc!
Bốn mươi năm?
Tù ngục đọa đày!
Dã nhân kéo lũ về đây
Dân tộc tràn ngập tháng ngày khổ đau...
 
Mẹ uất hận... thét gào mất đất
Cha hờn căm vì mất tương lai
Đàn con xơ xác hình hài
Dân tôi nghĩ tới ngày mai? 
Giật mình!.=
 
Đâu một thuở đượm tình cá nước?
Nay ba miền xuôi ngược đời đau
Tang thương một dải nghẹn ngào
Trông xa mòn mỏi hư hao... Mẹ buồn!
 
Nước lạc nguồn, cuộn cuồng trôi mãi
Mặc giang sơn, biển ải, nước non
Sá chi Tổ Quốc mất còn!
Nhìn quân đốn mạt, lũ con bội tình.
 
Sáu mươi năm? 
Nhục vinh ngắn ngủi
Lịch sử ghi tên tuổi ngàn thu
Gieo chi tang tóc hận thù?
Gây chi thảm cảnh ngục tù vong nô?.

Ba Đình ơi, nước Hồ vẩn đục 
Bạch Đằng Giang ô nhục Mã Nhi 
Cửu Long sóng dậy gầm ghì 
Sông Hồng Hà Nội, có khi nào buồn? 
  
Lũ Tháng Tám, mưa tuôn Hà Nội 
Mây Bảy Lăm phủ lối Sài Gòn 
Hò ơi... ru điệu nước non 
Ngân nga uẩn khúc... mất còn Việt Nam?.


danlambaovn.blogspot.com

Tuổi trẻ ơi mau gọi đàn cứu quốc

- Ý chí can đảm của Nguyễn Mai Trung Tuấn đã làm chế độ run sợ phải nhốt tù ở phiên xử ngày 24-11-2015.

Tuổi mười lăm phải vào ngục tù, chúng giam cả lòng trung hiếu! 
Bởi chúng là loài gian đểu hung tàn. 

Lưới trời lộng lộng 
"Thiên bất dung gian" 
Tiếp đời em, vạn ngàn ngọn lửa
Tuổi trẻ Việt Nam tiếp nối lửa căm hờn
Sẽ hy sinh vì đất mẹ vì giang sơn
Cơn quốc biến... từng cơn hồn mẹ khóc.

 
Đảng mụ mị, gian manh lừa lọc
Phản bội Quê Hương, mất gốc đê hèn...
Một lũ hèn với giặc - Ác với dân đen
Kiếp Thái thú, thói quen nô bộc.
 
Việt Nam ơi, đâu tương lai?
Đâu con đường dân tộc?
Dòng oan khiên... khắp ba miền đầy tiếng khóc
Tất cả cuốn trôi theo cơn lốc bạo tàn.
 
Đất mẹ ơi, sao lắm dân oan?
Thống nhất đất nước, đảng biến dân thành đoàn nô lệ
Đảng là ai?
Là bạo quyền
Là chuyên chế...

Dân là ai?
Là giun dế
Là bần hàn...


"Đả đảo cộng sản bán nước, hèn với giặc, ác với dân"... Ngày 14 tháng Bốn,
Tuấn đã xuống đường cất tiếng hô vang
Tuổi trẻ Việt Nam ơi hãy noi gương Nguyễn Mai Trung Tuấn mai gọi đàn cứu quốc.