http://rossikuku.blogspot.de/ chân thành kính chúc Qúy Độc Giả Một Năm Mới An Khang - Thịnh Vượng - Vạn Sự Như Ý

Bị CA bắt bớ, tra tấn vì ‘dám’ trích lời thủ tướng

Trầm Hương Thơ | 11:47 | 0 nhận xét


CTV Danlambao - Một thành viên Lao Động Việt là anh Hoàng Đức Bình vừa bị CA bắt bớ, đánh đập dã man chỉ vì lưu trữ những tờ rơi có trích dẫn lời thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng.

Vụ bắt giữ xảy ra vào lúc 14 giờ trưa ngày 25/12/2015, tại khu vực đường Trần Tấn, quận Tân Phú, Sài Gòn.

Tra tấn, đánh đập tàn bạo.

Trao đổi với CTV Danlambao, anh Bình kể lại sự việc như sau:

“Khi tôi vừa dùng cơm trong hẻm đi ra thì gặp cảnh sát giao thông chặn lại nói “Có người dân thông báo là xe của anh gây tai nạn rồi bỏ chạy, mời anh hợp tác với chúng tôi”. Qua trao đổi một chút thì có công an hình sự xuất hiện và nói: Chúng tôi mời anh về đồn làm việc”.

“Tôi cũng tỏ ra hợp tác, nhưng lúc về đồn thì họ nói: Anh tàng trữ rất nhiều tài liệu mà không có hoá đơn chứng từ, đây là bất hợp pháp nên chúng tôi sẽ tạm giữ anh”.

Tại trụ sở CA phường Hoà Thạnh (quận Tân Phú, Sài Gòn), do bày tỏ thái đô bất hợp tác nên anh Hoàng Đức Bình đã bị nhiều viên CA tra tấn, đánh đập đến mức bất tỉnh.

“Lúc vào đồn, họ vừa đưa tôi vào thì đóng của đánh liền. Sáu nhân viên an ninh đánh liên tục hơn 30 phút trong đấy. Sau đấy tôi mệt mỏi và có dấu hiệu buồn nôn, họ mới chuyển ra phòng ngoài và đưa bác sỹ đến khám”.

“Lúc đang chờ bác sỹ thì có một viên an ninh thành phó tên Trần Văn Vũ  đánh, tát liên tục vào mặt tôi hơn 30 cái vì tôi không hợp tác. Lúc đấy tôi mệt mỏi, nhắm mắt lại thì anh ta thò tay nắm tóc, rồi móc vào mắt bảo ”Mày mở mắt ra” rồi đánh liên tục”.

“Đến lúc tôi không còn biết gì nữa thì bác sỹ đến, kiểm tra một lúc thì bác sỹ nói huyết áp hơi thấp, mạch đập nhanh, nhưng thể trạng thì “bình thường””.

Sau 24 tiếng bị bạo hành liên tục, đến trưa ngày 26/12/2015, anh Bình đã rời khỏi trụ sở CA trong tình trạng thương tích khắp người.

“Lúc ra khỏi đồn, toàn thân cơ thể rất đau nhức, đặc biệt là ở hai bắp tay, giơ lên không nổi. Vết thương ở phía sau đầu cũng rất là nhiều, hai bên đau khắp phía”, anh Bình cho biết.

Anh Hoàng Đức Bình sau khi rời khỏi trụ sở CA. Ảnh: August Anh

Tờ rơi của Lao Động Việt.

Được biết, tại thời điểm bị bắt, anh Hoàng Đức Bình đang giữ khoảng 4000 tờ rơi của Liên Đoàn Lao Động Việt Tự Do, gọi tắt là Lao Động Việt.

Mặt trước tờ rơi là ảnh chụp một bài báo đăng trên Thời Báo Kinh Tế Sài Gòn ngày 18-11-2015 với tiêu đề “Thủ tướng: có thể lập công đoàn riêng tại doanh nghiệp”.

Nội dung bài báo dẫn lời ông Nguyễn Tấn Dũng khẳng định, người lao động Việt Nam sẽ được thành lập công đoàn độc lập, và không phải phụ thuộc với Tổng liên đoàn lao động của nhà nước. Đây là một trong những quy định quan trọng của Hiệp định TPP.

Dù vậy, ngay khi vừa hoàn tất việc đàm phán để gia nhập TPP, nhà cầm quyền CSVN đã lập tức trở mặt và quay sang đàn áp những người hoạt động công đoàn độc lập tại Việt Nam.

Trao đổi với CTV Danlambao chiều ngày 26/12/2015, anh Hoàng Đức Bình cho biết:

“Ngay lúc bị bắt thì tôi liền lên án hành vi bắt người sai trái. Vì việc thành lập nghiệp đoàn độc lập đã được ông Nguyễn Tấn Dũng nói trước quốc hội, khi ký với TPP thì Việt Nam cũng đã đồng ý để cho tự do thành lập nghiệp đoàn độc lập”.

“Tôi là người trong Lao Động Việt đang xúc tiến việc làm này để đem thông tin đến cho tất cả các anh chị em công nhân để cùng được biết”. 

“Lúc bị bắt về đồn tôi đã phản đối hành vi này của CA, tuy nhiên ngay từ đầu họ đã dung bạo lực và khống chế bản thân tôi và những người đồng nghiệp”.

Được biết, nhiều người hoạt động tại Sài Gòn cũng đã bị đánh đập dã man khi đến trụ sở CA phường Hoà Thạnh (quận Tân Phú, Sài Gòn) đòi trả tự do cho anh Hoàng Đức Bình. Trong đó, có nhiều người bị đánh đến mức phải nhập viện.

Bất chấp bị đàn áp, Lao Động Việt quyết không bỏ cuộc

Trầm Hương Thơ | 11:37 | 0 nhận xét


CTV Danlambao - Đầu tháng 10/2015 vừa qua, nhà cầm quyền CSVN cùng với 11 quốc gia khác đã ký kết vào Hiệp ước đối tác xuyên Thái Bình Dương – TPP, trong đó có điều khoản tôn trọng và bảo vệ quyền lợi người lao động, chấp nhận để công nhân tự do thành lập nghiệp đoàn độc lập.

Tuy nhiên, ngay sau khi đặt bút ký vào những cam kết nêu trên, chế độ cộng sản đã lập tức quay sang đàn áp bạo lực đối với những nhà hoạt động công đoàn độc lập tại Việt Nam.

Ngày 22/11/2015, hai thành viên Lao Động Việt là cô Đỗ Thị Minh Hạnh và ông Trương Minh Đức đã bị CA bắt bớ, đánh đập dã man khi cả hai đang dung luật sư tư vấn pháp lý cho các công nhân tại Đồng Nai để đấu tranh đòi quyền lợi chính đáng.

Gần đây nhất, hôm 25/12/2015, lực lượng CA tiếp tục ra tay bắt bớ, đánh đập dã man đối với anh Hoàng Đức Bình khi anh này đang lưu trữ 4000 tờ rơi của Lao Động Việt, trong đó có nội dung trích dẫn lời thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng về việc thành lập công đoàn độc lập.

Ít nhất 8 nhà hoạt động khác cũng đã bị hành hung thô bạo khi đến trụ sở CA phường Hoà Thành, quận Tân Phú, Sài Gòn để đấu tranh đòi trả tự do cho anh Hoàng Đức Bình.

Những hành vi nêu trên một lần nữa lộ rõ bộ mặt tráo trở của CSVN, đặc biệt là trong vấn đề thực hiện những cam kết với quốc tế.

Đàn áp khủng khiếp

Bất chấp những hành vi đàn áp bạo lực của côn an cộng sản, người đại diện của Lao Động Việt là cô Đỗ Thị Minh Hạnh vẫn khẳng định sẽ tiếp tục đấu tranh để thành lập công đoàn độc lập thực sự, qua đó có thể bảo vệ quyền lợi chính đáng cho người công nhân cả nước.

Đỗ Thị Minh Hạnh cũng là người bị bắt và đánh đập thô bạo khi đến trụ sở CA để đòi trả tự do cho anh Hoàng Đức Bình hôm 25/12/2015.


Sáng ngày 26/12/2015, ngay sau khi ra khỏi đồn CA, Đỗ Thị Minh Hạnh đã dành cho Danlambao một cuộc phỏng vấn. Cô cho biết:

“Ngày hôm qua, Hoàng Bình đã bị CA bắt đưa vào trụ sở công an phường Hòa Thành, Tân Phú vì lý do anh Hoàng Bình giữ giùm cho Minh Hạnh 4000 tờ rơi của LĐV để gửi đến những người công nhân.

Tờ rơi này là lời nói của ông Nguyễn Tấn Dũng đã nói rằng Việt Nam phải có công đoàn độc lập. Và cũng vì lẽ đó mà anh Hoàng Bình đã bị bắt.

Các anh em đã tụ họp về trụ sở công an phường Hòa Thành để đòi người. Tại đây, công an đã sử dụng những lực lượng phụ nữ như là những con cọp muốn nuốt chửng con mồi, và những tay giang hồ với gương mặt hằm hằm đầy sát khí như muốn ăn tươi nuốt sống những anh em đi đòi người.

Tôi đã chứng kiến việc em Phát bị đánh rất là dã man, bị lôi vào trong mặc dù em chỉ mới có 15 tuổi. Minh Hạnh còn chứng kiến được anh Bang vô cớ bị kéo vào phía trong. Minh Hạnh thì bị đánh vào mặt, bị cào cấu, bị bịt miệng và bị lôi kéo bởi gần 10 người phụ nữ. 

Đặc biệt hơn, có những em đi ngoài đường lỡ cầm máy ảnh chụp hình thì bị lôi, giật máy ảnh, điện thoại và bị đánh, bị ngắt bị nhéo tới mức độ vết thương bị chảy máu. Một em đã bị gãy tay, tay của em bị gãy trước rồi, đang trong quá trình hồi phục nhưng lại bị họ cố tình bóp cái tay đó mặc dù em đã van xin rằng đừng có bóp, mà em càng van xin thì họ càng bóp nhiều hơn. 

Khung cảnh ngày hôm qua không còn cái gì mà có thể diễn tả được, nó rất là khủng khiếp”.

Đạp đổ những cam kết với quốc tế

Từ trước tới giờ ở Việt Nam, chính quyền đâu muốn có một cái công đoàn độc lập, nhưng họ vẫn ký kết hiệp định TPP và trong đó những cái cam kết của họ là có công đoàn độc lập tại Việt Nam. Tuy nhiên, như vừa qua thì Minh Hạnh đi đến Đồng Nai thì cũng bị tấn công, và vừa qua người của LĐV cầm những tài liệu về lời nói của ông Nguyễn Tấn Dũng thì lại bị bắt, những người đi đòi người thì bị đàn áp khốc liệt như vậy thì đây quả là một điều đáng buồn cho VN khi mà họ đi ngược lại những ký kết mà họ đã ký kết trong hiệp định TPP.

Cái đi ngược này nó còn lộ liễu và khủng khiếp hơn cả những cái ký kết mà họ đã ký kết trước đây như WTO chẳng hạn.

Từ lúc mở đầu cho đến khi ký kết và hậu ký kết nói chung là có nhiều giai đoạn hồi hộp. Người ta vẫn theo dõi từ ban đầu cho tới ký kết xong, có nhiều người mơ ước khi mà TPP được ký kết thì VN có một nền dân chủ nhân quyền hơn khi mà họ thoát Trung. 

Thế nhưng, thực tế nó không phải như vậy, khi mà ký kết xong thì mọi thứ dường như đảo ngược hết. Tưởng chừng như đấu tranh cho nghiệp đoàn được bảo vệ hơn, nhưng mà hiện nay thì bị đàn áp rất là khốc liệt, hầu như là trên mọi phương diện, đối với tất cả những người đấu tranh cho nhân quyền không chỉ riêng gì nghiệp đoàn, chẳng hạn như LS Đài hay một số người khác như chị Lê Thị Thu Hà chẳng hạn. 

Điều này cho thấy được rằng, họ đang muốn phá TPP và muốn phá thật mạnh TPP, muốn đạp đổ tất cả những ký kết mà họ đã ký kết trước đó. 

Lo lắng

Minh Hạnh đang thực sự rất e ngại và lo lắng cho vấn đề nghiệp đoàn tại Việt Nam. Tình hình hiện nay cho thấy nghiệp đoàn độc lập ở Việt Nam khó mà thực hiện được. 

Qua sự việc những người đấu tranh cho tự do nhân quyền của VN vừa qua bị bắt là một đòn giáng rất mạnh, như là “món quà” rất đặc biệt mà họ muốn dành cho Mỹ, và những nước cùng ký kết trong hiệp định TPP. 

Sự đàn áp này theo Minh Hạnh thì họ đang thách thức, khẳng định với phía Phương Tây là họ đang “rất mạnh”. Không biết được rằng họ có mạnh thật sự hay không, Minh Hạnh không có một cái gì có thể chứng minh cho cụ thể. 

Họ sẵn sàng đạp đổ tất cả những gì mà họ đã ký kết: “Hãy chờ đấy, chúng tôi sẽ không để cho những cái ký kết trong TPP có thể thực hiện được”. 

Bằng cách nào? Bằng cách đàn áp, bắt bớ, sãn sàng bỏ tù những người đấu tranh cho nhân quyền đặc biệt là những người đấu tranh cho nghiệp đoàn độc lập.

Quyết tâm thành lập công đoàn độc lập

Qua nhiều sự việc, Minh Hạnh cũng đã nói chuyện với các anh em rằng: Lý tưởng và tình yêu với công việc của mình sẽ luôn tồn tại mãi. 

Có thể đoán trước rằng chúng ta có thể bị vào tù, như hiện nay anh Hoàng Bình cũng vậy. Rất là lo lắng cho anh, nhưng Minh Hạnh nghĩ rằng anh sẽ mỉm cười, vì anh đã thực hiện những điều tốt đẹp cho con đường của mình. Với các anh em cộng sự còn lại cũng vậy. 

Minh Hạnh đã từng ở tù, chẳng may bị ở tù thêm lần nữa thì cái đó cũng không thể gọi là cái gì đáng tiếc. Có thể các anh chị em sẽ buồn, nhưng hãy lấy đó làm tinh thần mà tiếp tục bước tiếp không nên bỏ cuộc mà hãy vững tin vào tương lai. 

Cho dù khó khăn đến thế nào thì chúng ta cũng phải cố gắng đấu tranh để Việt Nam có công đoàn độc lập thực sự và đúng nghĩa để bảo vệ cho quyền, lợi ích hợp pháp của người lao động.

TÀI LIỆU MẬT: Tên gián điệp Nguyễn Công Khế nợ máu như thế nào với cách mạng và nhân dân Việt Nam?

Trầm Hương Thơ | 11:33 | 0 nhận xét


Trong phóng sự trước, CLB Nhà báo trẻ đã đưa ra ánh sáng về quá khứ khiếp nhược đầu hàng địch, phản bội cách mạng, phản bội đồng chí, đồng đội của Nguyễn Công Khế mà y đã ém nhẹm suốt gần nửa thế kỷ, tưởng chừng vĩnh viễn che mắt được người đời. Suốt hơn 40 năm qua, tên Khế đã vin vào ánh hào quang ảo tưởng của quá khứ, lừa gạt lãnh đạo để trục lợi trên xương máu đồng đội. Chưa hết, Nguyễn Công Khế đã cam tâm phản quốc khi chấp nhận làm gián điệp cho địch và đã được biên chế tại Phủ đặc ủy Trung ương Tình báo chế độ Việt Nam Cộng Hòa…
Trong khi Tổng đoàn Học sinh Đà Nẵng đang tập hợp lực lượng để chuẩn bị phối hợp cùng chính quyền cách mạng nổi dậy cướp chính quyền thì bị lộ kế hoạch. Ngày 15/5/1972, Nguyễn Công Khế (vừa được phân công Bí thư Chi đoàn trường Phan Chu Trinh được 03 ngày) cùng 32 đồng chí khác đồng loạt bị bắt. Khi sa vào tay địch, trái ngược với khí tiết của những đồng đội, Khế đã khiếp nhược tuôn tất tần tật những gì y biết về Tổng đoàn Học sinh Đà Nẵng và Đoàn Thanh niên Cách mạng. Sự hèn nhát, phản bội còn chưa dừng lại ở đó, Khế tiếp tục ngoan ngoãn nằm vùng trong tù theo lời chiêu dụ của địch. Đây chính là nguyên nhân Khế tỏ ra hoạt động năng nổ hơn rất nhiều so với thời gian còn tự do, được các đồng chí cấp trên là Đặng Thanh Tịnh, Đặng Thái, Ngô Minh Hải,… (thời gian ở nhà lao Kho Đạn, Đà Nẵng) và sau này là Lê Đình Thụ (Võ Hồng Nguyên - Trưởng ban Công vận, Khu ủy viên Sài Gòn Gia Định), Trương Văn Khuê, Lê Văn Nuôi, Huỳnh Tấn Mẫm,… (thời gian ở nhà lao Chí Hòa, Sài Gòn) tín nhiệm, được tham gia hội họp, tiếp cận nhiều thông tin quan trọng. Các thông tin Khế thu thập được từ các đồng chí, đồng đội đều được chính quyền VNCH khai thác triệt để nhằm dằn mặt phong trào trong tù và trấn áp các hoạt động cách mạng bên ngoài.

Kẻ gây bao tội lỗi với cách mạng, với nhân dân, với đồng chí, đồng đội năm xưa nay đã chuyển nghề buôn chính trị...

...và buôn gái 


Sự khiếp nhược đầu hàng, làm tay trong cho địch của của Khế đã khiến nhiều cơ sở của ta tại Đà Nẵng tiếp tục bị lộ, nhiều đồng chí bị địch bắt giữ, thủ tiêu. Trong đó phải kể đến trường hợp đồng chí Trần Phú Quý(bí danh Trần Đức, sinh năm 1953, học sinh trường Bồ Đề, Phó Chủ tịch Ngoại vụ Ban chấp hành Tổng đoàn Học sinh Đà Nẵng). Anh là người sáng lập và điều hành tờ báo “Tiếng gọi Học sinh” hoạt động từ năm 1970, được đông đảo học sinh, sinh viên đón nhận, mỗi số ra cả nghìn tờ, là nỗi kinh hoàng của chính quyền chế độ cũ tại Đà Nẵng. Dù bị truy soát gắt gao nhưng tờ báo vẫn hoạt động an toàn suốt 3 năm cho đến khi bị tên Khế chỉ điểm. Một ngày cuối năm 1972, lực lượng Cảnh sát Quốc gia thị xã Đà Nẵng đã bố ráp cơ sở in báo tại nhà bà Trần Thị Nghệ (tại số 136, Hoàng Diệu, Đà Nẵng), toàn bộ đội ngũ in ấn, phát hành tờ báo đồng loạt bị bắt, riêng đồng chí Trần Phú Quý đã anh dũng hi sinh ngay hôm ấy.
Đồng chí Trần Phú Quý đã anh dũng hi sinh để bảo vệ tờ báo “Tiếng gọi Học sinh” khi bị tên Khế chỉ điểm

Với các “thành tích” ấy, sau khi chuyển vào nhà lao Chí Hòa, Sài Gòn (1973), dù hồ sơ vẫn “được” ghi là Việt Cộng nhưng tên Khế đã thuộc biên chế của Trung tâm Thẩm vấn Tam Hiệp, thuộc Phủ Đặc ủy Trung ương Tình báo (Central Intelligence Office) của chính quyền Nguyễn Văn Thiệu. Để qua mặt những người bạn tù, mỗi khi cần lấy thông tin, địch đều đưa tên Khế vào phòng “Điện ảnh” (trên danh nghĩa là phòng thẩm vấn cách ly), một số lần hiếm hoi Khế phải dùng “khổ nhục kế” bằng vài vết bầm để che mắt, lấy điểm với đồng đội.

Tháng 2/1975, Nguyễn Công Khế được chính quyền Việt Nam Cộng Hòa trả tự do tại Đà Nẵng. Suốt thời gian sau đó cho đến khi đất nước giải phóng, Khế tiếp tục hoạt động gián điệp, đều đặn cung cấp tin tức từ vùng cách mạng về Phủ Đặc ủy. Tháng 3/1975, Khế được các đồng chí lãnh đạo Nguyễn Thanh Năm (tức Năm Dừa, Thường vụ Đặc khu ủy) và Phan Văn Nghệ (Tỉnh ủy viên, Bí thư Tỉnh đoàn Quảng Đà) giao nhiệm vụ làm Chủ tịch Lực lượng Thanh Niên Bảo vệ Thành phố Đà Nẵng, lực lượng này có nhiệm vụ tổ chức nổi dậy bên trong, phối hợp với lực lượng vũ trang chính quy vào giải phóng thành phố Đà Nẵng. Tin tình báo tối quan trọng của Khế về việc “Việt Cộng” chuẩn bị tấn công tổng lực vào thành phố Đà Nẵng lập tức được gửi về Phủ Đặc ủy Trung ương Tình báo ngay sau đó thông qua ông chú ruột Nguyễn Đoan, đang là Thiếu úy Quân lực Việt Nam Cộng Hòa.
Bản khai lý lịch Nguyễn Công Khế năm 1982, xác nhận thành phần gia đình tham gia cả hai bên Quốc – Cộng, trong đó có chú ruột Nguyễn Đoan mang hàm Thiếu úy Quân lực VNCH

Qua bản báo cáo thành tích của người bảo lãnh mang lon Đại úy Quân lực VNCH Lương Quang Khôi đang làm việc tại Ban “Z” (Ban Chính trị, thuộc Nha Tình báo Quốc nội, Phủ Đặc ủy TW Tình báo), Nguyễn Công Khế đã được Chuẩn tướng Nguyễn Khắc Bình (Đặc ủy trưởng) để mắt tới và quyết định đưa về Phủ Đặc ủy. Công văn ngày 15/4/1975 do Lê Nguyên Tân, Phụ tá Điều hành của Phủ Đặc ủy ký gửi giám đốc Trung tâm Thẩm vấn Tam Hiệp với nội dung ghi rõ: “Chấp hành lệnh của Chuẩn Tướng Nguyễn Khắc Bình, Đặc ủy trưởng Trung ương Tình báo đề nghị ông Giám đốc Trung tâm Thẩm vấn Tam Hiệp chấp thuận cho Đại úy Lương Quang Khôi được ủy quyền nhận tên Việt Cộng Nguyễn Công Khế về Phủ Đặc Ủy nhận công tác”.
Công văn đóng dấu “KÍN” (BÍ MẬT) của Phủ Đặc ủy Trung ương Tình báo Việt Nam Cộng Hòa về việc nhận Nguyễn Công Khế về công tác

Tuy nhiên, tin tình báo của Khế lúc này không còn nhiều tác dụng vì tình hình quân đội VNCH đã bắt đầu rệu rã ngoài chiến trường, binh lính hoang mang, mất tinh thần, chính quyền Thiệu không thể trở tay trước sức tấn công như vũ bão của Quân Giải phóng. Và ngày 24/4/1975, tướng Nguyễn Khắc Bình cùng phụ tá Lê Nguyên Tân đã lặng lẽ di tản không một lời bàn giao cho thuộc cấp.
Gia đình Tướng Nguyễn Khắc Bình, Đặc ủy trưởng Trung ương Tình báo VNCH hiện đang định cư ở California, Hoa Kỳ

Cây “đinh” Nguyễn Công Khế của Phủ Đặc ủy cắm trong tim chính quyền cách mạng đã bị bỏ rơi từ đó. Khế quay trở lại làm “tròn vai” một chiến sĩ trung kiên. Nực cười và đáng xấu hổ là sau khi đất nước thống nhất, tên Khế lại được phong tặng “Huân chương Giải phóng” và “Huy chương Kháng chiến hạng Nhất” theo quy trình khen thưởng vô trách nhiệm của cơ chế “xin - cho”.
Chứng nhận được thưởng “Huy chương Kháng chiến hạng Nhất” của Nguyễn Công Khế

Như vậy, việc Nguyễn Công Khế khiếp nhược đầu hàng, chấp nhận làm tay sai cho địch tưởng chừng đã quên lãng theo dòng chảy thời gian, gần nửa thế kỷ sau đã được CLB Nhà báo trẻ làm sáng tỏ. Mọi việc vẫn chưa kết thúc khi một nghi án mới được mở ra, theo một thông tin chưa kiểm chứng từng lan truyền trên mạng:Vị “minh chủ” mà Khế đang theo “phò” trong thời gian làm du kích, bị địch bắt năm 1971 tại Đức Hòa, Long An và bị giam tại nhà tù Côn Đảo, trong thời gian ở tù không chịu nổi tra tấn cũng đã quy hàng địch, nghi án này chúng tôi sẽ tiếp tục làm rõ vào thời điểm thích hợp.

Khoảng 10 giờ sáng ngày 30/4/1975, một quả đạn pháo 130mm của Quân giải phóng bắn trúng bốt điện Phủ Đặc ủy Trung ương Tình báo, một tiếng nổ cực lớn và tiếp theo là cả khu vực mất điện. Ngay sau đó, Phòng Tình báo miền B2 (nay thuộc Tổng cục Tình báo Quân đội) đã nhanh chóng xuất hiện, bảo vệ nguyên trạng Phủ Đặc ủy. Trong các phòng giam lúc đó, phòng hỏi cung, dấu máu của các chiến sĩ tình báo, giao liên bị tra tấn đây đó vẫn chưa khô. Hệ thống máy móc mật mã của Phủ Đặc ủy rất hiện đại đã được giữ gìn nguyên vẹn... Đặc biệt, hệ thống con dấu, hồ sơ của Phủ Đặc ủy vẫn còn nguyên, địch tháo chạy đã không kịp hủy bỏ!
Những kẻ thủ ác năm xưa, đến nay vẫn tiếp tục dùng miệng lưỡi trơn tru để lừa gạt TW, giới trí thức và nhân dân
(Cựu Giám đốc Nha cảnh sát Đô thành Sài Gòn Triệu Quốc Mạnh, tay buôn chính trị Nguyễn Công Khế và ông Lê Hiếu Đằng tại căn nhà rộng 51m2, số 60 Thạch Thị Thanh, Q1, TPHCM của vị "minh chủ" vào tối mùng 5 tết Nhâm Thìn - 2012)
Đón xem kỳ tiếp: Nguyễn Công Khế mở trụ sở TNCorp tại Mỹ, tẩu tán ngoại tệ ra nước ngoài để làm gì?

CLB Nhà báo trẻ

Thư giãn cuối tuần: LỄ THẢ NGƯỜI, THẢ BÒ VÀ KHAI TRƯƠNG NHÀ XÍ

Trầm Hương Thơ | 11:12 | 0 nhận xét


Cảm thấy tự hào khi nước ta là đất nước của lễ hội, với vô số lễ hội trong một năm, trong đó ấn tượng nhất phải kể đến các lễ như:-Lễ thả bò
-Lễ khánh thành nhà vệ sinh
-Lễ ra viện
Hy vọng một ngày không xa nước ta sẽ có thêm các loại lễ như : 
-Lễ nhập viện
-Lễ bắt vịt
-Lễ khánh thành chuồng lợn.






BÓP NÁT QUẢ CAM
(Phiên bản hư cấu)

Năm đó, giặc Bốn Tốt xâm chiếm lãnh hải nước ta, vua triệu tập hội nghị để bàn đối sách. Do mới 16 tuổi nên Trần Quốc Toản không được mời dự hội nghị. Tuy vậy, Quốc Toản vẫn tới, đòi được vào. Bị lính canh chặn cửa, Toản tuốt gươm quát lớn:

-Ta là Hoài Văn Hầu đây, ta vào yết kiến vua, không kẻ nào được cản ta !

Đúng lúc đó, hội nghị giải lao, nhà vua nói :

-Quốc Toản làm trái phép nước, lẽ ra phải trị tội. Nhưng xét thấy em còn trẻ mà đã biết lo việc nước, ta có lời khen.

Rồi ban cho Toản một quả cam, Toản nói :

-Mong bệ hạ cho kiện giặc Bốn Tốt ra tòa án quốc tế, đó là cách hợp lý nhất !

-Không kiện cáo gì hết, giữ nguyên hiện trạng, không làm phức tạp thêm tình hình.

Rồi cho lính canh "mời" Toản ra ngoài, Toản giận lắm tay toan bóp nát quả cam nhưng bóp thế nào quả cam cũng không nát, mọi người khuyên Toản đó là cam Bốn Tốt đã ngâm hóa chất, rất cứng và dai, đừng bóp làm gì cho mất công. Toản nghe càng giận, ném quả cam xuống đất, quả cam nảy vài lần ra tít xa như một quả bóng.
___________





THẦN CÂY ĐA, MA CÂY GẠO

Phạm Xuân Thịnh 

Đọc bài này thấy tinh thần yêu quý cây xanh bảo vệ cây xanh, bảo vệ mội trường của các quan nhà ta cao quá, trộm nghĩ bên Tây chưa chắc đã bằng.

Nhưng thực ra, chả phải yêu quý cái mẹ gì đâu. Các cụ có câu "Thần cây đa, ma cây gạo, cú cáo cây đề". Vì nó là cây đa, nó có thần ngự trị nên ông nào cũng hãi, cũng sợ tai bay vạ gió nên không dám "rờ" đến.

Đừng có đùa với cây đa, ở quê mình có cây đa cực cổ thụ, dễ cũng 300 năm, nghe nói ngày xưa, thời phong kiến, người ta xử những người có tội ở gốc đa bằng cách chặt tay tội phạm. Chả biết thực hư ra sao, nhưng từ dạo năm '90, tự nhiên thân cây mọc ra bộ rễ nhìn hệt như bàn tay con gái. hai chục năm qua nó vẫn thế. Người ta gọi là "Cây đa quán Riệc". Lại nghe nói có "Bà Là" ngự ở trên ngọn đa, trưa hè vắng vẻ đi qua gốc đa, không đi nhanh là bà kéo lại trêu chọc. Lại nghe nói có người gánh lúa đi qua nặng trĩu không bước được, đặt gánh lúa xuống nhìn lên thấy bà cụ ngồi chễm chệ trên ngọn. Lại có người bảo tối sáng trăng suông đi chơi về qua, thấy cả đàn lợn trắng chạy từ trong gốc đa chạy ra. Người ta còn kể thằng ấy thằng nọ trèo lên ngọn đa đái xuống, tối về chim sưng phồng to bằng chai Dr Thanh, gia đình sợ quá phải làm lễ tạ, xin bùa chú, rồi đốt, hòa tro với nước ao cho uống, chim lại xẹp xuống như thường....

Đại khái thế, không rõ thực hư ra sao, chỉ nghe người nọ truyền người kia, tuổi thơ sợ ma, nhưng lại tò mò hay hóng hớt chuyện ma, nghe rùng mình nhưng thích. Không chuyện gì nghe thích bằng chuyện ma, nhưng cũng không chuyện gì nghe sợ bằng nghe chuyện ma.

Thế hệ chúng tôi đi học về mỗi khi trèo lên vặt quả đa đều phải nói một cậu giống như niệm chú trước khi trèo cho yên tâm "Bà Là ơi cho cháu xin quả đa".

Thế nên trong mắt tôi, cây đa ở trong bài viết này sống được là nhờ có "dòng dõi hoàng tộc". ví thử "con nhà bình dân" như Xà cừ, Sưa, Lim.... xem. Đừng nói 200 năm, mà hai ngìn năm cũng đi tuốt. Đừng có nói là hồn vía của làng quê, mà dù có mộ tổ dòng họ nằm dưới gốc cũng vẫn xúc như thường. Cả một bãi tha ma ở Văn Giang kia kìa, qua một đêm hai chục máy ủi về làm cỏ sạch như chùi. Sáng hôm sau cát san phẳng lì, bánh xích nghiến sọ người kêu đôm đốp. Đừng đùa. he he




Được đăng bởi Xuân Nguyên vào lúc 12:20 



1 nhận xét :


"Khai trương nhà xí" cột nơ xanh xanh coi cũng long trọng quá thể, chẳng biết quan ông hay quan bà nào được hân hạnh là người đầu tiên đi tè khai trương nhỉ?Trả lời

Trương Duy Nhất bình chọn: TOP TEN PHÁT NGÔN ẤN TƯỢNG 2015

Trầm Hương Thơ | 11:01 | 0 nhận xét

Top ten phát ngôn ấn tượng 2015

Trương Duy Nhất
MGNK Blog

Thật khó để chỉ chọn ra 10 trong hàng núi những phát ngôn ấn tượng 2015. Dường như mỗi năm, cái kho tàng mồm miệng ấy càng chất đầy và… phong phú hơn lên. Dù sao, vẫn cố gắng để chọn ra 10 phát ngôn thật sự ấn tượng của năm 2015, ấn tượng nhất theo cách của Một Góc Nhìn Khác.

1 – “Thời đại Hồ Chí Minh là một thời đại rực rỡ nhất trong lịch sử dân tộc Việt Nam”- Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng (nguồn: VOV).

2 – “Việt Nam là mô hình kỳ lạ nhất thế giới, là nước không chịu phát triển!”- Chuyên gia kinh tế cao cấp Phạm Chi Lan (nguồn:Infonet).

3 – “Tư tưởng kinh tế của Bác Hồ là tư tưởng hàng đầu của nền kinh tế thị trường hiện đại, không hề thua kém kinh tế thị trường của Harvard hay các trường đại học nào khác!” – Chủ tịch Phòng thương mại- công nghiệp Việt Nam Vũ Tiến Lộc (nguồn: Infonet).

4 – “Không lẽ bây giờ bà con bảo là đánh nhau? Trung Quốc bây giờ họ củng cố gần như là bất khả xâm phạm rồi. Ta như thế này thì có ăn thua với họ được không? Ai tài giỏi thì thử chỉ huy ra đó coi có thắng không, đánh được rồi nhưng có giữ được không?”- Thượng tướng, Phó chủ tịch quốc hội Huỳnh Ngọc Sơn (nguồn:Pháp luật TP HCM và Boxitvn).

5 – “Không giáo dục cho con cháu biết rưng rưng khi hát quốc ca thì đất nước không thể giàu mạnh được”- Phó Thủ tướng Vũ Đức Đam (nguồn: VTC).

6 – “Tù nhân Việt Nam còn sướng hơn sinh viên thời xưa“ – Đại biểu quốc hội Đỗ Văn Đương (nguồn: Pháp luật VN).

7 – “Việc từ chức ở ta khó hơn các nước phát triển. Chính quyền nhiều khi còn được coi là nhiệm vụ chính trị được đảng giao. Từ chức nghĩa là từ chối nhiệm vụ được giao”- Phó chủ nhiệm văn phòng quốc hội Nguyễn Sĩ Dũng (nguồn: Kim Dung/Kỳ Duyên).

8 – “Với tội phạm tham nhũng, không cần bắn, chỉ cần nhốt trong lồng đẹp để ở nhà cho vợ nuôi cho đủ xấu hổ”-Đại biểu quốc hội Lê Nam (nguồn: Dân trí).

9 – “Giáo dục Việt Nam quá thối nát rồi!”- Vũ Thạch Tường Minh (nguồn: Youtube)“.

10 – “Trẻ con ăn không đủ no, áo không đủ ấm, sinh hoạt như lũ thú hoang mà bỏ ra 1.400 tỷ để xây tượng đài thì hoặc là khốn nạn, hoặc là thần kinh”- Giáo sư Ngô Bảo Châu (nguồn: BBC).